Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 577
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:26:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đi, theo dì về nhà, dì giới thiệu công việc cho cháu."
Thanh Âm dắt tay cô bé, cho phép cô nán nơi thêm nữa.
Phúc Bảo hảo cảm lớn với chị đại , tò mò đ-ánh giá cô, thỉnh thoảng ánh mắt chạm , Phúc Bảo ngây ngô vài tiếng, dù tiếng như chuông bạc nhưng quen đều , tiếng của cô bé thuần khiết, là cảm giác của một đứa trẻ.
Khương Hướng Vãn cũng phát hiện sự bất thường của cô gái , trong lòng thở dài một tiếng, gã đàn ông thật gì, rõ trí tuệ cô bé bình thường mà còn mang đến nơi đó, đây là đưa cừu miệng cọp ?
Mẹ Cố thấy bọn họ dạo phố mang về một cô gái lớn, tuy hiếu kỳ nhưng hỏi gì cả, thấy Phúc Bảo khát đói, bà liền chần một bát mì sợi cho cô bé :
“Ăn từ từ thôi, đủ thì trong nồi vẫn còn."
Phúc Bảo dùng hai tay đón lấy, giòn giã :
“Cảm ơn bà nội!"
“Đứa nhỏ , còn khách sáo thế."
Khách sáo đến mức giống một cô gái lớn ở độ tuổi , mà giống như một học sinh tiểu học .
Thanh Âm về phòng, lặng lẽ với Cố về chuyện của Phúc Bảo, bảo bà hai ngày giúp đỡ trông chừng một chút, đừng để cô bé ngoài một , bản cô hỏi kỹ xem bên viện mồ côi xảy chuyện gì, thể đuổi một đứa trẻ vị thành niên trí tuệ vấn đề ngoài “tìm việc", tìm thấy còn cho ăn cơm, ai cho bọn họ cái quyền đó?
Viện mồ côi Nam Loan thực chất hẳn là viện mồ côi dành cho trẻ em theo đúng nghĩa nghiêm ngặt, nếu là viện trẻ em thì sẽ nuôi dưỡng trẻ đến mười bốn tuổi mới đưa viện phúc lợi xã hội, đó bên tùy theo tình hình của đứa trẻ, khả năng lao động thể , khuyết tật nặng thì tiếp tục nuôi dưỡng, những khoản tiền đều do nhà nước cấp và các doanh nghiệp, nhà hảo tâm đóng góp, vị viện trưởng mới của viện mồ côi Nam Loan thực sự quyền đuổi Phúc Bảo !
Thanh Âm suy nghĩ một chút, kiềm chế cơn giận trong lòng, gọi một cuộc điện thoại cho chị Diêu.
“Chị Diêu chào chị, em là Thanh Âm đây, gần đây chị thăng chức, chuyển đến Cục Dân chính quận Nam Loan ạ?
Chị bây giờ là bận rộn, bọn em gặp chị một cũng khó."
Hai khách sáo vài câu, Thanh Âm cũng dài dòng, trực tiếp rõ mục đích của :
“Bây giờ em gặp một chuyện, cũng nên phản ánh với bộ phận nào, nên đến xin chị một ý kiến."
Cô một tràng, kể chuyện khi Viện trưởng Lý Phúc qua đời, viện trưởng mới bắt trẻ vị thành niên ngoài tìm việc, còn đe dọa cho ăn cơm.
Chị Diêu xong cũng tức giận, chị vất vả bao nhiêu năm mới rời khỏi văn phòng đường phố để đến bộ phận dân chính, tuy là điều động liên quận nhưng ít nhất cũng coi như rời khỏi cơ sở , mảng chị phụ trách chính là phúc lợi trẻ em và bảo trợ xã hội:
“Em yên tâm, chuyện chúng chị nhất định sẽ điều tra, nếu rõ đúng là chuyện như , chị nhất định sẽ bao che."
Có lời khẳng định của chị, Thanh Âm định dừng ở đó, tiếp tục phản ánh lên nữa, chờ xem kết quả thế nào, nếu xử lý thỏa đáng, cô sẽ gọi điện cho khác, bao nhiêu năm qua tuy bản lĩnh khéo léo đưa đẩy nhưng trong danh bạ của cô cũng ít lãnh đạo, trừng trị một kẻ thì gì khó?
“Chính là cô bé , Thanh Âm em ngoài, chị thật với em, vì hiện tại ngân sách eo hẹp, khoản trợ cấp chúng chị thể đưa cũng hạn, nếu cô bé chỉ là khuyết tật trí tuệ, tay chân khiếm khuyết gì thì e rằng vẫn nghĩ cách tham gia lao động xã hội thôi..."
“Em hiểu, viện mồ côi thể nuôi cô bé cả đời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-577.html.]
Cô chỉ là ngờ, chuyện tìm việc như thế mà để một cô gái trải sự đời, hiểu gì như cô bé một ngoài, thật quá thiếu trách nhiệm.
“Công việc của cô bé, cũng như công việc của những đứa trẻ cùng cảnh, để em nghĩ cách, nếu em thể cung cấp công việc cho họ, chị Diêu thể để họ về viện mồ côi ?"
Nếu , tiền họ kiếm thể tự giữ lấy, ốm đau tự mua thu-ốc, đói bụng tự mua đồ ăn, già thì tự viện dưỡng lão.
Nếu về, đổi viện trưởng hiện tại, khác đến, cũng vẫn sẽ khấu trừ thành quả lao động của họ thôi.
“Được, chứ, chỉ cần em thể giúp chúng chị giải quyết khó khăn mắt thì vấn đề gì!"
Cúp điện thoại, Thanh Âm liền suy tính xem sắp xếp công việc cho Phúc Bảo thế nào, đường về cô hỏi kỹ , những đứa trẻ đuổi ngoài tìm việc giống như Phúc Bảo, nhỏ nhất mới mười hai tuổi, lớn nhất chính là Phúc Bảo, những đứa trẻ như , nếu trí tuệ và thể bình thường thì đáng lẽ đang học trung học, cũng mấy ai dám nhận?
Huống hồ bọn họ còn khỏe mạnh như , công việc thể càng hạn chế.
Thanh Âm đang suy nghĩ thì thấy Phúc Bảo ăn xong mì, tự cầm chổi quét nhà, từng ngõ ngách đều quét sạch bong, còn tung bụi lên.
Ngư Ngư giúp mang hốt r-ác qua, vỗ tay:
“Chị Phúc Bảo thật giỏi, quét nhà sạch quá, em thường xuyên mắng vì quét nhà nghiêm túc đấy."
“Hi hi, chị ngày nào cũng quét nhà, thích học, chỉ thích quét nhà thôi, một chị thể quét sạch bong cả viện mồ côi luôn, cha Lý thường xuyên khen chị là tay cừ khôi quét dọn đấy!"
Cô bé ưỡn ng-ực, kiêu ngạo vô cùng, giống như một chú gà trống choắt mới học gáy, nếu ánh mặt trời đủ , Thanh Âm cảm thấy thể thấy cái “mào gà" đỏ rực của cô bé.
Cô sắp xếp công việc gì cho Phúc Bảo !
Ngày hôm , Thanh Âm trực tiếp đưa Phúc Bảo Hòa Thiện Đường.
“Thanh Âm cháu đây là..."
“Đây là một em gái của cháu, cô bé còn nhỏ tuổi, chú Diêm chú giúp cháu để mắt tới một chút, sắp xếp công việc dọn dẹp vệ sinh cho cô bé, quan trọng, chỉ một yêu cầu, để ai bắt nạt cô bé."
Diêm Vĩ Nông vốn định hiếm khi thấy cô chuyện nghiêm túc như , nhưng tiếp xúc một lúc ông liền phát hiện tại Thanh Âm nghiêm túc như thế, bởi vì cô bé Phúc Bảo thật sự giống thường.
Cháu gì với cô bé, cô bé cũng đều hì hì, dáng vẻ ngoan ngoãn, hiểu ý ngoài lời của lớn, nhưng việc đặc biệt nghiêm túc, đặc biệt bướng bỉnh, dọn dẹp bỏ sót một ngõ ngách nào, bảo cô bé đừng đến gần máy móc đang vận hành, cô bé thật sự cách xa ba mét, đ-ánh cất cũng bước tới.
Chỉ cần “ lớn" nguy hiểm, cô bé sẽ ghi nhớ trong lòng, , cô bé sẽ nghiêm túc , hai ba cũng thấy phiền.
“Chuyện ..."
“Chú Diêm chú đấy, cháu từng cầu xin chú điều gì, đây là đầu tiên, chú nhất định giúp cháu trông chừng cô bé , vài ngày tới thể còn một đợt nữa, cũng cần phân hết tổ vệ sinh, chú dựa năng lực cá nhân và điều kiện sức khỏe của họ mà xem xét phân phối, cố gắng một công việc đơn giản, lương lậu cứ theo quy định mà trả, cần đặc biệt chiếu cố."
Nếu những công nhân khác thấy cũng sẽ ý kiến.