Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 581
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:26:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hóa , Dương Tam Vượng và Liễu Hồng Tinh thực sự chút duyên nợ.
Trước đây Liễu Hồng Tinh gả cho đàn ông tên Dương Cương , cũng chẳng là thật sự “dương cương" là giả “dương cương", kết hôn bao nhiêu năm trời mà chẳng thấy m-ụn con nào, vốn dĩ xu hướng bạo lực, chuyện phát hiện từ thời mới cưới, ai ngờ còn đổ vấy cái tội sinh đẻ lên đầu Liễu Hồng Tinh, càng lúc càng thượng cẳng tay hạ cẳng chân với cô .”
Sau đó hai năm nay, Liễu Hồng Tinh thực sự đ-ánh cho tơi bời, nhà đẻ ai thể chủ cho cô , cô dứt khoát hễ đ-ánh là chạy lên đồn công an, công an cũng đôi vợ chồng quấy nhiễu cho hết cách, thời buổi bạo hành gia đình “ coi là chuyện gì lớn", chỉ thể khuyên nhủ, cũng chẳng là ông trời mắt thế nào, Dương Cương một uống say trực tiếp ngã xuống nhà vệ sinh công cộng, nửa đêm chẳng ai ngoài, cũng chẳng bên trong đang ngâm đó, cứ thế ch-ết đuối trong hố phân một cách mơ hồ.
“Để chị thì đúng là đáng đời, cái hạng chỉ đ-ánh đàn bà con gái, ch-ết trong hố phân là nhất, kiếp đúng là nên để giòi."
Thanh Âm gật đầu, tuy thích Liễu Hồng Tinh nhưng cuộc hôn nhân mà cô chị Hồng Mai hố kéo dài tận mười ba năm, đ-ánh mười ba năm, còn chuyên nhằm những chỗ yếu hại khuất mắt của phụ nữ mà tay độc ác, đó là nỗi đau khổ đến nhường nào?
“Vừa vặn, một Liễu Hồng Tinh đ-ánh đến ngất xỉu bên lề đường, chính Dương Tam Vượng là cứu đưa bệnh viện, lúc đầu Liễu Hồng Tinh nhận , chồng cô ch-ết , hai họ mới từ từ đến với đấy."
“Em đừng Dương Tam Vượng ngợm chẳng , nhưng chịu khó, chuyên nghề phe phẩy ở khu vực phía Bắc thành phố, buôn gà vịt ngan ngỗng từ quê lên, bán cho xưởng thịt và lò mổ, tuy bẩn một chút mệt một chút nhưng thực kiếm ít tiền ."
Người trong thành phố nuôi gà vịt ngan ngỗng bao giờ, mỗi là một đầy mùi phân gà, ngay cả xe buýt cũng ghét bỏ, mà kiên trì mấy năm , bây giờ trong tay cũng chút tiền lẻ .
Thanh Âm nhớ tại mấy ấn tượng với , vì Mã Nhị kể từ chuyện của Cương t.ử Lượng t.ử mà xảy xích mích với Cố An thì bọn họ còn gặp nữa, cách đây lâu thuộc hạ của Mã Nhị còn phạm tội bắt , vặn là trong thời gian trấn áp nghiêm ngặt nên xử nặng, điều khiến Mã Nhị vốn dĩ xuất thổ phỉ còn từng tù lập tức im lặng tiếng, cụp đuôi mấy năm nay .
Mà Dương Tam Vượng chắc là rời khỏi Mã Nhị thời điểm đó, trong thành phố sống nổi nên mới chuyển về quê ăn nhỏ phất lên.
“Liễu Hồng Tinh bây giờ cũng giống ngày xưa nữa , đây á, mắt cứ như mọc đỉnh đầu , bây giờ gặp đường còn gọi một tiếng chị dâu, xem đúng là cha dạy thì xã hội dạy cho đấy."
Thanh Âm gật đầu, tuy nhiên vì kiếp của tiểu Thanh Âm bọn họ hại ít nên cô cũng chẳng tò mò cô hiện tại sống thế nào, còn về việc dự tiệc chắc cô cũng sẽ .
Về đến nhà, Ngư Ngư vặn học về, thấy đôi găng tay màu hồng phấn mang về liền :
“Chắc chắn là bác Tần cho con , đúng ạ?"
“Bây giờ con còn thích màu hồng phấn nữa , nhưng năm nào bác cũng đan cho con màu , con còn là cô bé nhỏ xíu nữa."
“Vậy con thích gì?"
“Con thích màu đen trắng xám, phong cách ăn mặc của là con thích nhất đấy."
Thanh Âm :
“Con cứ chờ xem, chờ đến khi con qua tuổi ba mươi là thích màu hồng phấn cho mà xem."
Ngư Ngư ghét bỏ chun mũi:
“Còn lâu nhé, thế thì trẻ con quá."
Buổi tối, Thanh Âm kể với Cố An về sự đổi của Dương Tam Vượng, Cố An chỉ gật đầu:
“Anh , ý tưởng là do hiến cho đấy."
Hóa , lúc đầu đúng là đắc lực can tướng bên cạnh Mã Nhị, nhưng vì đầu óc linh hoạt lắm, mấy năm đó Mã Nhị như mặt trời ban trưa, đàn em theo vô , sự hiện diện của càng lúc càng thấp, đó Mã Nhị dụ dỗ chuyện phạm pháp, Dương Tam Vượng khuyên can nên tìm đến Cố An đây, nhờ giúp đưa một kế sách, hoặc là nhờ mở lời trung gian, giới thiệu đội thợ xây của Cương t.ử Lượng t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-581.html.]
Cố An cũng trực tiếp đắc tội với Mã Nhị, vẫn đến lúc chính thức trở mặt, lúc nếu giới thiệu cho Cương t.ử thì chẳng khác nào khẳng định chuyện Cương t.ử Lượng t.ử đào góc tường nhà , thế thì Mã Nhị chẳng ghét ch-ết ?
“Cuối cùng suy nghĩ một chút liền bảo về quê buôn gà vịt ngan ngỗng?"
“Ừm, chỉ giới thiệu những ngôi làng mà đây và Cương t.ử từng qua cho thôi, ngờ thật, vả còn kiên trì mấy năm nay."
Ông trời sẽ bạc đãi những việc thiết thực, trải nghiệm của Dương Tam Vượng một nữa chứng minh điều đó.
Hai vợ chồng đang cảm thán, mới cởi áo ngoài chuẩn ngủ thì đột nhiên Thương Lang phát tiếng sủa “gâu gâu gâu" ba tiếng liên tiếp, trong tiếng sủa còn ẩn chứa sự cảnh cáo.
Điều chứng tỏ ngoài cửa lạ.
Cố An vội vàng dậy, Thanh Âm đưa đèn pin qua:
“Đi xem xem nếu chuyện gì thì gọi Thương Lang phòng khách mà ngủ, đêm nay sợ là còn tuyết đấy."
Cố An ngoảnh đầu sân, Thương Lang tĩnh lặng đó, đôi tai nhọn dựng , trong đôi mắt đen láy tràn đầy sự cảnh giác.
“Ai?"
Người ngoài cửa khựng , một giọng nữ :
“Đây là nhà đồng chí Cố An ?"
“Phải."
Cố An thực sự ấn tượng gì với giọng :
“Cô là ai?"
“ là chị dâu của ."
Dứt lời, cửa lớn mở , ánh đèn pin của Cố An chiếu rọi lên bọn họ.
, là bọn họ, ngoài cửa bốn , dẫn đầu là một phụ nữ trung niên quấn khăn đầu màu xanh lục, bên cạnh là một đôi vợ chồng trẻ hai mươi tuổi, phía nữa là một cô bé hơn mười tuổi, bọn họ mặc áo bông vá chằng vá đụp, ủng là hỗn hợp bùn đất và nước tuyết, thì đeo thì xách, cộng mười mấy cái bọc lớn.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt Cố An chạm khuôn mặt của trai trẻ, họ là ai , đang định mời họ nhà thì phụ nữ trung niên loạng choạng, nhịn nữa mà “òa" một tiếng, rống lên t.h.ả.m thiết.
Thanh Âm ở trong nhà thấy âm thanh đúng, vội vàng cũng chạy , thấy cảnh tượng lập tức cũng ngẩn .
“Đây là chị dâu Diêu."
Trong tích tắc, Thanh Âm nhanh ch.óng hiểu chuyện gì đang xảy , vội vàng đỡ lấy chị dâu Diêu:
“Chị dâu cuối cùng cũng tới , bọn em vẫn luôn đợi tin tức của , còn bảo là ga tàu đón đây, mau nhà , ngoài trời lạnh lắm."
Chị dâu Diêu nhà, một mực “xin vì phiền".