Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 582
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:26:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thực khi đến chị chuẩn tâm lý , , dù cũng chẳng thích gì mà lóc ngay cửa nhà , đặt ở cũng là điều vô cùng xúi quẩy, ở vùng quê của các chị còn đốt pháo để giải xui cơ, nhưng khoảnh khắc thấy Cố An, chị nhớ đến đàn ông của , nước mắt cứ thế kìm mà rơi lả chả.”
Thanh Âm nề hà mấy chuyện mê tín phong kiến , an ủi chị:
“Không , chị cứ coi đây như nhà , cứ xuống cho ấm , em cơm, buổi tối cũng thức ăn gì, cứ tạm b-éo qua bữa ạ?"
Con trai Diêu Kiến Dân, con dâu Lý Cúc Hương vẫn luôn tò mò và rụt rè đ-ánh giá sân vườn nhà họ, bây giờ trong nhà căn phòng sạch sẽ tinh tươm, ngay cả sofa cũng dám , sợ bẩn nhà , lúc cũng ngây ngô “ ".
Đồng thời bọn họ cảm nhận rõ rệt trong phòng một luồng khí ấm áp nồng nàn, dường như tỏa từ mặt đất, khác hẳn với cái thời tiết băng thiên tuyết địa ở quê lúc .
Ngược là cô con gái nhỏ Diêu Lệ Lệ, gan hơn bọn họ, tò mò Thanh Âm và Cố An một cái, :
“Con cảm ơn chú Cố dì Cố ạ."
Cố An rót cho mỗi một ly nước ấm, học theo dáng vẻ của Ngư Ngư khi tiếp khách, thêm hai thìa đường trắng, Thanh Âm tới nhà bếp, đúng là thức ăn thật, gần mười một giờ đêm , mua cũng chẳng chỗ nào mà mua.
Cô nhanh ch.óng lấy hai nắm mì sợi, chần qua nước, rán mấy quả trứng gà, rắc lên vài hạt muối, tìm một hồi từ trong vò gầm bếp lấy mấy quả trứng vịt muối.
Cắt một quả xem thử, chín , còn chảy cả dầu nữa.
Trứng vịt muối là cô mới muối cách đây lâu, nghĩ bụng hôm nào Cố nhà, hai lười nấu cơm thì nấu nồi cháo hoặc mì sợi, ăn kèm với trứng vịt muối là xong một món.
loại đồ muối lâu ngày cũng cho sức khỏe, cô tán thành ăn nhiều nên muối nhiều, vặn một hũ nhỏ, đủ ứng phó vài bữa là .
Không ngờ tối nay đem dùng thời hạn.
Bưng bốn bát mì đầy ắp ngoài, gia đình bốn nhà họ Diêu đang đói đến mức bụng dán lưng lập tức cũng chẳng màng gì, đôi vợ chồng trẻ và Diêu Lệ Lệ còn khách sáo hỏi chú dì ăn , chị dâu Diêu thì trực tiếp ăn như hổ đói.
Thanh Âm thấy mì trong bát của họ sắp hết, vội vàng bếp trụng thêm một ít, cuối cùng dùng chậu bưng :
“Ngồi xe mấy ngày nay cũng mệt , nhất định ăn cho no, bọn em trải giường cho nhé."
Gia đình họ Diêu tuy cũng ở tỉnh Thạch Lan nhưng là ở khu vực phía Nam, là trong núi sâu, ngoài một chuyến bộ đến thị trấn , đó xe máy kéo hoặc xe khách tầm trung lên huyện, từ huyện chuyển xe lên thành phố, thành phố cách ngày mới một chuyến tàu hỏa về tỉnh lỵ, tuy cách đường thẳng xa nhưng thời gian tiêu tốn đường hề ít.
Thanh Âm và Cố An nháy mắt với , hai tới phía phòng khách.
Trong nhà phòng trống, nhưng vấn đề là sưởi sàn, bọn họ đốt lò sưởi, bây giờ trong đó lạnh đến mức răng đ-ánh lập cập, để khách đến chịu lạnh cũng thói quen đãi khách của họ.
“Thế , cứ để Ngư Ngư sang ngủ với , chị dâu Diêu dẫn theo con dâu và con gái ngủ phòng của Ngư Ngư, Kiến Dân thanh niên trai tráng thì chịu khó một chút ngủ sofa phòng khách, thấy thế nào?"
Cố An gật đầu, đối với chị dâu Diêu thì bình thường nhưng Kiến Dân và Lệ Lệ là những đứa trẻ mà bác sĩ Diêu khi còn sống luôn đau đáu trong lòng, nếu vì mâu thuẫn vợ chồng thì đón bọn trẻ ngoài sinh sống từ lâu .
Anh bảo vệ cho lính quyền , đối đãi với con cái của bác sĩ Diêu là điều nên .
“Được, ngủ sofa với nó, em dẫn Ngư Ngư ngủ phòng chính."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-582.html.]
Chăn màn Ngư Ngư đang dùng đều dọn hết, bằng một bộ mới mới giặt sạch, trải Thanh Âm cũng đại khái hiểu tình hình hiện tại từ miệng Cố An:
“Nghe năm nay ban đầu mở quán ăn thị trấn nhưng thành, về quê gặp lũ lụt, hoa màu ruộng khoán của họ mất trắng hết, gia súc và gà vịt ngan ngỗng nuôi nước cuốn trôi, nhà cửa cũng sập , chỉ thể đợi chính phủ phát lương cứu tế.
Thấy đa trong làng đều ngoài kiếm sống nên họ cũng cùng tới đây luôn."
Bất đắc dĩ, chị dâu Diêu vì tìm một lối thoát hơn cho gia đình cũng là lẽ thường tình.
“Ra ngoài cũng , ở nông thôn cũng chẳng triển vọng gì, họ mà lời bác sĩ Diêu ngoài sớm vài năm thì bây giờ chừng mua nhà mua xe ."
“Vậy thời gian cứ để họ ở nhà , để em xem sắp xếp công việc , nếu thì cố gắng phân cho họ hai gian ký túc xá tính tiếp."
Tuy bác sĩ Diêu ý nghĩa khác biệt đối với Cố An nhưng họ quen với cuộc sống gia đình bốn , đột nhiên thêm bốn nữa , thời gian dài thì cảm giác cũng sẽ lắm.
Bàn bạc xong xuôi, lấy bàn chải đ-ánh răng mới, khăn mặt mới và chậu rửa mặt mới, bình thủy mới, dạy cho họ cách sử dụng nước nóng lạnh trong phòng vệ sinh, đôi vợ chồng trẻ chuẩn ngủ, ngày mai Thanh Âm còn , thực sự dứt .
Ban đêm tai của Thương Lang dựng lên, may mà cả đêm đều yên tĩnh, ngoại trừ thêm vài tiếng ngáy, nhưng nó thả lỏng, đôi mắt đen láy vẫn nơi nào đó.
Sáng sớm ngày hôm , con sâu lười Ngư Ngư vươn vai một cái, vô tình chạm , đột nhiên mắt sáng lên:
“Ơ... con ở giường của nhỉ?"
Tối qua rõ ràng cô bé nhớ là tự ngủ mà!
Thanh Âm dùng trán húc húc cô bé:
“Trong nhà khách đến , tạm thời mượn phòng của con dùng chút nhé, mấy ngày nay ngoan một chút đấy."
Tuy gia đình họ Diêu giống nhưng Cố An và cô đều thống nhất quyết định, khi họ tìm nhà dọn ngoài, Ngư Ngư đều ngủ với , bố ngủ sofa cũng tiện trông nom.
Ngư Ngư tự thức dậy, đối diện với gương trang điểm của buộc tóc thành hai cái đuôi ngựa cao, trong sân nhộn nhịp hẳn lên, con chị dâu Diêu cầm chổi quét dọn sân và hành lang, Diêu Kiến Dân chẻ đống gỗ bếp thành củi, ngay cả cô con gái nhỏ nhất là Diêu Lệ Lệ cũng mang đôi giày Thanh Âm hôm qua sân cọ rửa.
Thanh Âm vội vàng ngăn :
“Chị dâu gì thế , công việc bận , bố Ngư Ngư sẽ , đường vất vả ngủ thêm một lát."
“Chúng ở nhà quen , cũng rảnh rỗi ."
Chị dâu Diêu mắt sưng húp, rụt rè.
Ngư Ngư sớm dạy bảo, gọi từng một:
“Bác nương, , chị dâu, chị ạ."
Tiếng gọi lảnh lót như chim sơn ca, như tẩm mật, đều qua.