Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 583

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:26:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Diêu Lệ Lệ trong ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc, cô bé thực là một cô bé thanh tú, ở trong làng cũng khen là xinh xắn, nhưng mặt Ngư Ngư cô bé đột nhiên cảm thấy chút tự ti.”

 

Ngư Ngư tới, tò mò hỏi:

 

“Chị Lệ Lệ, chị học lớp mấy ạ?

 

Chị xin phép thầy cô giáo ?"

 

Trong lòng cô bé, học là kịp thời xin phép, đây là quy định.

 

Ánh mắt Diêu Lệ Lệ tối sầm :

 

“Chị... chị học nữa."

 

Ngư Ngư hiểu thế nào là học nữa nhưng cô bé chị rõ là nỗi khổ tâm, cũng truy hỏi thêm, tiếp tục thản nhiên hỏi họ đến khi nào, xe gì tới, mệt .

 

Chị dâu Diêu vẻ mặt lúng túng, bếp giúp Thanh Âm bữa sáng, nhân tiện giải thích lý do Lệ Lệ học nữa.

 

“Trước đây á, lúc bố nó còn sống thì học đến lớp hai , thành tích học tập cũng , bố nó còn bảo nhà chừng sẽ một sinh viên đại học, ai dè ông tự chí khí, bỏ mấy con sớm như ..."

 

Thanh Âm nhíu mày, chuyện giống với những gì Cố An , lúc bác sĩ Diêu còn sống chính chị dâu Diêu là cho con gái học, mới đón đứa trẻ ngoài, bây giờ chị dâu Diêu cứ như thể là bác sĩ Diêu qua đời mới tiền nên mới nghỉ học , vả khoản tiền bồi thường lúc đó cũng ít, đến mức chuyện học cũng thành vấn đề, cứ cảm giác... chút uẩn khúc.

 

“Chuyện qua chúng nhắc nữa, về phía , ngày tháng sẽ từ từ lên thôi."

 

Số của Thanh Âm phát từ ngày hôm , bộ đăng ký hết , cô tạm thời , như là leo cây mấy chục bệnh nhân cơ đấy, mà Cố chăm sóc Ngọc Hương, công việc trong tay Cố An cũng dứt , đều thời gian tiếp đãi gia đình họ Diêu, chỉ thể để họ tự hoạt động, dù Thanh Âm cũng mua đủ gạo mì mắm muối thịt trứng , bếp củi bọn họ cũng dùng, cứ để họ tự nấu cơm ăn là .

 

Lúc mới thấy rõ sự khốn đốn của những gia đình cả hai vợ chồng đều , rõ ràng họ cũng tiếp đãi thật gia đình của đồng đội cũ, nhưng xin nghỉ phép dễ chút nào, thực sự rút thời gian.

 

Mãi mới đến cuối tuần, thấy họ cũng thích ngoài dạo, Thanh Âm vội vàng xin nghỉ phép một ngày thứ hai, dùng hai ngày đưa họ chơi quanh thành phố Thư Thành một chút.

 

Những địa điểm tham quan đối với đầu đến mà vẫn sức hút lớn, cộng thêm Ngư Ngư là một “thông thạo thành phố Thư Thành" nhỏ, đến bất cứ địa điểm tham quan nào cũng thể bập bẹ kể vài câu, gia đình họ Diêu chơi vui vẻ.

 

Ở liên tục mấy ngày, cái gì nên ăn nên chơi cũng trải nghiệm gần hết , Thanh Âm liền suy nghĩ đến chuyện công việc, bây giờ công việc bên ngoài dễ tìm, nếu cô giúp giới thiệu thì gia đình ngay cả tiếng phổ thông cũng thạo lắm, thực sự khó tìm việc .

 

Mà ý kiến của Thanh Âm và Cố An cũng giống - cứu ngặt cứu nghèo, thể giới thiệu công việc cho họ nhưng trực tiếp cho tiền, sợ chị dâu Diêu nặng nhẹ mà theo ăn linh tinh.

 

Ngay lúc Thanh Âm đang đau đầu vì chuyện thì Ngư Ngư bước tuần lễ ôn tập cuối kỳ, thầy cô cơ bản giảng bài nữa, mỹ miều là tự học nhưng thực chất là để cả đám trẻ con í ới trong một phòng học để học thuộc lòng.

 

Hôm nay Thanh Âm tan sớm, tiện đường liền bộ đến cổng trường học, cùng Ngư Ngư về nhà.

 

Sau khi hai con ngủ cùng , tình cảm dường như thắm thiết hơn một chút, Thanh Âm còn dự định lát nữa sẽ mời cô bé ăn bánh mì đùi gà đấy.

 

Ai ngờ tới cổng trường học liền thấy một đám trẻ con vây với , Ngư Ngư và một bạn nữ khác cao hơn một chút đang mỗi một bên dìu một bạn nữ khuôn mặt tái nhợt ngoài.

 

“Thầy ơi chuyện ạ?"

 

Thanh Âm tới hỏi giáo viên chủ nhiệm đang lo lắng chỉ huy giúp đỡ bên cạnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-583.html.]

“Là của Cố Bạch Loan ạ, ôi chao, bạn La Hương Tú lớp chúng nữa, cứ bảo là đau bụng, phụ của bạn , chúng đang chuẩn đưa bạn bệnh viện đây."

 

“Chị đến thật đúng lúc, phiền chị giúp kiểm tra cho đứa trẻ một chút, đỡ đưa bệnh viện."

 

Với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, cô thích học sinh lắm vì em thường xuyên xin nghỉ phép, một học kỳ xin nghỉ mấy , nào cũng bảo là đau bụng, mà cái đau bụng sáng đau tối đau cứ nhằm tiết toán của cô buổi chiều mới đau, xin nghỉ nhiều nên học tập sa sút nhiều, trở thành học sinh đội sổ của lớp, nào cũng kéo tụt điểm trung bình của cả lớp xuống, cô thực sự thích nổi.

 

Thậm chí cô nghi ngờ La Hương Tú là vì để trốn tránh tiết toán của nên cố tình đau bụng.

 

Mà chuyện hôm nay giống như là giả vờ, dù thì - “Bác sĩ Thanh chị qua đây một lát, đôi lời với chị."

 

Thanh Âm tới, tìm vị trí cạnh bồn hoa:

 

“Cô La ạ."

 

“La Hương Tú hôm nay, ôi chao, chính là... em lẽ chút ."

 

Giọng siêu nhỏ.

 

“Không thế nào ạ?"

 

“Chính là lúc em học tiết thể d.ụ.c buổi chiều, từ ống quần rơi một cục m-áu lớn, cũng hẳn là cục m-áu mà giống như miếng thịt hơn, theo giáo viên thể d.ụ.c thì là một dải thịt dài bằng ngón tay trỏ của lớn đấy, thực sự là dọa , mà quần đồng phục của em cũng m-áu thấm đẫm hết , bảo là đến kỳ kinh nguyệt nhưng chúng ở cái tuổi cũng thấy ai đến kỳ kinh mà rơi cái dải thịt đó bao giờ cả... ngược chút giống như sảy thai."

 

Thanh Âm ngẩn , về phía cô bé khuôn mặt tái nhợt , là thật ?

 

Ban đầu giáo viên chủ nhiệm vì chuyện La Hương Tú thường xuyên xin nghỉ phép mà tức giận nhưng bây giờ xem xin nghỉ phép chẳng còn là chuyện gì lớn nữa , nếu đúng như phán đoán của thì coi như xong đời!

 

Không chỉ học sinh xong đời mà bản cô giáo như cô cũng xong đời luôn.

 

Cho nên cô vội vàng đưa bệnh viện ngay mà để Thanh Âm giúp kiểm tra , cô tin tưởng y thuật và nhân phẩm của Thanh Âm nên chỉ đành đặt hy vọng cô.

 

Thanh Âm thì ?

 

cô giáo dắt mũi , ngay lập tức định ninh La Hương Tú là sảy thai, dù đây cũng chỉ là một cô bé mười ba tuổi, đến mức bất đắc dĩ thì sẽ nghĩ theo hướng nhất.

 

“Cái thứ rơi đó thể xem một chút ?"

 

“Ước chừng dọn dẹp vệ sinh quét ạ."

 

Thanh Âm cũng nản lòng, cô nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay g-ầy guộc của La Hương Tú, tập trung tư tưởng trong ba phút đó chắc chắn với giáo viên chủ nhiệm:

 

“Không ."

 

“Thật ạ?"

 

Thấy Thanh Âm chắc chắn gật đầu, sắc mặt giáo viên chủ nhiệm cuối cùng cũng dịu ít:

 

“Vậy cần đưa bệnh viện ạ?"

 

 

Loading...