Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 602
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:32:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quan trọng là tình trạng bệnh, một đứa trẻ lớn mười một tuổi mà vẫn thể kiểm soát đại tiện, điều thực sự coi là “bệnh lạ".”
Hai ăn trò chuyện một lát, từ lúc nào trời tối mịt, “Mấy ngày gần đây, gia đình ba của ông chủ Kim về quê cúng tổ tiên, nếu bác sĩ Thanh lòng tin, liệu thể nể mặt một chút ?"
Thanh Âm hiểu ý Cao Vĩ giới thiệu chuyện ông chủ Kim cho cô, một mặt thực sự là giúp cô thêm nguồn lực trong việc cứu trợ trẻ em phúc lợi, mặt khác cũng tính toán của riêng , hiện đang dần tiếp quản công việc kinh doanh của gia tộc, với những phú hào như chắc chắn cũng bắt nhịp quan hệ, mà cô chính là thể giúp tạo chút ân tình trong đó.
“Ý định của là sẵn lòng giúp đỡ, nhưng chứng bệnh hành y nhiều năm, ngay cả trong sách cũng từng thấy qua, nhất định thể đảm bảo thu-ốc là khỏi bệnh ngay, cho nên..."
“Không , tin tưởng cô, cô thể kéo từ cửa t.ử trở về, căn bệnh nhỏ như thế chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Hơn nữa, ngay cả khi chữa khỏi, chỉ cần cô sẵn lòng tay, vô cùng cảm kích ."
Được , Thanh Âm cũng từ chối nữa, dù chuyện nếu thành công, việc mở trường học sẽ dễ dàng hơn nhiều, nhà họ Kim thiếu tiền nha, hơn nữa ông chủ Kim từng nhờ đại sư xem qua, lúc trẻ sát nghiệp quá nặng, mấy năm nay nhiệt tình với các hoạt động từ thiện, đặc biệt là việc con trai bệnh khiến ông quan tâm đến trẻ em mắc bệnh cao hơn, đây chính là “nhóm đối tượng mục tiêu" mà cô đang tìm kiếm.
Có thể kéo tài trợ, cô mới thèm vẻ thanh cao .
“Vậy vài ngày nữa, liên lạc xong với ông chủ Kim, còn phiền bác sĩ Thanh một chuyến nhé?"
“Được, lúc đó gọi điện thoại cho là ."
Hai chia tay, Cao Vĩ bảo tài xế đưa Thanh Âm về hẻm Hoa Lê , vùng thắt lưng Thanh Âm thoải mái phát hiện .
Dù cũng là xã giao, thức ăn tuy nhiều nhưng Thanh Âm cảm thấy dường như no, về đến nhà thấy Tuệ Tuệ và bà nội đang ôm bánh cuốn xem tivi gặm, cô ghé sát c.ắ.n hai miếng, “Ừm thơm thật!"
“Tất nhiên , đây là bà nội mà."
Thanh Âm “cướp" thêm hai miếng để ăn, đó về phòng tìm sách, cô tìm trong Hồi xuân lục xem manh mối nào bỏ sót .
Lần “bệnh lạ" chắc hẳn sẽ khá gai góc, bởi vì ông chủ Kim là phụ bình thường khác, rào cản về kinh tế và nguồn lực, hiện tại thế giới những loại kiểm tra và điều trị nào mà đứa trẻ thể chắc chắn ông đều thử qua , cho nên những căn bệnh thông thường khả năng dẫn đến đại tiểu tiện tự chủ, cô thể loại trừ .
Đối với nhóm như , trong kỹ năng hỏi bệnh, cô cũng đặc biệt chú ý hơn.
Ngày hôm là chủ nhật, tối qua Thanh Âm xem sách quá muộn nên ngủ nướng một lát, lúc ngủ dậy, trong sân náo nhiệt vô cùng.
“Chị dâu, chị cứ để , gì cả, chỉ với chị vài lời tâm huyết thôi, khổ quá mà... hu hu hu..."
Hóa là Cố Mẫn đang lóc cầu xin ở cổng lớn, còn Cố cho bà .
Vào thì gì để , bọn họ cũng quan hệ chị dâu em chồng bình thường để mà lời tâm huyết, hồi trẻ bọn họ gây gổ vui .
Mẹ Cố dùng ngón chân để nghĩ cũng , bà bây giờ chắc là còn nơi nào để , đến nhà họ Cố ăn vạ chịu đây mà.
Thanh Âm lén lút nháy mắt với Thương Lang đang hiên nhà, con ch.ó lớn lập tức dậy, ghé sát cửa, “Gâu gâu" một cái miệng ch.ó đen thùi lùi thò , để lộ hàm răng trắng ởn đáng sợ, Cố Mẫn sợ đến mức liên tục lùi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-602.html.]
Thấy Cố “ ngăn nổi" con ch.ó lớn đang phát điên, bà vắt chân lên cổ mà chạy.
Thương Lang chắc là học hư theo đám Tuệ Tuệ , cách dọa , cố ý vẻ mặt nanh ác mồm m-áu đỏ lòm, trẻ con thấy chắc thét.
Cố Mẫn thấy ở đây chiếm hời, đến cửa nhà Cố Toàn, cũng vẫn là những lời lẽ đó, nhưng Cố Toàn dễ chuyện như Cố, trực tiếp lạnh lùng đen mặt bà một cái, bà liền sợ đến mức bắp chân run lẩy bẩy.
Đây chính là bò từ đống xác ch-ết, thực sự hung hãn nha!
Người như Cố Mẫn , Thanh Âm mà , thể tham nhát như chứ?
Một con ch.ó là thể dọa bà thoái lui.
Tuy nhiên, như cũng , đỡ cho tốn thời gian dọn dẹp kẻ cực phẩm, thời gian của cô quý báu, cô dành cho những việc quan trọng nhất.
Nói cũng , Hải Hoa nhà chị dâu Tần tham gia kỳ thi trung học , thi trung học hiện tại sớm hơn thi đại học một chút, thi xong cô bé cũng để rảnh rỗi, xem sách giúp cha nuôi việc nhà.
Vợ chồng nhà họ Tần bên ngoài, đôi khi quần áo bẩn và vệ sinh trong nhà bận quá dọn dẹp kịp, cô bé giống như một nàng ốc sên, lau chùi trong ngoài sạch bong một hạt bụi, một giỏ quần áo bẩn giặt sạch sẽ, phơi trong sân đại viện, mỗi ngày vợ chồng trẻ về là sẵn những món ăn ngon lành...
Chị dâu Tần cảm động thôi, đều cũng hưởng phúc của con gái .
Sự hưng phấn và cảm động của chị chỗ thổ lộ, mỗi ngày tan là chạy đến phòng y tế, lải nhải một hồi với Thanh Âm, cũng may nhà bọn họ điện thoại, nếu cũng giống Cố An chuyên môn gọi điện thoại để “thông báo" một tiếng.
“Cái con bé Hải Hoa , nguyện vọng nó báo hề thấp , là trường điểm của thành phố đấy!"
“Thầy giáo nó giỏi văn, năm ngoái hai bài văn gửi lên thành phố tham gia thi đấu đấy!"
Thanh Âm giơ ngón tay cái lên, cha của Hải Hoa mất sớm, cô bé ấn tượng, nhưng Liễu Hồng Mai quả thực là một nhân tài sách, nếu gia đình gốc kéo chân, sai đường, thì bà bây giờ chút danh tiếng trong giới y học, sống đến lúc nghỉ hưu thế nào cũng thể trở thành một đầu chuyên ngành, danh y cấp thành phố hoặc cấp tỉnh gì đó, môn sinh t.ử vô ...
Thực sự là đáng tiếc.
Xem Hải Hoa thừa hưởng trí thông minh của bà !
Hai đang chuyện thì về đến nhà bao lâu, điện thoại của Cao Vĩ gọi đến, ông chủ Kim đến , nhưng tiện phiền Thanh Âm chạy một chuyến, chiều nay bọn họ sẽ đích đến phòng y tế bái phỏng Thanh Âm.
Như cũng , “y gõ cửa", cố gắng tận nơi là nhất.
Buổi chiều, cô đến phòng khám lâu, Cao Vĩ dẫn gia đình ba và hai bảo mẫu đến phòng y tế.
Thanh Âm sơ lược quan sát một cái, ông chủ Kim là một đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi, là ông già thì hẳn, dù giàu bảo dưỡng đều tốn nhiều tiền, Kim phu nhân thì trẻ trung xinh thấy rõ bằng mắt thường, cùng với khí chất, một mái tóc xoăn sóng lớn màu vàng, tuy ăn mặc quá nóng bỏng, nhưng thể cảm nhận vóc dáng .
Phía bọn họ, là hai bảo mẫu dắt một bé mười tuổi, nước da trắng trẻo, đeo một cặp kính gọng đen giống như Harry Potter, mặc bộ vest nhỏ, sống sờ sờ là một vị tiểu thiếu gia nuôi dưỡng trong nhung lụa...
cùng độ tuổi, cả chiều cao và cân nặng đều kém xa Tuệ Tuệ.