Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 604
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:32:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người phụ nữ “hừ" một tiếng, “Thấy , đây chính là cái gọi là thần y đấy, A Kim chúng còn lãng phí thời gian ở đây gì, thời gian tìm xem một chút hơn ?"
Những “bác sĩ" mà bọn họ từng xem qua thực sự ít, ngoài các khoa trung tây y truyền thống , còn phật y, đạo y và thầy âm dương, chung chỉ cần ở danh y, bọn họ đều đến thử.
Ông chủ Kim cũng chút thất vọng, nhưng nhiều, dù ngay từ đầu đặt bao nhiêu hy vọng, đồng ý đến thử cũng là nể mặt cha con nhà họ Cao lắm .
Đứa trẻ một lúc, lẽ cảm thấy nóng, mùa hè ở Thư Thành vốn khá nóng, bé còn mặc bộ vest nhỏ chỉnh tề, ch.óp mũi rịn mồ hôi, bảo mẫu lập tức lấy từ một cái túi vải trắng lớn một chiếc khăn tay giúp lau mồ hôi.
Khăn lau xong bỏ một cái túi màu trắng khác, mà bên trong đó, để mười mấy chiếc khăn cũng dùng qua như .
Thanh Âm cảm thấy chút kỳ lạ, giàu đúng là giàu, khăn lau mồ hôi đều chỉ dùng một thôi ?
Thời tiết nóng như thế lau một là một chiếc, một ngày riêng tiền khăn chắc mang theo cả thùng nhỉ?
Như khoa trương quá ?
Mắt của đứa nhỏ nhà họ Kim quanh quất, bỗng nhiên thấy bàn đặt một món đồ trang trí nhỏ bằng gỗ, đó là món quà mà Tuệ Tuệ tự tặng , mấy thanh gỗ ghép với , ghép thành một con ngựa nhỏ, tai ngựa còn đeo hai bông hoa khô nhỏ xíu, Thanh Âm thích nên cứ đặt bàn phòng khám suốt.
Lúc , bé thấy hiếu kỳ, còn đưa tay sờ một cái, Kim phu nhân lập tức la to:
“Ái chà Tể Tể sờ loạn đồ bẩn bên ngoài thế, những thứ nhiều vi khuẩn đấy!"
Thanh Âm trợn trắng mắt, nhưng cô trợn, bởi vì cô thấy nơi con ngựa nhỏ sờ , in rõ một vết lòng bàn tay, ươn ướt.
Điều chứng tỏ lòng bàn tay đứa trẻ đang mồ hôi, cô lập tức chộp lấy tay bé, sờ lòng bàn tay, quả thực là ướt sũng, sờ tai và chân tóc, cũng ướt sũng.
“Ái chà cô cái gì mà sờ loạn con thế, cô tay cô bao nhiêu vi khuẩn hả?"
Thanh Âm lười bà , cô bỗng nhiên hiểu , tại bảo mẫu mang theo nhiều khăn tay như , bởi vì đứa nhỏ nhà họ Kim thực sự quá mồ hôi mà!
“Ông chủ Kim, con nhà ông bình thường cũng mồ hôi như ?"
Ông chủ Kim chắc chắn, sang bảo mẫu, bảo mẫu đúng , nhưng so với chứng đại tiện tự chủ thì việc chẳng coi là bệnh tật gì, cộng thêm khí hậu Cảng Thành quanh năm đều nóng hơn tỉnh Thạch Lan một chút, trẻ con trao đổi chất nhanh, mồ hôi đều cho là bình thường.
Thanh Âm thì khác, cô một nữa bắt mạch, phát hiện mạch tượng của đứa trẻ vẫn là tế nhu, mà nhu mạch chủ chư hư.
Trong nhiều chứng hư, còn một chứng biểu hư, đó chính là chủ trị của thiên cổ nhất phương Quế Chi Thang!
Đầu óc Thanh Âm vận hành với tốc độ cao, cuối cùng cô cũng hiểu , lời ông nội “biểu hư tắc lý bất cố", hóa là ý !
Gần như tất cả trung y thấy đại tiện tự chủ là liền cân nhắc về tỳ thận hư, kê đơn cũng là những thang thu-ốc bổ thận, nhưng uống tác dụng, đó là vì đều bỏ sót một điểm, từ góc độ vĩ mô, đại tiện cũng là một loại “lý", mồ hôi là một loại “biểu", việc đứa trẻ mồ hôi và đại tiện tự chủ tồn tại đồng thời, đây chính là biểu hiện của biểu lý bất hòa!
Thanh Âm ngẩng đầu lên, một mặt hỏi đứa trẻ dị ứng với loại thu-ốc nào , một mặt “xoẹt xoẹt xoẹt" đơn thu-ốc, nhanh kê một thang Quế Chi Thang bản gia vị cải tiến.
Ông chủ Kim nhận lấy đơn thu-ốc, vì con bệnh lâu ngày, ông cũng sắp thành bác sĩ luôn , lúc qua một lượt, “Thứ cho thẳng, đây là một đơn thu-ốc chữa bệnh cảm mạo ?"
“ ."
“ khuyển t.ử mắc là bệnh cảm mạo, bác sĩ Thanh thể giải thích thâm ý trong đó một chút ?"
Thanh Âm những đạo lý lớn lao về biểu lý bất hòa, đến lúc đó càng giải thích càng nhiều, mất thời gian, ngoài cửa xếp thành hàng dài , vốn dĩ bọn họ là thêm , đáng lẽ khám cuối cùng mới đúng, cho bọn họ khám tính là chen hàng , mất thêm nửa tiếng giải thích nữa thì bệnh nhân đợi ngoài cửa khám hết mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-604.html.]
“Nói ngắn gọn thôi, lệnh công t.ử tính là bệnh lớn gì, chính là biểu lý mất hòa hợp, đơn thu-ốc bề ngoài là cầm mồ hôi, nhưng đồng thời cầm mồ hôi cũng thể cầm đại tiện, ông thể hốt ba thang mang về thử , nhớ kỹ khi uống thu-ốc sẽ chút khác biệt."
“Khác biệt gì?"
“Ít nhất là ba ngày, thằng bé chắc sẽ đại tiện."
“Hả?
Ba ngày đại tiện, chẳng là bốc hỏa ?
Cô đây rốt cuộc là thu-ốc cảm là thu-ốc gây bốc hỏa ?"
Kim phu nhân oang oang, nhưng Thanh Âm rảnh để ý tới nữa, cô gọi bệnh nhân tiếp theo .
Dù , tư duy cô thông suốt , nhưng thu-ốc uống là việc của phụ , cô thêm với đàn bà ngu ngốc một lời nào nữa, con trai bọn họ là bệnh nhân, những đang xếp hàng lấy đàng hoàng ở cửa là bệnh nhân ?
Nhanh chân mà !
Ra khỏi phòng khám, sắc mặt Kim phu nhân thối như cứt ch.ó, “A Kim, vứt nó thôi, Tể Tể của chúng thể uống thu-ốc của cái loại lang băm !"
Ông chủ Kim lên tiếng, tiếp tục đơn thu-ốc mà xuất thần.
trong mắt Kim phu nhân, thứ bà thấy dường như là chồng đang chằm chằm khuôn mặt rạng rỡ, căng mọng của Thanh Âm mà xuất thần, nhất thời sốt ruột bất lực, “A Kim lẽ trúng cô chứ?
Em cô lấy chồng sinh con , cô sẽ theo Cảng Thành ."
Cao Vĩ bên cạnh suýt thì nôn m-áu, thầm nghĩ trong đầu đàn bà chỉ còn sót chút suy nghĩ vụn vặt đó thôi ?
Bác sĩ Thanh thèm mà vợ bé nhà bà chắc?
Cái mạch não gì thế !
Quả nhiên Cảng Thành sai, bản bà là tiểu tam thăng vị, cho nên sợ nhất chính là tiểu tứ tiểu ngũ.
Cha giáo d.ụ.c sai chút nào, với tư cách là kế thừa, chuyện quan hệ nam nữ đúng là càng đơn giản càng , tuyệt đối đừng tự tìm rắc rối cho .
“Kim phu nhân cần như , bác sĩ Thanh là đoan chính, bà dù tin tưởng nhân phẩm của cô , thì cũng nên tin tưởng phẩm đức cao thượng của Kim nhà bà chứ?"
Kim phu nhân:
“..."
tin ông mới là lạ!
Đào hoa nát của ông trêu chọc bao nhiêu , nếu bây giờ luật pháp Cảng Thành cho phép đa thê nữa, bà còn thêm bao nhiêu em gái nữa đây!
Ngược ông chủ Kim câu cho ngượng ngùng thôi, nhưng thể kiếm nhiều tiền như , độ dày của da mặt thường thể so sánh , ông nhanh đè nén sự khó chịu đó xuống.
Thanh Âm rảnh để ý đến bọn họ, cô tuy việc nhờ vả ông chủ Kim, nhưng cũng tự chuốc lấy bực bội, hạng như Kim phu nhân thì cứ để bà cả đời sống trong nỗi sợ hãi tiểu tứ tiểu ngũ là nhất.
đứa trẻ đó, là vô tội, nếu còn chữa khỏi, sẽ bỏ lỡ thời kỳ vàng phát triển của thanh thiếu niên mất, ?