Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 605
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:32:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hệ thống sinh sản đối với nam nữ đều quan trọng, đây chỉ là chuyện sinh sản, mà còn là sức khỏe và tôn nghiêm, cũng như sự thiện của nhân cách.”
Buổi tối, Cao Vĩ đích đến hẻm Hoa Lê để tạ với Thanh Âm, Thanh Âm cho qua chuyện, nhưng cô cũng chẳng buồn hỏi chuyện nhà họ Kim cuối cùng hốt thu-ốc .
Cao Vĩ , vợ chồng trẻ nhà Tổ Hồng đến, “Ơ, trẻ con , đến?"
“Ồ, chồng lên thành phố ở vài ngày, bà giúp chúng trông, chúng nhàn nhã hai ngày."
Dì Hồng Nhị ở quê cũng đang rảnh rỗi, ba đứa con trai đều lập gia đình , nhân lúc mùa vụ nhàn rỗi liền gửi cho bọn họ ít dưa lê rau củ nhà trồng, cũng lên thành phố ở vài ngày...
Đây , sáng sớm lên thành phố là gửi cho nhà họ Cố hai giỏ cà tím và đậu cô ve mới hái ruộng đấy.
“ , chúng hôm nay đến, là để báo cho cô một tiếng, cặp vợ chồng mà cô nhờ sắp xếp , tên là Diêu Kiến Dân và Lý Cúc Hương, biểu hiện cũng khá , đoán cô , nên sẵn tiện đến bảo cho cô ."
Thanh Âm vỗ trán, cô thực sự quên khuấy mất chuyện , kể từ khi tống khứ chị dâu Diêu như tống ôn thần, cô còn nhớ đến gia đình nữa.
“Diêu Kiến Dân kiến thức văn hóa khá , còn hiểu một chút về điện nữa, một nhà máy chúng mất điện, thợ điện mặt, chính là tự nguyện tay sửa đấy."
Thanh Âm nhướng mày, thấy , ai bảo sách là vô dụng, cho dù thi đậu cấp ba, nhưng ít nhất cũng hiểu một chút thường thức cơ bản về mạch điện, năm đó nếu bác sĩ Diêu kiên trì, chị dâu Diêu ước chừng cũng chỉ cho học hết tiểu học thôi.
“Lý Cúc Hương cũng nhanh nhẹn, miệng lưỡi ngọt ngào, chỗ nào thường xuyên thỉnh giáo đồng nghiệp trong phân xưởng, ngay cả đám trẻ con Phúc Bảo cũng thích cô ."
“Tuy nhiên, chồng cô đơn giản , cô , còn mấy ngày nữa mới đến ngày phát lương mà bà chồng cô hỏi khắp nhà máy xem ngày nào phát lương , đến ngày đó, bà cư nhiên lúc trời hửng sáng chạy đến phòng tài vụ, lĩnh lương của hai vợ chồng trẻ, may mà cho lĩnh, đó hai vợ chồng tự đến lĩnh, buổi tối cãi một trận to lắm đấy!"
Thanh Âm chẳng thấy lạ chút nào, đây mới đúng là “phong cách" của chị dâu Diêu, bà nắm giữ thứ trong tay là chịu .
“Ngày hôm mắt Lý Cúc Hương sưng húp như hạt dâu tây , Diêu Kiến Dân ầm một trận với , thế là cũng yên hai ngày."
“Tuy nhiên, bà chị dâu đúng là rảnh rỗi , lùng sục khắp trong ngoài nhà máy những chỗ thể qua, nếu cho phân xưởng, bà còn trong nhặt vỏ bìa các tông cơ, con gái bà xinh xắn là thế, mỗi ngày tan học là bà kéo nhặt r-ác khắp nơi, mà nỡ."
Sự nỗ lực của Lệ Lệ đều thấy, nhưng chị dâu Diêu giống như nghiện nhặt r-ác , con bé tan học là cho bài tập mà bắt lục lọi thùng r-ác, bẩn quần áo vì để tiết kiệm tiền nước cũng cho giặt, ngày hôm cứ để con bé mặc như học.
“Theo lời bà , sách để là con bé trân trọng , đừng kén cá chọn canh."
Thanh Âm thở dài, Diêu Lệ Lệ vướng bà dở như , đúng là đen đủi.
Trò chuyện vài câu, vợ chồng trẻ liền về, Thanh Âm giỏ cà tím và đậu cô ve mà dì Hồng Nhị gửi đến, nên xử lý thế nào.
Trong sân nhà cô cũng trồng ít, nhưng năm nay gặp sâu bệnh, đậu cô ve mọc , cà tím cũng nhỏ, còn mọc hình thù kỳ quái, giống như nhà dì Hồng Nhị đều mắt.
Thanh Âm một lát, quyết định gửi cho nhà cả một ít, bên giữ một ít, cà tím ăn nhanh, đậu cô ve thì thể chần qua nước treo lên đậu khô...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-605.html.]
À , đậu khô, cô đậu chua!
Cô nhớ lúc nhỏ, mỗi năm ông nội đều bỏ đậu ăn hết hũ sành, thành đậu chua, lúc khai giảng cô dùng hũ thủy tinh đựng đầy, mang đến trường, lúc nỡ mua thức ăn thì lấy một phần cơm trắng hoặc hai cái bánh bao lớn, ăn kèm với đậu chua đặc biệt thơm.
Lúc đó mà, dày ăn đến mức chua loét, mặt ăn đến mức xanh mét, cô cảm thấy cả đời chắc bao giờ thể ăn mấy cái thứ đậu chua chua thối thối đó nữa, nhưng bây giờ cuộc sống lên , ngược hoài niệm cái vị đó.
Nghĩ là , Thanh Âm tiên rửa sạch đậu xanh mướt thon dài, phơi khô nước, đó đun một nồi nước hoa tiêu, gừng và đường phèn trong cái nồi sạch dính dầu, cô nhớ ông nội còn cho thêm cam thảo nữa, nhưng Tuệ Tuệ thích ăn cam thảo, Thanh Âm liền cho, đợi nước nguội hẳn, đậu cô ve cùng với mấy quả ớt nhét hũ, đó đổ đầy nước đường phèn , đậy nắp , niêm phong là OK .
Làm thì chẳng khó chút nào, lúc nhỏ cô chống cằm xem ông nội nhiều .
Tiếc là, y thuật và trù nghệ của cô, Tuệ Tuệ dường như chẳng thừa hưởng chút nào, con bé bây giờ cái gọi là nấu ăn chính là thể nấu một nồi cơm, cộng thêm xào vài món dở tệ mà thôi.
Thanh Âm cuối cùng cũng hiểu thế nào là đào lý mãn thiên hạ, nhà mọc mướp đắng .
“Mẹ ở nhà, hôm nay bận nữa ạ?"
Đây , “mướp đắng nhỏ" nhà về .
“Hôm nay bận, ba con ?"
“Ở phía ạ, chúng con còn gặp Đồng Đồng nữa, thi đại học xong , sắp tới thể chơi cả một kỳ nghỉ dài luôn nha!"
Đồng Đồng năm nay tham gia kỳ thi đại học, theo ý của Trần Khánh Phương thì đại học trong nước tùy ý chọn, xem học ở thôi, Thanh Âm chỉ nước ngưỡng mộ, “Con xem cái tóc rối bù lên , mặt đen thêm một vòng, chẳng bảo con đội mũ ."
“Con gái em sợ nắng , bảo là câu cho em mười cân tôm hùm cơ."
Cố An mặc một cái áo ba lỗ màu đỏ, nóng quá, ống quần xắn lên tận đầu gối, để lộ một đôi bắp chân cường tráng lực, bên còn dính vài đốm bùn.
Cố An hiếm lắm mới nghỉ một ngày, ăn sáng xong con gái đào câu tôm .
“Chà, thu hoạch khá quá nhỉ, nhiều thế , vẫn là cái chỗ năm ngoái hả ?"
“ thế, mấy con tôm đó ngốc nghếch lắm, vài cái là câu một đống ."
Hai cha con rửa chân vòi nước, đôi dép lê sạch sẽ, lạch bạch bắt đầu bếp tìm đồ ăn.
Thanh Âm những con tôm đang bò lổm ngổm , cũng còn thèm ăn như nữa, “Em lười lắm, Tuệ Tuệ bảo ba con ."
Cố An đây là cơ hội vợ cho “lấy công chuộc tội", vội vàng đồng ý.
Thế là, kết hôn bao nhiêu năm , đầu tiên Thanh Âm ăn món tôm hùm đất xào cay do Cố An (và con gái cùng ), cái món chẳng hàm lượng kỹ thuật gì chỉ cần cho dầu và đủ loại gia vị , đừng là cũng tệ .