Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 606
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:32:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Những ngày tiếp theo, Thanh Âm cũng chẳng buồn hỏi tình hình bên phía ông chủ Kim, và như một sự bù đắp, Cao Vĩ hứa sẽ quyên tặng hai trường dạy nghề phúc lợi cho thành phố Thư Thành, còn về chuyên ngành học tập thì do Thanh Âm chỉ định, một là trang trí nội thất, chủ yếu là sơn tường, xây gạch, trần thạch cao, những công việc mang tính kỹ thuật thuần túy như , chỉ cần học theo sư phụ , bắt kịp thời kỳ hoàng kim của bất động sản trong tương lai, chắc chắn thể kiếm tiền.”
Cái khác chính là sửa chữa ô tô, mặc dù hiện tại ở khu vực đại lục Long Quốc ô tô vẫn là món đồ xa xỉ đúng nghĩa, nhưng trong tương lai đây sẽ là một cường quốc ô tô, bây giờ cứ bắt đầu học từ sửa chữa xe đạp , để những đứa trẻ khuyết tật lớn về tay chân và trí tuệ học tập, đợi vài năm nữa tổng cộng sẽ đất dụng võ.
Những đứa trẻ còn khuyết tật rõ rệt thì khó giải quyết hơn , câm điếc thể học một ít công việc thủ công, may vá đồ chơi, đóng gói hoặc các nghề thủ công truyền thống như chạm khắc gỗ, chạm khắc rễ cây, đan lát tre mây, nhưng những đứa trẻ khuyết tật trọng đại thì khó , Thanh Âm nhất thời nghĩ còn thể học gì, đành tìm chị cả Diêu để hỏi ý kiến.
Chị cả Diêu cũng nghĩ , Thanh Âm suy nghĩ một vòng, dứt khoát cứ để bọn họ tiếp tục ở trường, bồi dưỡng một chút kỹ năng dùng chân chữ vẽ tranh, thế giới cần những công nhân kỹ thuật thực dụng, đồng thời cũng cần nhà văn, nhà thơ và họa sĩ.
Bởi vì là năm đầu tiên tổ chức, Thanh Âm cũng nghĩ sẽ thành quả lớn lao gì, đều mang tâm thái thử nghiệm, cộng thêm kinh phí đầu tư ít, ngoài việc xây dựng cơ sở vật chất phần cứng dạy học, căn cứ thực hành, còn cần lo vấn đề ăn ở của bọn họ.
Mà trong chuyện ăn ở, những đứa trẻ ở độ tuổi đề phòng việc học hư và bắt nạt, cô cuối cùng cũng hiểu lời chị cả Diêu “nhiệm trọng nhi đạo viễn" (trách nhiệm nặng nề mà đường còn dài) .
Chuyện phức tạp hơn cô tưởng tượng nhiều.
Những gì Thanh Âm thể chính là mở đầu, cô dự tính là, đợi khi nguồn vốn của nhà họ Khổng gi-ải ng-ân, cô sẽ cố gắng hết sức giới thiệu cho bọn họ những mối quan hệ trong tỉnh Thạch Lan, bọn họ dẫn đầu, những doanh nghiệp khác cho dù là vì tiếng cũng sẽ theo xu hướng của bọn họ.
Còn về nhà họ Kim, trôi qua nửa tháng mà vẫn tin tức gì, là uống thu-ốc của cô nhỉ?
Bệnh nhân và nhà như , cô cũng lực bất tòng tâm, con đường cứ coi như đứt đoạn .
Sau khi Tuệ Tuệ nghỉ hè, trong nhà nhốt nổi con bé nữa, suốt ngày dẫn theo Băng Đường và Đô Đô “nam chinh bắc chiến", một ngày ăn năm sáu bữa mà vẫn kêu đói bụng, đôi khi tối ngủ còn bảo đau xương , Thanh Âm đoán chừng là đau do tăng trưởng, liền tùy ý con bé ăn bao nhiêu thì ăn, mỗi ngày tăng thêm lượng sữa và trứng gà, để con bé thỏa sức mà ăn.
Ngược là Hương Tú, kể từ khi nghỉ hè thì chẳng cả, ngày nào cũng đến phòng y tế chơi.
Cô bé giống những đứa trẻ khác chạy nhảy loạn xạ, cô bé thích yên một bên xem Bạch Tuyết Mai và Anh T.ử bốc thu-ốc, xem một thời gian, một ngày Anh T.ử bốc nhầm Phòng Phong thành Phòng Kỷ, chính cô bé là đầu tiên phát hiện và âm thầm nhắc nhở.
Anh T.ử giật , vội vàng kiểm tra kỹ đơn thu-ốc, đúng là Phòng Phong chứ Phòng Kỷ, mặc dù mỗi ngăn tủ thu-ốc đều dán tên thu-ốc, nhưng Hương Tú ở ngoài tủ thu-ốc một cách xa, là thiên lý nhãn cũng thấy cô bốc loại thu-ốc gì chứ.
“Em rõ chữ, nhưng em nhớ Phòng Phong ở vị trí đó."
Hóa , đến “chơi" vài ngày, cô bé cư nhiên nhớ rõ mồn một vị trí của từng vị thu-ốc, mỗi Anh T.ử và Tuyết Mai bốc thu-ốc, cô bé cần chữ bên , chỉ dựa trí nhớ vị trí là thể suy đoán đó là thu-ốc gì!
“Hầy, cái con bé , trí nhớ thế , bình thường chắc chắn thi nhất nhỉ?"
Hương Tú ngượng ngùng , tuy rằng nỗ lực , nhưng thành tích văn hóa của cô bé vẫn chỉ thể coi là tầm trung , vẫn lọt top 5.
Thanh Âm thấy, cũng chút chấn động trí nhớ của cô bé, cố ý hỏi vài câu, cô bé cư nhiên đều thể trả lời phần lớn, “Giỏi lắm, trí nhớ của Hương Tú hợp để học trung y đấy."
“Hay là cô nhận nó đồ ?"
Chị Trương đùa giỡn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-606.html.]
Đôi mắt Hương Tú sáng lấp lánh, lóe lên một loại ánh sáng khao khát kiến thức mà Thanh Âm vô cùng quen thuộc, bởi vì đây cô cũng như .
“Nhà họ La vốn là thế gia trung y truyền thừa hơn ba trăm năm, cụ La kinh nghiệm lâm sàng và thành tựu học thuật độc đáo của riêng , đừng bậy."
Thanh Âm đồng ý, cô cảm thấy Hương Tú với tư cách là nhà họ La, vẫn nên học tập những thứ của riêng nhà họ La thì hơn.
Hương Tú chút thất vọng, tim đ-ập thình thịch, vô cùng căng thẳng, đang định gì đó thì bỗng nhiên một chiếc xe đen bóng loáng đỗ ngay cửa phòng y tế, xe dừng hẳn, một đàn ông trung niên mở cửa xe, nắm lấy tay Thanh Âm lắc mạnh:
“Bác sĩ Thanh, thực sự là quá cảm ơn bác sĩ Thanh , cảm ơn cô nhiều lắm!"
Thanh Âm suýt chút nữa thì giật cả , nhưng kỹ , cái vội vội vàng vàng chẳng chính là ông chủ Kim cao ngạo cách đây lâu ?
“Ông chủ Kim đây là..."
“Bác sĩ Thanh đúng là diệu thủ hồi xuân, trạch tâm nhân thuật (tấm lòng nhân ái) mà!
Chúng mới uống ba thang thu-ốc cô kê, bệnh của khuyển t.ử khỏi quá nửa , cô đúng là Hoa Đà tái thế mà!"
Thanh Âm:
“..."
Không cần thiết .
Hóa , ngày hôm đó khi kê đơn xong, hai vợ chồng nhà họ Kim hề lấy thu-ốc, ông chủ Kim luôn cảm thấy đơn thu-ốc chữa bệnh cảm mạo thể nào chữa chứng đại tiện tự chủ của con trai , cho nên luôn để tâm, thậm chí còn âm thầm trách cứ Cao Vĩ việc chắc chắn, giới thiệu loại bác sĩ như thế cho bọn họ.
Còn Kim phu nhân, thì chính là những suy nghĩ vụn vặt ích kỷ đó tác quái, phòng trộm như phòng Thanh Âm thông qua việc xem bệnh mà bám víu quan hệ với ông chồng yêu quý của bà .
Thế là, hai vợ chồng đều ăn ý quẳng chuyện đầu.
Ai ngờ tính bằng trời tính, khi về quê cúng tổ tiên, cả nhà chuẩn Cảng Thành, cũng là do ăn uống thích nghi, là do khí hậu đổi, cái chứng đại tiện tự chủ của đứa nhỏ nhà họ Kim càng ngày càng nghiêm trọng, lúc một ngày năm sáu cái tã giấy, ông chủ Kim càng càng đau lòng.
Cộng thêm các bác các chú ở nhà cũ đều bọn họ quá cưng chiều con cái, tã giấy cái gì nên cởi thì cởi , nếu việc phát d.ụ.c của bé sẽ vấn đề.
Trong lòng hai vợ chồng càng là vị gì, cái bệnh lạ trở thành một bí mật công khai ở cả Cảng Thành , bọn họ vốn dự định đến thể âm thầm chữa khỏi, lúc về sẽ gột rửa cái “tiếng " .
lúc ông Khổng gọi điện thoại cho ông , hỏi thăm tình hình đứa trẻ một cách lịch sự, bọn họ hốt thu-ốc, liền khuyên vài câu.
Đối với lời của Cao Vĩ, ông chủ Kim mấy tin tưởng, trong mắt một đại gia kinh doanh như ông thì Cao Vĩ chỉ là một thằng nhóc vắt mũi sạch, nhưng ông chủ Khổng thì khác, ông lăn lộn thương trường nhiều năm, đoan chính, cũng loại năng tùy tiện, ông chủ Kim chút d.a.o động.