Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 612

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:32:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đây là năm cuối cùng của thời tiểu học, dường như đều chút quyến luyến.

 

Đầu tiên mua một cuốn sổ tay bìa cứng siêu siêu ngầu, nhờ mỗi một bạn trong lớp chép một lời bài hát lên đó, cuối cùng để một câu chúc mừng.”

 

Tương tự như lưu b.út của hậu thế, Thanh Âm vô cùng tán thành.

 

Kiếp tiền, cô mãi đến tận gần kỳ thi cuối kỳ mới để dành đủ tiền mua lưu b.út, kết quả là khi đưa cuốn lưu b.út mới cho , chuyền đến tay ai mất hút luôn...

 

Thanh Âm mấy ngày liền, đó là cuốn lưu b.út đầu tiên cô tự để dành tiền mua, cũng là cơ hội cuối cùng để lưu b.út trong suốt giai đoạn tiểu học.

 

Về , suốt thời trung học cơ sở và trung học phổ thông, cô bao giờ mua nữa.

 

Bây giờ Tuệ Tuệ mua, cô liền đặc biệt cấp năm đồng cho cô bé kinh phí, để cô bé cùng với Tuệ Tuệ và Hương Tú bách hóa tổng hợp chọn sổ tay, nhất là chọn thêm mấy cây b.út màu sắc khác , như ngũ sắc rực rỡ, quê mùa mà cũng mắt.

 

Ngoài bây giờ bên ngoài còn bắt đầu bán mấy miếng nhãn dán hình diễn viên nhỏ xíu, ngay tại “Tiệm tạp hóa Vui Vẻ" sát vách trường học.

 

Thanh Âm mấy ngang qua đều thấy nhiều bé gái vây quanh cửa tiệm ríu rít bàn tán.

 

Thanh Âm theo đuổi thần tượng, nhưng cô ủng hộ con gái mua mấy thứ cô bé thích.

 

Kết quả, ba đứa trẻ mới vui vẻ bước khỏi cửa bao lâu thì điện thoại trong nhà Thanh Âm vang lên dồn dập.

 

“Tiểu Thanh nhà ?"

 

“Viện trưởng Khương, nhà, chuyện gì ?"

 

Hiện tại cô sợ thấy giọng của lão Khương, vì chắc chắn là chẳng chuyện gì lành.

 

Quả nhiên, lão Khương sốt sắng :

 

“Nếu nhà thì cô đến bệnh viện một chuyến, một bệnh nhân hóc b.úa."

 

“Hóc b.úa thế nào ạ?"

 

Thanh Âm bật loa ngoài, tự lấy hộp y tế nóc tủ, cô cứ ngỡ là khám tận nơi.

 

“Điếc đột ngột, quan trọng là bệnh nhân là phiên dịch viên theo đoàn khách nước ngoài đến tỉnh Thạch Lan chúng khảo sát."

 

Đối với phiên dịch viên mà , quan trọng nhất chính là đôi tai thính, nếu mà “điếc" thì đúng là vấn đề lớn, ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng đến công việc!

 

“Điếc đến mức độ nào ạ?"

 

“Tàu hỏa chạy qua sát bên cạnh cô cũng thấy gì."

 

Ôi chao, lắm, đây đúng là vấn đề nhỏ!

 

Vị phiên dịch viên cùng một ngoại thương Anh đến nước Long khảo sát.

 

Tuy mang quốc tịch Anh nhưng cô đồng thời tinh thông cả tiếng Trung và tiếng Anh, bởi vì cô là con lai giữa một Hoa di cư thế hệ Anh bản địa, đây là điều viện trưởng Khương trong điện thoại.

 

Thanh Âm hỏi sơ qua vài câu về tình hình cơ bản, gì thêm, cúp điện thoại liền vội vàng chạy đến viện điều dưỡng Tây Sơn.

 

Lúc cô vô cùng mua một chiếc xe .

 

Có xe thì chỉ việc nhấn ga là xong, xe dựa đôi chân đạp xe đạp, càng vội vàng càng cảm thấy đạp mãi mà chẳng tới nơi, mệt đến mức hai chân rã rời.

 

May , cô mới đến đầu ngõ thì chiếc xe do lão Khương phái tới cũng vặn tới nơi.

 

Thanh Âm trực tiếp gửi xe đạp nhà Cố Toàn ở đầu ngõ, leo lên xe luôn.

 

Trong một phòng bệnh chăm sóc đặc biệt tại viện điều dưỡng Tây Sơn, viện trưởng Khương đang khom lưng, ôn tồn điều gì đó.

 

Mà một phụ nữ trẻ tóc vàng mắt nâu thì khẩu hình của ông mà phát tiếng , chỉ thể dùng hai tay hiệu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-612.html.]

Ngặt nỗi cô hiệu kiểu gì cũng hiểu, cô càng thêm sốt ruột và bất lực.

 

Cuối cùng, sự nhắc nhở của khác, cô gái đành xuống vài chữ Hán nghẹo nghẹo nghọe sổ tay, cuối cùng hai giao tiếp qua chữ .

 

Cô gái tên là Amy, năm nay hai mươi tám tuổi, cùng bá tước Scott đến nước Long khảo sát, hai coi là là thầy là bạn.

 

Lão Khương hiểu gì về “công tước", “bá tước", vội vàng về phía thư ký phía .

 

Thư ký cũng mù tịt:

 

“Chắc là quý tộc của họ."

 

“Sao còn quý tộc nữa, đúng là tàn dư phong kiến."

 

Lão Khương vuốt râu, dùng tiếng Thạch Lan lầm bầm nhỏ giọng.

 

Thư ký nén .

 

Bệnh nhân sở dĩ hóc b.úa, ngoài việc bản là khách quốc tế, cùng cũng là khách quốc tế , còn phận của vị bá tước Scott cũng khá đặc biệt.

 

Theo tài liệu cấp cung cấp, lão già tuy là một quý tộc cũ già nua, nhiều tiền nhưng cố chấp, nhưng ông là khách mời mời đến nước Long khảo sát, ý định đầu tư nước Long.

 

Để mời ông chuyến , nhiều ở cấp bỏ ít công sức, là kết quả của sự hợp tác chung của .

 

Kế hoạch đầu tư ban đầu của ông năm mươi triệu đồng tiền Long, đó là một con khiến thấy là động lòng, cho nên ai nấy đều giữ chân “lão chim già" giàu .

 

vấn đề là lão già thực sự cố chấp, kỳ quái, luôn cảm thấy tất cả thế giới đều lừa tiền của , cho nên ông ai cũng đầy vẻ đề phòng.

 

Cơ quan quản lý thu hút đầu tư của nước Long đề xuất với ông vài tỉnh phù hợp để xây dựng nhà máy phát triển thực nghiệp, ông xem qua một lượt đều hài lòng, hằng ngày chỉ ăn uống chơi khắp nơi, thế là cứ thế dạo đến tỉnh Thạch Lan luôn.

 

Vị tỷ phú di động đến tỉnh Thạch Lan, liệu nghĩa là cơ hội đầu tư khổng lồ cũng khả năng rơi xuống tỉnh Thạch Lan ?

 

Toàn tỉnh từ xuống hiện đang vô cùng căng thẳng và mong đợi.

 

Thanh Âm mấy ngày còn lạ lùng nhé, ngay cả nhà vệ sinh công cộng ở ngõ Hạnh Hoa cũng sạch sẽ hơn bình thường, những hình vẽ bậy bạ tường cũng dọn sạch, trường học còn tổ chức cho học sinh đeo khăn quàng đỏ đường nhặt r-ác và tàn thu-ốc nữa.

 

Hóa là tỉnh cũng tranh thủ một chút, để ấn tượng cho lão già, sẵn lòng đầu tư tỉnh Thạch Lan thì ?

 

Tuy nhiên, khả năng cực kỳ thấp, dẫu bao nhiêu tỉnh ven biển phía Đông còn chẳng thèm tới, tỉnh Thạch Lan vùng núi nội địa thế , xác suất còn thấp hơn nữa.

 

dù xác suất thấp đến , tỉnh vẫn cực kỳ coi trọng.

 

Nghe phiên dịch viên bên cạnh Scott bệnh, lập tức đưa đến viện điều dưỡng Tây Sơn nhất, yêu cầu bệnh viện cử đội ngũ chuyên gia giỏi nhất.

 

Viện trưởng Khương một nữa cảm thấy như đang đặt đống lửa để nướng.

 

Các loại bệnh khác ông lo, mỗi khoa ở tỉnh đều những chuyên gia ưu tú nhất ở bệnh viện .

 

mà tai mũi họng hả... tỉnh Thạch Lan hiện tại vẫn khoa tai mũi họng chuyên biệt thực sự, ngay cả tỉnh lân cận cũng .

 

Ông phái ?

 

Phái ai ai cũng bảo chữa .

 

Cái “củ khoai nóng" , chữa khỏi là lẽ đương nhiên, chữa khỏi tỉnh trách phạt xuống thì mất bát cơm như chơi.

 

Lão Khương tìm một vòng, chỉ điều vài từ nội khoa và ngoại khoa lên, đó ông nhớ đến Thanh Âm.

 

“Bác sĩ Thanh đến ?"

 

“Viện trưởng, đến ."

 

Thanh Âm thực ở cửa một lát, chỉ là đang ngoài trao đổi với y tá để tìm hiểu tình hình bệnh nhân từ một khía cạnh khác.

 

 

Loading...