Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 625
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:32:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế là, cũng giống như vài khi lãnh đạo đến tham quan trạm y tế, tránh khỏi cảm thán rằng trạm y tế quá nhỏ.
Bây giờ đang là giờ nghỉ trưa mà còn nhiều bệnh nhân xếp hàng chờ đợi như , nếu là giờ việc thì còn nữa?
Đặc biệt là khi thấy nhiều bệnh nhân chỗ , chỉ thể xổm hoặc , gặm bánh bao bánh kếp, trong lòng ai nấy đều dễ chịu chút nào.”
“Bác sĩ Thanh là tài lớn, khuất ở một trạm y tế nhỏ bé như thế thực sự là phí hoài tài năng."
Giám đốc Lưu giật kinh hãi, đừng mà!
Đừng hòng bọn họ điều tiểu Thanh đến bệnh viện lớn, đừng hòng nghĩ tới chuyện đó!
Thế là, Giám đốc Lưu giở công phu “than nghèo kể khổ", rằng họ khổ Thanh Âm, nhưng thực sự là nhà máy tiền.
Ban đầu định mở rộng trạm y tế thêm một nữa, nhưng vì tiền nên cứ trì hoãn mãi.
“Mở rộng thì cũng chẳng mở rộng đến nhỉ?"
Vị lãnh đạo lớn quanh bốn phía, cũng thấy , thấy kiến trúc, tổng thể dỡ bỏ khu nhà tập thể và khu sản xuất để mở rộng thành bệnh viện chứ?
Giám đốc Lưu sốt ruột thôi:
“Các ông cũng thể trực tiếp đến cướp như !”
“Này lão Trương, nhớ hình như chúng quy hoạch một bệnh viện tổng hợp lớn ở phía nam thành phố đúng ?"
Xem kìa, đến đến , Giám đốc Lưu cuống đến mức trán lấm tấm mồ hôi.
Ông quan tâm bọn họ bệnh viện lớn cỡ nào, tóm là đào tiểu Thanh , tuyệt đối !
“Lãnh đạo , bác sĩ Thanh của chúng ở khu Đông thành thực sự là danh tiếng lẫy lừng lâu.
Dân gian đều cô là thần hộ mệnh cho sức khỏe của dân, nếu mà điều , dân Đông thành chúng sẽ thất vọng và buồn bã đến nhường nào chứ?"
Ông mặc kệ hết, chỉ cần giữ Thanh Âm, lời gì ông cũng .
Có thật quan trọng đến thế ?
Sử dụng một chút thủ pháp tu từ phóng đại thì phạm pháp ?
Không phạm pháp!
Mấy vị lãnh đạo một cái, “Chính vì đồng chí Thanh y thuật cao minh nên chúng thể để cô chỉ giới hạn ở khu Đông thành nhỏ bé , để cô tạo phúc cho dân thành phố Thư Thành, thậm chí là tỉnh Thạch Lan."
Giám đốc Lưu sắp đến nơi :
“Có ai như các ông , cướp mà còn cướp một cách đường hoàng chính chính như thế!”
Ông còn bán t.h.ả.m thêm chút nữa, vị lãnh đạo lớn đồng hồ, những khác lập tức hiểu ý:
“Thời gian còn sớm nữa, chiều nay chúng còn cuộc họp, chuyến khảo sát hôm nay đến đây thôi."
Giám đốc Lưu:
“?"
Sau đó, cứ thế trố mắt , họ đến họ , thậm chí còn treo một con d.a.o phay lơ lửng đầu Giám đốc Lưu.
Thanh Âm thì vẫn , cô ý của lãnh đạo cũng là sẽ trực tiếp điều cô , lão Lưu , cứ căng thẳng hơ hớ.
Ngày hôm đó, Thanh Âm còn về đến nhà, tin tức cô một nữa lãnh đạo lớn khen ngợi truyền khắp ngõ Hạnh Hoa và ngõ Lê Hoa từ .
Cô đến đầu ngõ, Cố nắm lấy tay cô rạng rỡ.
“Mẹ, gì thế ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-625.html.]
“Âm Âm nhà ngày càng tiền đồ ."
Thanh Âm thực sự cảm thấy gì to tát, nhưng cứ liên tục khen, trong lòng khó tránh khỏi chút đắc ý và thỏa mãn nho nhỏ.
Cô mỉm , đúc kết sự đắc ý và thỏa mãn thành cảm giác đạt và thành tựu trong nghề nghiệp.
Đợi mấy tranh thủ họp xong một buổi họp mặt, Thanh Âm liền giao chuyện xưởng cho Lan Hoa và Thạch Lỗi phụ trách.
Cô chỉ một ông chủ rảnh tay, một phần là vì cô giỏi công việc chế biến , hai là công việc chính của bản cô đủ bận rộn , dành tâm sức những việc chuyên môn.
Dùng thì nghi, nghi thì dùng, giao cho Lan Hoa thì Thanh Âm yên tâm.
Người phụ nữ một luồng nghị lực, giống với Tổ Hồng năm xưa.
Tổ Hồng bây giờ chẳng cũng trở thành cánh tay đắc lực của cô ?
Nghị lực họ là điều mà nhiều phụ nữ giáo d.ụ.c bậc cao , ví dụ như Tổ Tĩnh.
Nhắc đến Tổ Tĩnh, Thanh Âm thực sự cạn lời.
Ngay ngày họp mặt xong, Thanh Âm nhận điện thoại của Tổ Tĩnh gọi đến.
Cô sắp kết hôn, mời cả gia đình Thanh Âm đến dự đám cưới.
Còn chồng cô , ừm, thế nào nhỉ, Tổ Hồng là mắt đến một trăm phần trăm, nhưng ngặt nỗi em gái cha già già nhà họ Tổ tẩy não, sắt son một lòng gả.
Người ai khác, Thanh Âm vẫn còn chút ấn tượng.
Chính là cái hôm Cố Toàn về nhà, cô dẫn Ngư Ngư mua tôm đông lạnh và cua ở cửa chợ rau quốc doanh, chủ tiệm hải sản đó.
Lúc cô còn thấy thạo việc, là một tay buôn bán giỏi.
Sau thỉnh thoảng mua thức ăn vẫn thể gặp, đối phương ấn tượng sâu sắc với “vị khách lớn" là cô, nào cũng chủ động chào hỏi, vài cũng coi như quen.
Anh tên là Vương Siêu Anh, cũng là gốc Thư Thành, nhưng tổ tiên bao đời đều là dân nghèo thành thị, sống ở con ngõ nhỏ cùng phố với nhà Tường Tử.
Tuy nhiên, gia cảnh gốc của còn khó khăn hơn nhà Tường T.ử một chút.
Vợ chồng Tường T.ử ít nhất còn công việc ở xưởng giấy, còn nhà thì cả nhà việc , em mấy , kẹp ở giữa là đứa cưng chiều nhất, mới học đến lớp năm tiểu học tiền học tiếp.
vẫn dựa sự gan hơn , thời kỳ cải cách lén lút bán hạt hướng dương, nước ngọt, tích cóp vài chục đồng tiền vốn.
Sau thuê bán cá, g-iết cá ở sạp hàng, đó đ-ánh cơ hội kinh doanh thị trường hải sản, tìm mối quan hệ thể mua tôm đông lạnh và cua...
Nhờ nguồn hàng độc nhất vô nhị ở Thư Thành , việc buôn bán của ở chợ nông sản lên như diều gặp gió, nhanh mua một cửa hàng độc lập.
Những năm gần đây sự nghiệp càng như hoa mè nở rộ, mỗi lúc một cao, mua các cửa hàng cố định ở mấy chợ nông sản trong Thư Thành, mở tám tiệm thủy sản.
“Bố nhiều cửa hàng như , còn mua một tòa tứ hợp viện lớn đường Trung Ương, vài ngày nữa còn định mua một chiếc xe nhỏ, thế là bố bám lấy buông, cứ thế đẩy Tổ Tĩnh về phía ."
Tổ Tĩnh là lứa sinh viên đại học đầu tiên khi khôi phục thi đại học, còn là bác sĩ ở bệnh viện khu.
Trong bao nhiêu “đối thủ cạnh tranh", cô nổi bật lên, nhanh yêu đương với Vương Siêu Anh.
Mới đầy hai tháng, cha Tổ sợ vịt nấu chín còn bay mất, lập tức ầm lên đòi bọn họ kết hôn.
“Vương Siêu Anh cũng thật khéo léo, cách lấy lòng bố .
Cậu hứa chỉ cần kết hôn với Tổ Tĩnh là sẽ lập tức gọi em út từ miền Nam về, trực tiếp chia cho một tiệm thủy sản để quản lý, là để rèn luyện tay nghề, đợi cách ăn, còn tài trợ cho em vợ mười nghìn đồng tiền vốn khởi nghiệp."
Bất kể điều khoản nào cũng là điều mà con rể lớn Hồng Giang .
Hai ông bà già bây giờ sắp khen Vương Siêu Anh lên tận trời xanh , cũng là “con rể ", “phỉ, cũng sợ cho, họ cứ sấn sổ như , nhà họ Vương sẽ coi khinh Tổ Tĩnh thế nào."