Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 632
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:32:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thằng lỏi con , chị con lúc bằng con bò khắp sàn ."
“Tiểu Thạch Đầu đứa nhỏ lẽ là do b-éo quá, động đậy là thấy mệt nên thích vận động.
Hôm đưa tìm Chủ nhiệm Tiết Mai kiểm tra, thằng bé phát triển chậm một chút, còn lo giống Liễu Diệu Tổ, , Lâm Diệu hồi đó ..."
Mẹ Cố lời chỉ dám với nhà lão Nhị, mặt vợ chồng lão Đại dám , sợ tạo thêm áp lực tâm lý cho họ, vốn dĩ hai vợ chồng trẻ công việc đủ bận rộn .
Từ khi Chủ nhiệm Tiết Mai chậm so với trẻ cùng lứa, bảo tập luyện phục hồi chức năng nhiều hơn, ngày nào bà cũng dử cho thằng bé bò, dử cho lật .
Thằng lỏi lười vận động, bà liền đe dọa dụ dỗ đủ kiểu.
“Cũng chút hiệu quả, nhưng vẫn gi-ảm c-ân thôi, b-éo quá nó lật nổi , gặp khó khăn là thèm , chỉ ngày càng lười thêm."
Cố An tán thành, thế là đặt đứa trẻ xuống đất, lấy cái trống lắc nhỏ dử cho thằng bé vận động.
Tiểu Thạch Đầu:
“..."
Có thể , đến chảy cả nước miếng luôn, nhưng nhất quyết động đậy.
Cố An đổi một cái đồ chơi nhỏ khác, vẫn động đậy.
lúc , Thương Lang vẫy đuôi tới, ngửi ngửi đầu thằng bé, bốn cái chân phủ phục xuống, trườn về phía hai bước mặt đất, đầu Tiểu Thạch Đầu, lắc đầu một cái:
“Gâu —"
Tiểu Thạch Đầu lập tức giống như sói con nhận tín hiệu của sói đầu đàn, bắt chước dáng vẻ của nó, bốn chân chạm đất, eo m-ông dùng lực, đạp một cái về phía , trườn bò .
Thương Lang bò thêm hai bước, đầu , hiệu cho thằng bé theo.
Cố An:
“..."
Mẹ Cố:
“..."
Buổi tối lúc ăn cơm nhắc đến chuyện , Thanh Âm liền .
Điều chứng tỏ trẻ con cũng học tập, lẽ thằng bé thích lời lớn, hứng thú với đồ chơi lớn cầm, nhưng thằng bé thích Thương Lang thì sẽ theo Thương Lang “học tập".
Ngọc Hương “ôi chao" một tiếng:
“Chó như còn mua ?
Không thì hôm nào bảo Toàn mua một con về."
“Chuyện đó dễ dì Hương ơi, Thương Lang nhà cháu là cháu dắt về từ lúc còn nhỏ đấy.
Nó tự theo cháu về nhà đấy ạ, nó là ch.ó hùng, ch.ó chiến đấu, đúng Thương Lang?"
Thương Lang “ư ừ" hai tiếng, ngoan ngoãn phủ phục chân cô chủ nhỏ.
Cô chủ nhỏ lúc nào cũng sẽ lén lút “vô tình" đ-ánh rơi hai miếng thịt cho nó.
“Hay là nhận nuôi Đô Đô , Đô Đô cũng ngoan đấy."
Ngọc Hương nhớ đến Đô Đô là con ch.ó du côn nổi tiếng khắp ngõ Lê Hoa, vội vàng lắc đầu:
“Nó suốt ngày gây chuyện, lấy ."
Mẹ của Đô Đô là Băng Đường khi sinh Đô Đô xong triệt sản, sẽ sinh thêm nữa.
Mẹ ch.ó và mấy cô bé đều cưng chiều đứa con duy nhất , dẫn đến con ch.ó chiều sinh hư, kiêu ngạo hống hách, đến đ-ánh đến đó, còn đặc biệt thích cậy thế chủ.
Hễ cùng là nó thấy ch.ó béc-giê lớn cũng “gâu gâu" vài tiếng tự lượng sức, nếu cùng, nó lập tức cụp đuôi chạy mất, ch.ó lớn tới là nó liền hèn hạ xuống lật ngửa bụng .
Ngư Ngư nghĩ đến cảnh đó cũng mắng theo “đồ tiền đồ".
Sau khi ăn cơm xong, lũ trẻ ngoài chơi, Thanh Âm hỏi Cố An:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-632.html.]
“Anh cả mấy hôm nay em thấy hình như bận rộn?"
Từ hỗ trợ ở tỉnh Điền Nam về đến nay một thời gian gặp , hôm nay cả nhà tụ tập cũng đến.
“Ừ, gần đây trong thành phố xảy một chuyện lớn, ?"
“Chuyện lớn gì cơ?"
“Phía bắc thành phố , một gia đình nửa đêm sát hại, còn giấu xác chậu lớn gầm giường, bỏ nhiều muối, qua mấy ngày hàng xóm mới ngửi thấy mùi hôi thối..."
Thanh Âm khựng , hình như cô chị Lý qua một chút, lúc đó đang bận nên kỹ:
“Mấy mạng cơ?"
“Ừ, một cặp vợ chồng già và con gái đang m.a.n.g t.h.a.i của họ, tổng cộng bốn mạng ."
Chị Lý , con gái đó m.a.n.g t.h.a.i hơn tám tháng .
Đây rõ ràng là m.a.n.g t.h.a.i mà vẫn g-iết cả lẫn con, tính chất vô cùng ác liệt.
Người dân đối với loại án mạng ác tính sợ hãi tò mò, trong dân gian truyền mấy phiên bản.
Có tên sát nhân chuyên nhằm già và phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mà tay, lập tức khiến những gia đình già và phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cảnh giác cao độ.
Lại tên sát nhân chuyên nhằm những phụ nữ trẻ mặc quần áo màu đỏ mà tay, vì lúc phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i hại cô mặc bộ đồ màu đỏ, lập tức khiến những chị em phụ nữ quần áo màu đỏ trong nhà dám mặc nữa.
Còn chuyên nhằm những bà lão đeo hoa tai vàng mà tay, đến nỗi Cố sợ đến mức ngoài dám đeo hoa tai nữa, gói ghém kỹ càng bằng khăn tay cất ở nhà.
Bên ngoài quá nhiều lời đồn thổi, khiến từ già đến trẻ đều hoang mang lo sợ.
Cố Toàn với tư cách là quản lý mảng hình sự, lãnh đạo yêu cầu phá án nhanh ch.óng, chắc chắn là bận đến mức thời gian về nhà .
Thanh Âm thở dài:
“Sao cảm thấy ngày càng nhiều thế nhỉ?"
Ở tỉnh Điền Nam là lũ vong mạng đồ đồng lõa với giặc, ở đây là hung thủ g-iết ch-ết cả lẫn con.
“Mọi ngày thường đều cẩn thận một chút, trời tối thì cố gắng đừng ngoài, đặc biệt là Ngư Ngư, đừng để con bé cứ chạy ngoài mãi."
Cố An nghĩ một lát:
“Phía Kiến Dân, cũng tranh thủ báo cho họ một tiếng."
Cương Tử, Lượng T.ử sáng nay gặp .
Thanh Âm gật đầu:
“Nghe Kiến Dân đưa chị dâu Diêu về quê, bà chịu về, đang ầm lên ở xưởng khó coi."
Sau khi Tổ Tĩnh kết hôn, Tổ Hồng chuyên môn đến một chuyến, chính là chuyện nhà họ Diêu.
Lý Cúc Hương thực sự cách nào chung sống với bà chồng nữa .
Diêu Kiến Dân kẹp ở giữa khó , đành đưa bà già phiền phức và khó chiều nhất về quê, rõ mỗi nửa năm sẽ về thăm bà một , ngày thường mỗi tháng lo tiền sinh hoạt cho bà, bà cần gì cả, chỉ cần yên ở quê đừng gây chuyện là .
bà Diêu chịu, còn đến xưởng kiện , kéo Diêm già lóc con trai hiếu thảo, bảo xưởng đuổi việc .
Chuyện khiến vợ chồng trẻ tức nghẹn họng, ai mà mong con trai con dâu thất nghiệp tập cơ chứ?
“Bà Diêu , họ thất nghiệp cũng sợ, cứ theo bà nhặt r-ác là , bà nhặt r-ác cũng kiếm tiền."
Trong tâm trí bà Diêu, nhặt r-ác mới thực sự là “kiếm", đây là buôn bán vốn mà!
Bản bà nhặt tính, còn kéo cả con gái con trai con dâu cùng tham gia, lập thành đội quân nhặt r-ác.
Cố An khóe miệng giật giật:
“Bà nhặt r-ác ảnh hưởng gì đến xưởng của em ?"
“Cái đó thì , khu sản xuất đều cho ngoài , Phúc Bảo cũng sẽ canh chừng bà , bà cũng dám lấy bừa đồ xưởng cần dùng."
Bà Diêu tuy là kiểu bà chị già điển hình tham bát bỏ mâm từng thấy sự đời, nhưng bà cũng một ưu điểm, đó là thích thu dọn, giữ vệ sinh, và vô cùng tiết kiệm.