Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 664

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:38:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Vương thở ngắn than dài:

 

cũng cho nó ngoài việc chứ, nhưng bên ngoài việc khó tìm, hồi đó nhà nghèo, nó thương nuôi gia đình dễ dàng, tuổi nhỏ giúp kiếm điểm công, học mới đến lớp hai, mới tên , mà tìm việc?

 

Ba em Hồng Giang ít nhất cũng học hết cấp hai, chút chữ nghĩa.

 

bây giờ chỉ thấy hối hận nhất, lúc đó dù bán m-áu cũng nên nuôi nó học xong cấp hai mới ..."

 

Bà thực cũng từng tìm ba em Hồng Giang, nhờ họ nâng đỡ Song Cường một chút, nhưng con trai nhát gan, lên thành phố vụng về, chỉ việc chân tay, những việc tinh xảo một chút đều , cộng thêm năng lắp bắp, ở thành phố một chuyến xe buýt cũng thể lạc mất ...

 

mấy ngày vì sợ gây phiền phức cho khác nên chạy về .

 

Họ nghèo thật, nhưng cũng cậy nghèo mà bắt giúp .

 

Thanh Âm vô cùng đồng cảm, bà sẽ nhạo Vương Song Cường, bà lúc mới lên thành phố học trung học cũng vì xe buýt mà lạc mất .

 

Đối với một đứa trẻ nông thôn mà , ai dạy bảo một cách hệ thống, thành phố và về quê là cùng một hướng, cũng ai cho cô , những chiếc xe dùng máy móc để báo trạm, dựa bán vé gào thét bằng giọng địa phương để báo trạm, hiểu hoặc kịp phản ứng là sẽ lỡ mất trạm xuống đúng.

 

Rất nhiều thói quen sinh hoạt hằng ngày của thành phố, trong mắt những nông thôn từng thấy qua, chính là một cỗ máy tinh vi phức tạp, dám chạm một cách tùy tiện.

 

Thanh Âm chỉ thể an ủi bà, hãy rèn luyện nhiều hơn, sai vài dần dần cũng sẽ quen thôi.

 

“Sở dĩ mắc bệnh , cũng là do cái công việc đó hại đấy, mỏ của họ một công nhân ch-ết trong hầm mỏ , từ đó trở , nó dọa cho khiếp vía, sợ cũng ch-ết ở trong đó, cộng thêm ở mỏ của họ một ví dụ nhãn tiền."

 

Thấy bà do dự, Thanh Âm hỏi:

 

“Ví dụ gì cơ?"

 

“Chính là ở mỏ của họ, một ông công nhân già cả đời kết hôn, cái thứ đó dùng nên teo , co trong bụng, bao giờ lộ nữa.

 

Đừng thấy bây giờ hơn sáu mươi tuổi , mặt trắng râu, trông chẳng khác gì thái giám cả."

 

Ở mỏ than, khi tan sẽ cùng tắm, thể tránh khỏi việc thấy c-ơ th-ể của đồng nghiệp, Vương Song Cường thấy công nhân “thái giám" , cộng thêm những đồng nghiệp khác trêu chọc vài câu, trong lòng lo lắng cho tương lai của chính cho ?

 

Căn bệnh quả nhiên là tâm bệnh.

 

Nói bóng gió, Thanh Âm khai thông thêm vài câu, phía Vương Song Cường cũng nhanh ch.óng xử lý xong.

 

Theo lý mà tình hình của nhất là nên viện vài ngày để theo dõi, nhưng Thanh Âm cũng nỡ để họ tốn thêm tiền, bèn kê cho đơn thu-ốc “Ngô Thù Du Thang" để điều chỉnh, nếu phát tác cấp tính thì giống như hôm nay, đốt một cây ngải cứu cứu huyệt Quan Nguyên là .

 

Nếu thực sự tìm cây ngải cứu, điều kiện đó thì chỉ cần là thứ gì ấm nóng đều , chẳng hạn như than củi, thu-ốc l-á, nắm bắt thời gian, đừng quá hai giây là .

 

Nói cái gì mà bỏng da ảnh hưởng đến thẩm mỹ, con nhà nghèo đến mức nào , để chút sẹo là cách cấp cứu tiết kiệm tiền nhất đấy.

 

Hai con nhanh ch.óng rời , tuy là cùng làng với Hồng Giang nhưng thời gian vẫn còn sớm, vẫn kịp để về nhà, họ cũng đến nhà Hồng Giang ở, là sẽ điều chỉnh một thời gian, nửa tháng tái khám.

 

Trường hợp ban đầu trông vẻ nghiêm trọng, nhưng nhờ kinh nghiệm từ chứng Dương cường đó nên Thanh Âm điều trị khá thuần thục, mấy đồ học cũng nhanh, cần giảng giải lý thuyết nhiều, chỉ cần sơ qua là hiểu ngay.

 

Sau khi tan , Thanh Âm bộ về nhà, đến cổng lớn thấy tiếng hì hì ha ha từ trong sân truyền , hơn nữa... chút quen thuộc lâu thấy!

 

Không lẽ là Hiểu Bình đến chứ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-664.html.]

 

“Hay lắm cái cô Khoa trưởng Thanh , Tuệ Tuệ còn cô chỉ nửa ngày, giờ mới về?"

 

Một đồng chí nữ tóc ngắn chạy tới, trực tiếp đ-ấm cho Thanh Âm hai cái vai.

 

Mao Hiểu Bình ở tuổi gần bốn mươi trông chín chắn hơn ít, nhưng giọng điệu và cách chuyện của cô với Thanh Âm vẫn giống hệt dáng vẻ thiếu nữ năm xưa.

 

Hốc mắt Thanh Âm ẩm ướt, dường như trở về cái thời mười mấy năm khi họ cùng tham gia thực tập ở bệnh viện khu:

 

“Hứ, chính là cô sắp đến nên mới cố tình dám về đấy."

 

“Được lắm, uổng công còn nhớ thương cô trong lòng, lặn lội đường xa mang đồ ngon đến cho cô, lòng tan nát hu hu..."

 

Tuệ Tuệ hai họ cộng tám mươi tuổi mà còn “diễn sâu" như , cũng thấy chút buồn , nhưng vui quá, dạo bận rộn như , thật hiếm thấy.

 

Thanh Âm mãi mãi nhớ rằng, Mao Hiểu Bình là bạn đầu tiên bà kết giao khi xuyên sách, nhưng mấy năm nay mỗi bận rộn với sự nghiệp riêng, một năm cũng chỉ liên lạc một hai , kể cho về tình hình hiện tại, về những phiền muộn trong cuộc sống và công việc.

 

Mao Hiểu Bình hiện giờ ngày càng ưu tú , kể từ khi kết thúc thực tập năm đó ở bệnh viện khu, mấy năm thì chuyển đến bệnh viện thành phố, bố lượt lâm bệnh, nghỉ hưu qua đời, cô cũng kết hôn .

 

“Lần cô thi bệnh viện Thư Cương một tiếng?

 

Không coi là bạn ."

 

đây chẳng thi đỗ là đến tìm cô để ôm đùi ?"

 

Mao Hiểu Bình ôm cánh tay Thanh Âm đung đưa.

 

Chuyện bệnh viện Thư Cương tuyển cả hệ thống y tế đều , nhưng cô dựa quan hệ bạn bè để phiền Thanh Âm, chỉ dựa bản lĩnh của mà thi đỗ, trở thành đồng nghiệp sát cánh chiến đấu, đó mới là bạn bè thực sự.

 

, bên phía chồng cô, thi ?

 

Vẫn ở bệnh viện thành phố ?"

 

Thần sắc Mao Hiểu Bình chút ảm đạm:

 

“Ừm, vẫn luôn ở khoa Ngoại, ngoại khoa gan mật dày, bây giờ phẫu thuật viêm ruột thừa thạo như cắt móng chân ."

 

Thanh Âm giơ ngón tay cái lên:

 

“Đó là trụ cột kỹ thuật đấy, đến bệnh viện Thư Cương ?

 

Tiện đây Đào Anh Tài cô , sẽ là dẫn dắt chuyên ngành ngoại khoa của Thư Cương, đến lúc đó theo học hỏi, gần quan ban lộc."

 

Bà vốn ý định là chồng của bạn , giúp gì thì giúp, vốn dĩ chồng của Mao Hiểu Bình kỹ thuật trong tay, nếu thêm một vị thầy giỏi chỉ dẫn, chừng thể rút ngắn vài năm chu kỳ thành tài.

 

Hơn nữa, vợ chồng ở cùng một đơn vị thì chuyện gì cũng dễ bề chăm sóc .

 

Ai ngờ Mao Hiểu Bình lắc đầu:

 

“Trước khi đăng ký hỏi , vẫn bên đó."

 

Được , mỗi một chí hướng, thì Thanh Âm cũng thêm gì nữa.

 

Loading...