Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 667
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:38:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người ai khác, chính là Cố Mẫn.”
Kể từ khi em nhà họ Cố đ-ập nát “bát cơm”, bà thể góp gạo thổi cơm chung với lão Liễu.
lão Liễu giống như Michael, lão già g-ầy, đến tiểu cũng sắp tiểu nổi, chẳng mấy đồng tiền.
Bản theo lão hưởng mấy ngày lành, ngược còn mụ vợ lão Liễu ngày nào cũng chặn đường đ-ánh c.h.ử.i.
Hai năm qua lão Liễu thể ngoài nhặt r-ác nuôi bà , mỗi ngày về nhà đều bốc mùi hôi thối, bà càng thấy ghê tởm nôn.
Bản sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, còn bà nội Cố, càng sống càng sung túc.
Hai đứa con trai đưa tiền sinh hoạt tiêu hết, hai đứa con dâu hiếu thảo mua cho quần áo mới mặc xuể, vòng vàng hoa tai vàng, hầu hạ lão già già bẩn.
Như thế thể !
Dựa mà một đàn bà nông thôn như mụ thể an hưởng tuổi già, sống tiêu diêu tự tại như thế, còn bà ngoại hình kém, xuất kém, vì về già còn giống như hồn ma bóng quế phiêu dạt khắp nơi thế .
Bà cứ phiêu dạt như thế, hôm nay tình cờ phiêu dạt đến con hẻm đối diện ngõ Hạnh Hoa, cũng là tình cờ, đúng lúc gặp bà nội Cố dẫn theo con trai của Cố Toàn mua thức ăn về.
Trong đầu bà bỗng nảy một ý nghĩ hả hê – nếu mụ cho sống , sẽ lấy thứ mụ trân quý nhất.
Bà tự cho rằng, trong cả nhà họ Cố, bà nội Cố yêu thương nhất chắc chắn là con trai của Cố Toàn, đứa cháu nội duy nhất của mụ .
Lại về bà nội Cố, đến đầu ngõ, gặp hàng xóm cũ ở đại viện, tránh khỏi tán gẫu vài câu, nhưng bà cũng thả lỏng, miệng chuyện nhưng mắt vẫn chằm chằm Tiểu Thạch Đầu đang gì.
Tiểu Thạch Đầu cố gắng bệ đ-á tiệm tạp hóa, ngửa đầu trong.
Chỉ một cái, quả thực chỉ là một cái, nhưng… bé mà thấy hôm nay kem sữa!
Mùa hè Tiểu Thạch Đầu thích ăn gì nhất, đương nhiên là kem !
Cậu bé vội vàng sờ túi nhỏ của :
“Bà ơi, kem bán thế nào ạ?”
“Loại thường ba xu một que, kem sữa năm xu.”
Tiểu Thạch Đầu đặt giỏ rau xuống, lấy một hào tiền, đếm đếm hai cẩn thận, khi chắc chắn sai mới đưa bằng hai tay:
“Bà ơi, cháu hai que kem sữa ạ.”
Mua kem, bé híp mắt giơ cao tay, chạy đến bên cạnh bà nội:
“Thạch Đầu mời bà ăn kem ạ.”
Bà nội Cố thực sự yêu ch-ết cái dáng vẻ của bé, gì cũng đều nghĩ đến bà nội đầu tiên… và chị gái.
“Bà và cháu ăn một que, còn một que để dành cho chị.”
Bà nội Cố ha ha, đợi cháu ăn xong một nửa, chỗ còn cũng chẳng còn một nửa .
trẻ con mà, lúc mồ hôi nhễ nhại, ăn ít đồ lạnh cũng là chuyện .
Hai bà cháu tìm một gốc cây lớn, một chiếc ghế dài, hai xuống, thổi gió mát, đung đưa đôi chân nhỏ, vui vẻ ăn.
Vị sữa nồng nàn, kem ngọt lịm tan trong miệng, trong lòng cũng mát mẻ gì bằng.
“Bà nội Cố?
Sao bà ở đây ạ?”
Người là một trai trẻ, tay còn cầm một cuốn sách giáo khoa toán cấp ba, nhưng mặt dường như vẫn còn vương chút tức giận tan.
“Là Kiến Dân , cháu đến đây…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-667.html.]
Diêu Kiến Dân khổ:
“Cháu đến thăm cháu, tiện thể tìm vài cuốn sách xem.”
Bà nội Cố tinh tường như thế, thấy vẻ tức giận mặt , đại khái đoán là chuyện gì.
Mâu thuẫn giữa chị dâu Diêu và con dâu Lý Cúc Hương bà từ lâu, thậm chí chồng nàng dâu còn đ-ánh nh-au hai trận.
Diêu Kiến Dân thực sự còn cách nào, chạy tìm An t.ử đến chủ trì công đạo cũng hai .
Kể từ khi hòa hợp với con dâu, chị dâu Diêu tự đến ngõ Hạnh Hoa thuê hai gian phòng nhỏ, một mặt để ở, mặt khác cũng là để thuận tiện nhặt r-ác.
Sau hai ba năm kinh doanh, bà bây giờ rõ ràng là “thương gia” trung chuyển r-ác lớn nhất cả ngõ Hạnh Hoa, cũng trở thành cái gai trong mắt một .
“Kiến Dân , cháu ác tâm, chỉ là quá cố chấp.
Bà nếu thực sự về quê thì thôi .”
Diêu Kiến Dân thở dài:
“Bà về quê, chúng cháu cũng ép, nhưng bà cứ yên sống qua ngày , cứ nhất định xán gần chúng cháu.
Lúc thì ép cháu và Cúc Hương nộp lương cho bà , lúc thì cho Lệ Lệ học, lúc bà nhờ thầy xem qua, cái t.h.a.i trong bụng Cúc Hương là con gái, bảo bỏ , bây giờ chỉ sinh một đứa, nhất định là con trai.
Bà xem, đây chẳng là cố tình để cháu sống yên ?”
Lý Cúc Hương cũng là hiền lành, hai năm nay khi tự kiếm tiền, cô tràn đầy tự tin, chịu nổi cái kiểu nhảm đó của chồng?
Cứ là đ-ánh nh-au.
Diêu Kiến Dân kẹt ở giữa, ngày nào cũng cãi vã cho đau đầu.
“Mẹ cháu bây giờ nhà chứ?
Hay là bà cùng cháu nhà vài câu?”
Bà nội Cố chỉ bác sĩ Diêu là , còn là bạn của An t.ử, bà liền ngại phiền phức, “lo chuyện bao đồng” một chút.
“Mẹ cháu ngoài , thôi, chúng nhà chuyện.”
Tiểu Thạch Đầu ngoan ngoãn ghế dài ăn kem, chỗ kẻ đều là hàng xóm láng giềng cũ, bà nội Cố lo lắng, dặn dò một câu nhà.
Hai gian phòng nhỏ của chị dâu Diêu thực sự bà tận dụng đến mức cực hạn.
Vốn dĩ căn phòng hơn hai mươi mét vuông rõ ràng tính là nhỏ, lúc đủ loại báo cũ, bìa các-tông, giày cũ, quần áo rách và đủ loại đồ nhựa phế thải lộn xộn lấp đầy đến mức nước chảy lọt.
Một chiếc giường lò xo nhỏ lọt thỏm giữa “núi lớn” sâu thẳm, cũng ban đêm bà ngủ kiểu gì, cũng sợ núi r-ác đổ xuống chôn sống bên trong.
Bà nội Cố thực sự tâm trí để xem, vội vàng từ cánh cửa thông ở giữa sang gian phòng bên cạnh:
“Giờ mà bà còn ngoài ?”
“Vâng, cháu bà đừng nữa, lương của cháu và Cúc Hương thể nuôi bà , nhưng cháu cứ quý mấy thứ …”
Anh cũng nỡ hết.
Đâu chỉ là quý, mà đúng là coi như bảo bối , rõ ràng là những thứ quần áo giày dép rách thể rách hơn, mà bà nhặt món nào về cũng ướm thử lên , còn bắt ba đứa nhỏ cũng thử theo.
Vứt thùng r-ác còn thấy bốc mùi , thử kiểu gì?
Nếu thử, còn giận, sống vài ngày là quên gốc , ngày xưa ở trong thôn nghèo thế nào, lúc đó mơ cũng dám nghĩ thể nhặt nhiều đồ như thế , đây đều là đồ mất tiền mua mà!
Ánh mắt bà nội Cố đảo qua, suýt chút nữa rớt cả cằm:
cái “giẻ lau” dùng để lau bàn ăn là hai chiếc tất rách mấy lỗ khâu với ; dây phơi quần áo vắt ngang giữa hai bức tường treo mấy cái “khăn” rửa mặt may từ những chiếc quần lót rách nát.