Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 674
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:38:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà hứng thú thì chắc chắn là hứng thú , nhưng chỉ là Tưởng Đằng Phi bà “cứu" như thế nào thôi.”
Buổi tối, bà đem chuyện qua với Cố An một câu, Cố An hiểu lắm nhưng như một đều ủng hộ:
“Được, đồng chí Tiểu Thanh em cố gắng lên, gì giúp ?"
Một tiếng “đồng chí Tiểu Thanh" dường như đưa họ trở thời trẻ, Thanh Âm thấy lòng rạo rực, ôm lấy cổ , thở như lan:
“Việc thể giúp chính là thời gian hãy trông chừng con gái cho , ở bên cạnh của chúng ."
Bà luôn lo lắng liệu vụ hỏa hoạn ngày đó để bóng ma tâm lý cho Cố .
Lúc đó lẽ , nhưng chỉ sợ bà cứ nghĩ nghĩ đau lòng, buồn bực.
Dẫu chuyện em chồng mưu sát chị dâu như thế, rơi ai cũng đều sẽ thông suốt , đến lúc đó nếu để tâm bệnh thì ?
Cố An lật phủ lên bà:
“Ừm, sẽ lưu tâm."
bỗng nhiên, thấy chút thoải mái.
Trước đây cảm thấy già, dạo gần đây Ngư Ngư trở thành thiếu nữ cao lớn hơn cả , việc gì cũng ngày càng chủ kiến, liền cảm thấy dường như già nhiều.
Hơn nữa, việc họp phụ cũng là một cú sốc nhỏ.
Phụ của các bạn học cùng lớp Cố Bạch Loan, liếc qua một lượt.
Các bà tuổi tác phổ biến đều tương đương với đồng chí Tiểu Thanh, nhưng các ông bố thì tuổi tác đều bốn mươi, chỉ là ngoài bốn mươi, đang hướng tới tuổi năm mươi .
Sự lo âu của bắt nguồn từ việc sợ khi Cố Bạch Loan gặp kẻ , già nua lụ khụ, cách nào bảo vệ con bé nữa.
Thanh Âm ngắt thắt lưng một cái:
“Anh cứ lo mà lo lắng xem 'nộp thuế' cho em .
Hừ, tranh thủ lúc bây giờ còn cử động thì vận động , lúc hối hận đấy."
Quả nhiên là dân chúng ngày nay cuộc sống khấm khá hơn nên cũng chú trọng đến trải nghiệm bản hơn .
Bây giờ bà ở lâm sàng thế mà còn gặp mấy ông cụ ngoài sáu mươi đến khám nam khoa, răng rụng gần hết , cũng là quyền lợi chính đáng của , bà tư cách , nhưng cứ hễ nghĩ đến cảnh tượng đó là bà .
Chuyện , cứ nên tranh thủ lúc trẻ mà tận hưởng , già rủi ro lớn lắm, nam giới thì dễ thượng mã phong, nữ giới thì dễ viêm âm đạo và rách, khổ sở chi?
Cố An bà trêu chọc đến đỏ cả mặt, kéo chăn một cái, nhiệt độ nhanh ch.óng tăng lên, càng lúc càng nóng...
Ngày hôm , xoa xoa cái thắt lưng đau nhức, Thanh Âm cảm thấy Cố An thật sự là thể dùng khích tướng kế, thể già, thể , nếu thì... hậu quả chính là miệng càng cứng, thể càng chịu tội.
Đã là ngoài bốn mươi tuổi , rõ ràng bình thường trông như một đoan chính, mà cứ hễ đến lúc đó là lắm chiêu trò, đủ kiểu kỳ quái, thể lực vô biên.
Ngày hôm đó, Thanh Âm vẫn như khi đến phòng khám, khu vực chờ ngoài cửa đầy bệnh nhân.
Kể từ khi chuyển hẳn đến khu Nam thành phố, bệnh nhân ngày càng nhiều hơn, bà từ lúc xuống là m-ông cơ hội rời khỏi ghế, để bớt vệ sinh, giữa chừng bà chỉ miễn cưỡng uống vài ngụm nước thấm giọng.
Cuối cùng cũng xem xong cho bệnh nhân cuối cùng, kê xong đơn thu-ốc, đang chuẩn quần áo thì ngoài cửa một tới.
Hê, thế mà là Vương Song Cường lâu gặp.
“Dạo thế nào ?"
Vương Song Cường vài tái khám, mấy tháng nay tái phát căn bệnh đó nữa, con cũng cởi mở hơn nhiều, còn rụt rè như :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-674.html.]
“Hôm nay tiện đường thành phố nên tới nhờ bác sĩ Thanh xem giúp một chút."
Thanh Âm bảo xuống, thực hiện các bước vọng văn vấn thiết một lượt:
“Mọi thứ đều , về nhà hãy yêu quý bản , cố gắng đừng nghĩ theo hướng tiêu cực nữa."
“ cũng cố gắng nghĩ theo hướng đó, nhưng ở mỏ của chúng , một ông già cùng ca với , ngoài sáu mươi mà vẫn đang việc chân tay cực khổ.
Cứ hễ nghĩ đến ông là thấy như thấy tương lai của chính ."
Thanh Âm sực nhớ , Vương cũng từng nhắc đến :
“Có là từng , da dẻ trắng trẻo, còn trắng hồng hào, mặt râu, da dẻ giống như phụ nữ, thậm chí ngay cả bên cũng ?"
“Có đấy, thấy vài .
Ông bình thường thích tắm chung với , đợi khác tắm xong mới .
thỉnh thoảng vì để tiết kiệm tiền nên cũng cuối cùng, thấy vài .
Các cụ nhà gọi đó là đàn ông thiên thiến."
Đàn ông thiên thiến cũng chia các trường hợp, là , là một chút nhưng nhiều, nhỏ nhỏ.
Đàn ông thiên thiến, ba chữ dường như thấy ở , Thanh Âm nhướng mày.
Vương Song Cường tưởng là bà hứng thú với chuyện bát quái nên tiếp tục :
“Người kỳ lạ, luôn là tỉnh ngoài, vì c-ơ th-ể tàn tật nên tìm việc , cứ ở ngoài việc lặt vặt suốt, năm nay mới tới thành phố Thư của chúng .
một bảo tới Sách Thép khám bệnh, xe thế nào, ông còn nhiệt tình chỉ nên đổi xe ở , ông dường như quen thuộc nơi ."
Sách Thép, đàn ông thiên thiến, đúng !
Thanh Âm nhớ , mười mấy năm , khi Ngư Ngư còn nhỏ, chẳng bạn chí cốt của Lưu Hồng Kỳ chuột c.ắ.n cho “trúng độc" , khi chữa khỏi phát hiện một đôi giày da trong hang chuột, Cố An thuận theo manh mối đó mà truy tra một tên gián điệp ẩn nấp nhiều năm trong nhà máy!
Người đó cuối cùng biến mất, nhưng Thanh Âm nhớ Cố An từng qua một đặc điểm, là một đàn ông thiên thiến.
Tim Thanh Âm đ-ập thình thịch, thế giới thể chỉ một là đàn ông thiên thiến, ông già chắc là mà năm đó Cố An truy lùng, nhưng Thanh Âm dự cảm, nhiều sự trùng hợp cùng xuất hiện như , lẽ là trùng hợp, mà là sự thật.
Để gợi lên sự tò mò của Vương Song Cường, tránh đ-ánh rắn động rừng, Thanh Âm tiếp tục chủ đề nữa, tự nhiên lảng sang chuyện khác, trò chuyện thêm vài câu.
Đợi rời , bà lập tức lái xe về nhà.
Cố An đang giúp Cố hái đậu ván khô.
Mùa thu đến, đậu ván trong sân đều khô khốc, lá rụng sạch , mấy ngày nay đậu ván để là để hạt giống, mùa xuân năm tiếp tục trồng.
“Phía kìa, chỗ cao , hái hai quả to nhất xuống, cái đó hạt giống là nhất."
Mẹ Cố với tới, bên cạnh chỉ huy.
Cố An hái đậu xong, thu dọn những hạt giống ớt, bí ngô, cà tím... mà bà phơi trong cái sàng mái nhà xuống.
Mẹ Cố thích ngoài mua những loại hạt giống qua tuyển chọn, bà cảm thấy thể tự chọn giống , rau củ trồng trong nhà mỗi năm ăn hết.
“Cố An, đây một lát."
Cố An rửa tay, kéo tay áo đang xắn lên khuỷu tay xuống:
“Sao thế?"