Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 684

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:44:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nào, ăn hai miếng , tớ mua hai cân sườn.”

 

Mao Hiểu Bình cô tốn kém, nhưng thực sự từ chối nên bảo cùng, cô cũng yên .

 

“Đến ký túc xá của tớ nấu cơm , chúng lâu lắm cùng ăn cơm.”

 

Hai khoác tay về phía chợ rau gần đó.

 

Chợ rau gần bệnh viện cũng là nhờ Bệnh viện Thép Thư xây dựng ở đây nên mới phát triển theo.

 

Trước đây chỉ là một con đường mòn nhỏ, giờ đây nhiều nông dân và thương lái bày sạp dọc theo con đường nhỏ, cái gì cũng bán.

 

Thanh Âm từng mua thức ăn ở đây, coi như là mặt lạ, cô thẳng đến một sạp thịt:

 

“Ông chủ còn sườn ?”

 

Đối phương định bảo hết , nhưng thấy là cô, lập tức khách sáo vô cùng:

 

“Ái chà, là bác sĩ Thanh , vốn dĩ là hết , nhưng hôm qua đặt bốn cân, bớt năm cân, thể chia cho cô một cân, đủ ?”

 

Bởi vì chứng cung hàn bất dựng của vợ chính là do Thanh Âm chữa khỏi, tháng sinh cô con gái mập mạp, họ ơn bác sĩ Thanh.

 

bình thường tặng gì cô cũng nhận, ngược họ thấy ngại.

 

Thanh Âm cũng khách sáo:

 

“Đủ , cứ đưa , ngày mai nhớ để dành cho bạn của hai cân nhé.”

 

Mao Hiểu Bình cũng từ chối, khi m.a.n.g t.h.a.i đúng là thường xuyên cảm thấy sức lực trong đủ dùng, dễ mệt mỏi, uống chút canh sườn bồi bổ cũng .

 

“Được thôi!”

 

Một cân sườn cũng chỉ hai dẻ thịt lóc gần sạch, khi c.h.ặ.t cũng chẳng mấy đoạn, Thanh Âm dặn dặn ngày mai nhất định để dành cho cô.

 

“Thanh Âm, đối xử với tớ thế.”

 

Mao Hiểu Bình ôm lấy cô, giọng nghẹn ngào .

 

Chuyện m.a.n.g t.h.a.i cô vẫn với nhà, một ở trong ký túc xá, ăn cơm ở nhà ăn lớn, uống loại canh suông như nước rửa bát.

 

Không ngờ Thanh Âm chuyện, việc đầu tiên là hỏi chuyện đứa bé mà là mua sườn về tẩm bổ cho cô.

 

“Cái gì chứ, chúng là bạn mà, là dì của con gái tớ đấy.”

 

Thanh Âm , với tính cách của Mao Hiểu Bình, nếu cô thì hỏi thế nào cũng vô ích, cho nên suốt dọc đường cô hề hỏi về chuyện của Đàm Chí Học.

 

Nói nhảm, nếu Đàm Chí Học vui mừng vì sự xuất hiện của đứa trẻ thì Mao Hiểu Bình u sầu như .

 

Quả nhiên, xách sườn và đậu phụ khỏi chợ rau, Mao Hiểu Bình mới nghẹn ngào kể .

 

“Tớ khám gọi điện cho , cũng sốc, tớ hiểu.

 

hai ngày gọi cho tớ, giữ đứa bé , tớ bây giờ Thanh Âm?”

 

Thanh Âm phẫn nộ.

 

Mao Hiểu Bình thích trẻ con, cũng một đứa con.

 

Lúc đầu còn trẻ, cô mang tâm lý cầu may, nghĩ rằng Đàm Chí Học vài năm nữa sẽ đổi ý định, lúc đó sinh cũng muộn.

 

bao nhiêu năm trôi qua , Đàm Chí Học chẳng đổi chút nào, mà cô cũng chẳng đổi chút nào.

 

Phá t.h.a.i hại cho sức khỏe thế nào, Đàm Chí Học là bác sĩ ngoại khoa chẳng lẽ ?

 

Riêng việc lên bàn mổ là một chuyện nguy hiểm , đến việc phục hồi điều dưỡng , nếu cẩn thận sẽ mang bệnh cả đời.

 

Nếu thực sự yêu Mao Hiểu Bình, liệu thể dễ dàng thốt hai chữ “ cần” ?

 

Hơn nữa Mao Hiểu Bình gần bốn mươi ba tuổi , phá khả năng m.a.n.g t.h.a.i sẽ càng ngày càng thấp.

 

Bản thắt ống dẫn tinh, ngay cả khi sáu mươi tuổi, chỉ cần sinh thì vẫn thể sinh , nhưng còn Mao Hiểu Bình thì ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-684.html.]

Vạn nhất đến năm năm mươi tuổi hối hận con thì thế nào?

 

Anh câu nghĩ cho Mao Hiểu Bình!

 

Thêm đó, cả hai đều ở thành phố Thư, chỉ cách mấy bước chân, chuyện m.a.n.g t.h.a.i lớn như mà bản còn lộ mặt, chỉ cần qua điện thoại, cô thôi thấy bốc hỏa !

 

Thanh Âm mắt cô :

 

“Cậu cho tớ , đứa trẻ giữ ?”

 

“Làm tớ thể chứ.”

 

Thanh Âm bao giờ can thiệp cuộc sống hôn nhân của bạn , cho nên những năm qua dù ưa gì con Đàm Chí Học nhưng cũng từng đ-âm chọc gì, càng đến chuyện bảo họ ly hôn.

 

Nói thật, cô cái lọt mắt chút nào!

 

Rõ ràng là con, nhưng bản dùng bao, cũng thắt ống dẫn tinh, cứ khăng khăng bắt vợ đặt vòng, chỉ riêng điều thôi cô thấy hạng t.ử tế gì .

 

cô cũng chỉ bóng gió vài câu, Mao Hiểu Bình nghĩ tới chuyện đó nên cô cũng tiếp nữa.

 

nếu tớ rời xa , tớ nỡ.

 

Chúng tớ cùng trải qua bao nhiêu chuyện, chúng tớ cùng ngắm bao nhiêu phong cảnh, cùng qua từng con phố ngõ nhỏ của thành phố Thư.”

 

Đây đại khái là nỗi đau thấu tim mà mỗi cô gái đều trải qua khi chia tay chăng.

 

Thanh Âm cũng thở dài, cô gì cũng đều là ngoài vọng mà thôi.

 

Đến ký túc xá của Mao Hiểu Bình, hầm sườn lên, Thanh Âm cũng cho thêm d.ư.ợ.c liệu .

 

hiện tại Mao Hiểu Bình vẫn nghĩ kỹ xem nên xử lý tình huống thế nào, cô chỉ thể cho cô tác hại của việc phá thai, đến các loại di chứng thể theo đuổi cả đời, nếu phá bỏ cái thì lẽ sẽ bao giờ cơ hội nữa.

 

nếu giữ , cô thể thực hiện giấc mơ , nhưng đối mặt với đủ loại tổn thương sinh nở, cũng như chuẩn tâm lý đơn .

 

Hai con đường, dù rẽ trái rẽ , đều sẽ trả giá bằng cả phần đời còn .

 

Thanh Âm dám thúc giục cô , lựa chọn chỉ thể do chính cô đưa .

 

Lặng lẽ suy nghĩ cả một buổi chiều, cuối cùng Mao Hiểu Bình vẫn quyết định chuyện t.ử tế với Đàm Chí Học:

 

“Tớ sẽ gọi điện cho , bảo mau ch.óng qua đây một chuyến, chúng tớ chuyện trực tiếp.”

 

Bất kể là giữ bỏ, đây đều là chuyện mà hai vợ chồng trao đổi trực tiếp với .

 

Thanh Âm gật đầu, ôm lấy cô :

 

“Phải giữ gìn nhé, dù thế nào tớ cũng luôn về phía .

 

Gặp khó khăn gì cứ tớ chống lưng cho , ?”

 

“Được.”

 

Hai chia tay từ đó.

 

Buổi chiều Thanh Âm còn , nhưng trong lòng cuối cùng vẫn vướng bận chuyện , ngày hôm đến ký túc xá bệnh viện tìm Mao Hiểu Bình hỏi tình hình.

 

Sắc mặt Mao Hiểu Bình vàng vọt:

 

“Anh mấy ngày tới ca phẫu thuật, chắc nửa tháng nữa mới qua .”

 

“Khoa của họ còn bác sĩ phẫu thuật nào khác ?

 

Trong vòng hai mươi tư tiếng một ngày, ngay cả một tiếng rảnh rỗi cũng thể dành ?”

 

“Có, nhưng năm thăng chức phó cao, khoa của họ kiểm soát nghiêm ngặt lượng ca phẫu thuật, chỉ khi đạt ...”

 

Thanh Âm đảo mắt, thầm nghĩ chức danh chậm hai năm cũng ch-ết ai , cái thứ gì nữa.

 

Nếu đây cô chỉ thấy họ hợp quan điểm sống thì giờ là đồ khốn nạn .

 

Ngay cả khi một ở Đại Bắc Hoang, một ở đảo Hải Nam, gặp một cũng khó đến thế!

 

 

Loading...