Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 703

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:44:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thanh Âm lúc mới bật , nhân vật chính đương nhiên là Đàm Chí Học và “bạn gái” của ông , xem là bên phía Từ Văn Vũ và Mao Hiểu Bình hành động.”

 

“Mẹ xem cái thế gian thật là muôn hình vạn trạng hạng nào cũng , đàn ông với đàn ông cũng thể ?”

 

Thanh Âm gật đầu, chỉ là thể chứ, còn chơi bời hơn nhiều nữa kìa.

 

“Mẹ tên bác sĩ khoa ngoại đó vợ , năm ngoái mới ly hôn, con xem ông thích đàn ông thì vợ ông phát hiện ?”

 

Thanh Âm định , nếu hứng thú với khác giới thì chắc chắn dễ phát hiện, nhưng loại Gay già như Đàm Chí Học thì thuần túy chỉ thích đàn ông, ông đối với phụ nữ cũng sẽ cảm giác, lẽ chính là tận hưởng cảm giác thành tựu khi kẻ hai mặt chăng.

 

Bản Mao Hiểu Bình cũng học y, cô gái nhỏ ngây ngô chẳng hiểu gì cả, nếu ông lãnh cảm hoặc hứng thú với khác giới thì chắc chắn sớm phát hiện , lãng phí bao nhiêu năm thanh xuân như .

 

“Bị rùm beng lên như , tên coi như còn chỗ ở bệnh viện nữa , vốn dĩ xét duyệt lên chức phó chủ nhiệm bác sĩ gì đó , thông báo cũng dán bảng tin , đó tố cáo thì đó tên ông gạch bỏ , một trung niên ngoài bốn mươi mà mất việc, cũng còn thể gì nữa.”

 

Thanh Âm mỉm , gì thì đó chuyện Mao Hiểu Bình cần lo lắng, ông lừa dối bao nhiêu năm nay, chừng còn mang một bệnh tật, Mao Hiểu Bình bắt ông bồi thường tiền, chỉ mất việc và chức danh của ông thì là nương tay lắm , coi như là vì nể mặt đứa trẻ .

 

Chỉ hy vọng hai mươi năm , khi sóng gió qua , đứa trẻ tìm đối tượng sẽ còn ai nhớ đến cha sinh học của nó là một lão Gay.

 

Đang chuyện thì Cố An về, “Nói chuyện gì mà vui thế?”

 

Mẹ Cố cởi mở, cảm thấy gì khó xử khi bàn luận chuyện bát quái với con trai, liến thoắng kể vụ bê bối tình ái ở bệnh viện thành phố một lượt, Cố An mặt biến sắc lắng , thỉnh thoảng “”, “ồ” hai tiếng, bày tỏ sự ngạc nhiên đúng lúc, Cố càng càng hăng hái.

 

Thanh Âm biểu hiện của , suýt chút nữa tưởng chuyện đấy.

 

Cái lão đồng chí , đúng là diễn kịch thật.

 

Chạm ánh mắt của vợ, Cố An quan sát cô một lượt, thấy trạng thái tinh thần của cô còn khá , “Mấy ngày nay chứ?”

 

“Ăn ngon ở thì chuyện gì chứ, giải thích rõ với con gái trong điện thoại ?”

 

“Ừm.”

 

Tâm trí của Cố An đặt chuyện , nháy mắt một cái, Thanh Âm vội vàng theo phòng, “Chuyện gì mà thần thần bí bí thế?”

 

“Cái bình hoa của bà cụ Tiêu huyền cơ.”

 

Mắt Thanh Âm sáng lên, lập tức hết buồn ngủ, “Nói thế nào?”

 

Kể từ khi đào bình hoa, tìm đường lách, bản Khương Hướng Vãn gì, nhưng cô mời sư phụ mà năm xưa cô bái sư trong dân gian, đích Cố An gặp qua, xác nhận vấn đề gì mới mang bình hoa tới.

 

Anh tận mắt chứng kiến lão mày mò hơn nửa tiếng đồng hồ, nào là kính lúp nào là đủ loại ánh sáng, lúc đầu dường như cũng chẳng phát hiện gì, ai ngờ đó ông ngửi thử, cảm thấy mùi đúng, “ồ” lên một tiếng, nhẹ nhàng bôi một lớp thứ gì đó lên mặt trong bình hoa, đó thế mà hiện một chuỗi chữ cái tiếng Anh.

 

“Chữ cái tiếng Anh?”

 

Cố An gật đầu, “Tiếc là thử qua nhiều phương pháp mà vẫn thể phá giải ý nghĩa của nó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-703.html.]

 

Anh đem chuỗi chữ cái đó chép hết một mảnh giấy nhỏ, “Hay là em thử xem?”

 

Thanh Âm đầu tiên tiếp xúc với thứ gọi là “mật mã” , còn chút tò mò và hăng hái thử, thầm nghĩ chị đây hai đời đều là một học bá nhỏ, mà phá giải nổi mấy cái chữ cái tiếng Anh cỏn con ?

 

khi thấy chuỗi chữ cái mà cô nhận từng cái riêng biệt nhưng khi kết hợp thì chẳng hiểu gì cả, Thanh Âm vẫn thấy mờ mịt.

 

Cô đem các chữ cái bên trong sắp xếp tổ chức theo đủ kiểu, quả thực thể mấy từ tiếng Anh nhưng đều râu ông nọ cắm cằm bà , chẳng ý nghĩa thực chất gì, đem các chữ cái tiếng Anh đối chiếu với thứ tự của chúng trong hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh, vẫn kết quả.

 

“Em chỉ loại cấp thấp thôi.”

 

Thanh Âm ngượng ngùng , cô đến cả mã Morse cũng là năm đó , mấy năm nay Ngư Ngư thích mày mò những thứ , trong phòng nó còn đặt mấy cuốn sách chuyên ngành về mật mã học nữa.

 

“Anh cũng phá giải , nhưng chúng chỉ cần ghi nhớ kỹ chuỗi chữ cái , kiểu gì cũng ngày phá giải thôi.”

 

Thanh Âm gật đầu, cô cũng cảm thấy như , bao nhiêu năm cô đều đợi , thực sự bận tâm đợi thêm vài năm nữa.

 

“Em xem cái bình hoa hồi đó chúng giữ thực sự sai chút nào, nếu Mã Nhị vẫn còn ở trong tay chúng chắc tức phát điên mất.”

 

Mã Nhị giống như mắc bệnh điên , thỉnh thoảng tìm bình hoa.

 

Tuy nhiên đó là vì mấy năm nay tình trạng sức khỏe của bà cụ Tiêu mỗi năm một kém , bắt đầu biểu hiện của chứng mất trí nhớ tuổi già, trí nhớ lúc lúc , mỗi nhắc đến bình hoa là ông tìm.

 

“Kệ ông , ông cũng dám động đến bên phía chúng .”

 

Cố An lạnh lùng hừ một tiếng, Mã Nhị vẫn là Mã Nhị, mấy năm kẹp đuôi qua thời kỳ truy quét nghiêm khắc, giờ đây bắt đầu lảng vảng ở vùng xám.

 

“Thôi bỏ , quản những chuyện đó nữa.”

 

Cố An một tay kéo qua, hôn một cái lên đuôi mắt nếp nhăn mảnh khi của vợ.

 

Quả nhiên là tiểu biệt thắng tân hôn, tuy chỉ là ba ngày gặp nhưng khí buổi tối tuyệt vời, rõ từng điểm nhạy cảm của cô, ý thức “phục vụ”, đôi vợ chồng già trải qua một đêm vui vẻ.

 

Hôm , Thanh Âm bình thường ở đơn vị, bốn tiểu đồ sốt ruột thôi, từng đứa một mong ngóng xếp hàng gọi cô là “sư phụ”.

 

Mấy đứa trẻ đều cách bày tỏ tình cảm của lắm, nhưng mấy ngày qua chúng ít tới phòng khám tìm Thanh Âm, cô ở đó thì chúng dọn dẹp phòng khám từ trong ngoài sạch sẽ, ngay cả áo blouse trắng của Thanh Âm cũng giặt giùm, cô nhớ hai hôm nước đổ lên để một vết màu nâu đậm thế mà chúng giặt sạch bách .

 

Mấy đứa trẻ tay chân vẹn , độ khó khi giặt quần áo là hề thấp.

 

Thanh Âm cảm động, nhưng vẫn phê bình chúng:

 

“Thời gian của các con là dùng để học tập chứ để giặt quần áo, áo blouse trắng của sư phụ bệnh viện chuyên trách định kỳ thu giặt.”

 

Mấy đứa trẻ rụt cổ , “Chúng con …… ạ……”

 

 

Loading...