Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 712
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:45:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thanh Âm đầy vạch đen trán, xem hai quả thận sắt thì ăn nổi bát cơm đó .”
Tuy nhiên, nhà họ Liễu lâm kết cục như cũng là tự tự chịu, họ rõ ràng nhiều cơ hội để đổi vận mệnh, nhưng họ trân trọng, thích đường tắt.
“Họ thế chị cũng lo lắm, bảo Hải Hoa mau kiểm tra thận , ngộ nhỡ di truyền thật thì ch-ết, con bé còn mắng chị một trận, bảo khám sức khỏe đầu còn nhờ em bắt mạch cho , vấn đề gì cả, bảo chị tin khác chẳng lẽ ngay cả em cũng tin ."
Hải Hoa khi nghiệp đại học, nhờ thành tích vô cùng ưu tú mà thuận lợi phân công việc tại Tòa án Nhân dân Trung cấp thành phố Thư Thành, đây chính là phượng hoàng bay từ ngõ Hạnh Hoa đấy!
Hai trò chuyện vài câu, Thanh Âm buổi chiều ở nhà nghỉ ngơi nửa ngày, sáng sớm hôm lái xe đến bệnh viện trận thế ở đó cho hết hồn.
Chỉ thấy cửa phòng khám của cô, một nhóm rồng rắn, ngoài năm đồ của cô còn một đám trắng đen, nhưng ngoại lệ đều mặc áo blouse trắng của bệnh viện, là các “du học sinh Tây".
, Scott sợ cô đổi ý nên suất học tập bên phía tỉnh Thạch Lan mới chốt xong, còn chính thức khởi hành Anh thì ông đưa của đến .
Nhóm du học sinh chia thành ba đợt, một đợt tiên học lý thuyết cơ bản tại Học viện Đông y Thạch Lan, một đợt đến chỗ Thanh Âm theo học lâm sàng, đợt còn thì đến làng Thất Lý theo nông dân học cách trồng d.ư.ợ.c liệu.
Mấy năm nhờ sự giới thiệu của Lý Phương, Thanh Âm và Thạch Lỗi kết nối, Học viện Dược liệu thuộc Học viện Đông y thiết lập một căn cứ thí điểm trồng d.ư.ợ.c liệu tại làng Thất Lý, các du học sinh đến đó học thực chất cũng là học theo các giáo sư già về d.ư.ợ.c liệu học.
Thanh Âm là một giữ chữ tín, cô cũng cho rằng chỉ vài du học sinh đến là thể học hết bí quyết truyền ngoài của Đông y, nên nào họp cũng nhấn mạnh, cứ việc dạy, cứ yên tâm mà dạy, nếu thực sự ngộ tính học những thứ thực thụ thì đó cũng là đóng góp cho sự truyền bá của Đông y thế giới.
Nào, một đám du học sinh Tây cao lớn lực lưỡng, Thanh Âm cũng tiếc công chỉ dạy, khi hỏi rõ họ đều thể hiểu một chút tiếng Trung đơn giản, Thanh Âm lúc khám bệnh liền ý giảm tốc độ , dùng từ ngữ đơn giản, cố gắng để họ thể theo kịp.
Còn về phần theo kịp thì cô cũng bó tay, cô tin sinh viên của sang Anh, các giáo sư bên đó thể hàng ngày kiên nhẫn dạy bảo như cô, càng thể tiếng Hán với họ .
Sinh viên nước Long , và sinh viên Anh , ưu thế duy nhất chính là họ học tiếng Anh một cách hệ thống, cũng nền tảng y học hiện đại, hiểu khó.
Vì dẫn dắt quá nhiều sinh viên, tốc độ khám bệnh của cô buộc chậm nhiều, buổi sáng phòng khám mãi đến gần một giờ mới kết thúc, kết quả còn kịp ăn cơm thì các du học sinh ríu rít đặt đủ loại câu hỏi, Tôn Ái Lan mua cơm trưa giúp cô, còn kịp ăn thì giờ việc buổi chiều đến, khám mãi đến gần bảy giờ mới xong, đó là đủ loại câu hỏi... mãi đến chín giờ tối Thanh Âm vẫn thể rời khỏi bệnh viện.
Cô vốn dĩ tưởng “vặt lông" Scott một vố, thực tế chứng minh tư bản vẫn là tư bản, Scott mới là kẻ coi cô như b-éo bở mà “vặt lông" chứ!
Dạy nửa tháng, Thanh Âm thực sự chịu nổi nữa, khi bàn bạc với phía Scott, cô chia thành từng nhóm, luân phiên học tập trướng cô và Trần Dương cùng vài bác sĩ Đông y lão thành khác, bấy giờ mới nhẹ nhàng hơn một chút.
Và những du học sinh tuyển chọn trong nước cũng nước ngoài , bệnh viện Thép mỗi khoa phòng rút một nền tảng tiếng Anh để , các khoa phòng tuy sẽ chút eo hẹp nhưng đến mức ảnh hưởng đến việc triển khai công việc bình thường, Thanh Âm cũng tự quyết định tăng lương cho mỗi thành viên trong khoa phòng, dù cũng coi như họ đang gánh vác phần việc của vắng .
Còn về , sẽ về bao nhiêu , Thanh Âm thực sự dám đ-ánh cược, cô chỉ hy vọng khi chứng kiến thế giới phồn hoa bên ngoài, họ vẫn thể ghi nhớ Tổ quốc và đơn vị bồi dưỡng .
Tuy nhiên, Thanh Âm cũng tin rằng khi họ cân nhắc đến vấn đề về, nước Long là một diện mạo khác , theo tốc độ phát triển những năm qua, tương lai của nước Long đến nhường nào, đều thể dự đoán một phần, phần còn đều là những màn thể hiện vượt xa mong đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-712.html.]
Khi dự án giao lưu nhân tài hai bên quỹ đạo thì đến mùa hè, Ngư Ngư nghỉ hè trở về.
Lúc thể tiễn, ngày con bé về Thanh Âm sớm sắp xếp thời gian, đích lái xe đón con.
Nhìn cô thiếu nữ xinh cao ráo dần bước tới gần theo dòng , Thanh Âm trong lòng dâng lên cảm giác nghèn nghẹn, con gái cô đúng là càng ngày càng hiểu chuyện, càng ngày càng tự tin .
“Mẹ ơi!"
Cô thiếu nữ dang rộng hai cánh tay về phía cô.
Thanh Âm cũng chẳng màng đến việc động tác của một phụ nữ trung niên bốn mươi tuổi trông buồn và kỳ cục thế nào, cô chạy tới như một chú chim vụng về, lao đầu lòng con gái:
“Cái con nhóc thối , cao thêm một chút ?"
Hiện tại cô chỉ cao đến mang tai của con bé thôi.
“Chiều cao tăng ạ, là đôi giày đế độn bên trong, xem."
Con bé đắc ý kiễng chân lên, còn xoay hai vòng.
Tóc đuôi ngựa buộc cao, khuôn mặt mộc chút phấn son, đeo bất kỳ trang sức nào, một chiếc áo thun trắng ôm dáng, một chiếc quần jean ống loe cạp cao, cộng thêm một đôi giày du lịch màu trắng đơn giản, rõ ràng là cách ăn mặc giản dị nhất nhưng toát lên một vẻ tràn đầy sức sống thanh xuân.
Tuổi trẻ đúng là thật mà, ngay cả khi khoác lên cái bao tải cũng thấy .
Thanh Âm cảm thán, chợt phát hiện phía con gái còn hai trẻ tuổi, một nam một nữ, đều dáng sinh viên, thấy cô sang hai vội vàng rụt rè chào một tiếng “Chào dì ạ".
Thanh Âm mỉm gật đầu, đối với hậu bối cô luôn đặc biệt bao dung, nhất là bạn của Cố Bạch Loan.
“Đây là đồng hương trường bên cạnh của bọn con, Đinh Lộ Lộ là bạn cùng lớp cấp ba của bọn con, dì từng gặp ở buổi họp phụ , đây là Chu Khang, khóa của bọn con."
Nhà Đinh Lộ Lộ ở ngay trong thành phố, nhà Chu Khang ở một thành phố cấp địa khu khác trong tỉnh Thạch Lan, xe chạy thẳng, chuyến xe hôm nay lỡ mất nên chỉ thể ở Thư Thành một đêm, ngày mai mới bắt đầu chuyến tàu hỏa khác về nhà.
Còn Tuệ Tuệ và Trác Nhiên vốn dĩ luôn như hình với bóng cùng Cố Bạch Loan thì theo tàu khảo sát của bố Trác khơi , kỳ nghỉ ước chừng đều về nữa.
“Vậy mau lên xe , dì chở các cháu, nhà Lộ Lộ ở ?"
Thanh Âm đưa họ lên xe, tự khởi động máy, đầu hỏi hai ở hàng ghế .