Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 717
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:45:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không cô phát hiện , dù cô vẫn đối xử với khách sáo và xa cách như .
Cậu nhiều mượn cớ tìm cô, cô đều mấy khi mặt, ngay cả khi bất đắc dĩ ngoài cũng đều cùng bạn cùng phòng hoặc bạn bè, để tốn một xu nào, nhưng cũng cho cơ hội ở riêng với cô.”
Mọi đều là lớn cả , còn hiểu ý tứ đó là gì ?
Cố Bạch Loan rõ ràng là hứng thú với , lạnh mặt mắng đũa mốc mà đòi chòi mâm son là giáo d.ụ.c .
Lần , nếu gặp mưa lớn sạt lở đường, Đinh Lộ Lộ nhớ nhà ở thành phố , lái xe dọc theo quốc lộ là đến thôn bọn họ, nếu đường xá xa xôi, vì để tìm một nơi nghỉ chân, ước chừng cả đời Cố Bạch Loan cũng sẽ đặt chân đến cái thôn nhỏ vùng sâu vùng xa lạc hậu , càng thể cùng bàn ăn cơm với bố .
chỉ thôi, chỉ vì ăn một bữa cơm mà nảy sinh những ảo tưởng đáng .
Chu Khang tự giễu cợt mỉm , đúng là nghèo mà tham vọng cao, thật dám nghĩ thật đấy.
Về phía bà Chu, một khi nảy sinh ý định thì giống như lửa gặp cỏ khô, yên, càng nghĩ càng thấy động lòng, cùng ông lão nhà bàn bạc cả buổi tối, đều cảm thấy cô gái họ Cố là một ứng cử viên con dâu tương lai tồi.
Con trai họ học lâm sàng, nếu phân công về quê quán thì cao lắm cũng chỉ là bệnh viện huyện, so với bệnh viện lớn ở tỉnh thì cái đó gọi là bệnh viện ?
Chu trưởng thôn rít một thu-ốc lào:
“Bà cũng , thằng nhóc ngốc đúng là ngốc thật."
“Chứ còn gì nữa, nó suốt ngày , con bé đó còn chẳng thèm đoái hoài gì đến nó.
Ông bảo cô bé cũng thật là, mà kiêu thế ?
Nhà cũng kém, ông Trưởng thôn, lúc nông nhàn thuê mướn, năm đứa con gái cũng hiếu thảo, luôn vác đồ về nhà ngoại, những ngày lành như thế , khắp cả thôn cũng chỉ nhà thôi nhỉ?
Con bé đó dám hờ hững với con trai , đúng là giá cho nó !"
Bà Chu càng càng tức giận, nghĩ đến vẻ mặt kiêu ngạo của Cố Bạch Loan:
“Cứ giống như mấy cô thanh niên trí thức đến đội sản xuất ngày , đến nông thôn mà còn cứ tự cao tự đại hơn khác một bậc?
thấy , mấy con tiểu yêu chính là thiếu dạy dỗ!"
“Chẳng , phụ nữ mà, chỉ cần xác đóng đinh là cái tâm cũng định thôi, bao nhiêu năm nay chẳng cũng giống như đám đàn bà nông thôn bọn , nên gì thì , bao giờ dám bằng lỗ mũi nữa."
Chu trưởng thôn nhớ những cô thanh niên trí thức từng coi thường hồi trẻ, cũng hừ lạnh một tiếng, vô cùng tán đồng.
Bà Chu nghĩ mãi, bỗng nhiên nảy một ý:
“Ông bảo, là nhân cơ hội ..."
“Gạo nấu thành cơm?"
Chu trưởng thôn lắc đầu:
“Không , cái giống, cô bé với mấy hồi đó... giống ."
“Có gì mà giống, đều là đàn bà cả."
“Những ai chống lưng, nhưng cô bé thì khác, bố đều là cán bộ, thể loạn ."
“ thấy ông mà, quan riết thành thánh nhân luôn .
Mấy năm nay ngày sống trong thôn ngày càng khấm khá, dựa chính là lá gan lớn!
Cán bộ cán bộ, đó cũng là cha , đến lúc đó chúng rùm beng lên, xem họ sợ , hừ!"
“ tin, chỉ mỗi mống con gái, họ thể mặc kệ sống ch-ết của con ."
“Ngộ nhỡ mà cái bụng to thì phần thắng của chúng càng lớn hơn...
Năm đó chú Hai nó mà bản lĩnh thì cũng chẳng đến nỗi bao nhiêu năm nay động tĩnh gì, ăn nuôi bao nhiêu năm."
Giọng bà Chu hạ thấp, xì xào bàn tán.
Chu cha vốn còn d.a.o động, cũng khỏi động lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-717.html.]
Cố Bạch Loan nhà họ Chu đang tính toán mưu đồ gì, nhưng cô , ngôi làng chắc chắn vấn đề.
Muốn lập tức rời dường như là chuyện thể, bởi vì lốp xe đ-âm thủng chạy nữa.
Nếu cô chỉ một thì còn thể thử chạy bộ, nhưng còn Đinh Lộ Lộ và hai bạn học khác, thể lực của họ kém xa , chạy nhanh.
Cộng thêm ngôi làng hẻo lánh, họ từ quốc lộ rẽ còn mười cây đường núi.
Mười cây nếu chạy bộ thì tốc độ nhanh nhất của cô cũng mất một tiếng đồng hồ, đó là với điều kiện ánh sáng và đường xá , nếu đằng còn dùng phương tiện giao thông khác đuổi theo thì cô tuyệt đối nhanh bằng.
Cố Bạch Loan nhanh ch.óng tính toán một vòng trong đầu, phát hiện tình hình lạc quan chút nào —— chạy thoát, cứu viện đến.
“Bác ơi, cháu thể gọi điện cho cháu ạ?"
Người giữ điện thoại lắc đầu:
“Phía bên núi mưa to, đường dây điện thoại đứt , gọi ."
Ông còn nhấc máy lên cho cô xem.
Cố Bạch Loan âm thầm quan sát, phát hiện thực chất là dây điện thoại họ rút .
ở đây trực 24/24, chỉ dựa sức một cô cũng cách nào , trừ phi...
điều hổ ly sơn.
Cô bĩu môi, “càu nhàu" hai câu mới rời , về hướng nhà họ Chu.
Lần , ngang qua sân nhà chú Hai Chu, cô lắng kỹ thì bên trong còn tiếng động gì nữa, dường như tiếng xích sắt thấy lúc chập tối chỉ là ảo giác của .
“Về đấy , mau rửa mặt ngủ .
Tiểu Cố cháu ngủ cùng Tiểu Đinh nhé, ngủ cái phòng đó, phòng đó yên tĩnh, ?"
Bà Chu vô cùng nhiệt tình hỏi.
“Cháu cảm ơn dì, cháu ngủ cũng ạ."
Sau khi phòng, cô định tiện tay chốt cửa từ bên trong, kết quả phát hiện cái chốt cửa hỏng.
Tuy nhiên, điều khó Cố Tiểu Ngư vốn khả năng thực hành siêu mạnh từ nhỏ.
Cô lấy vài chiếc đinh lấy từ hộp dụng cụ xe trong túi áo, nhặt nửa viên gạch đất, gõ nhẹ vài cái, đinh đóng .
Đóng đinh thì dễ, bên ngoài phá tất nhiên cũng khó.
Cô vài chiếc đinh cầm cự bao lâu, coi như tạo cho Đinh Lộ Lộ một thời gian chuẩn .
Đợi khi công tác chuẩn xong xuôi, Đinh Lộ Lộ cuối cùng cũng phòng.
Cô nàng trò chuyện với Chu Khang ở cổng lớn một lát, đương nhiên là Cố Bạch Loan gì.
Cố Bạch Loan tự xách nước, rửa mặt:
“Lộ Lộ, mang xà phòng rửa mặt ?"
“Không, chẳng chuẩn gì cả."
Không ngờ sẽ qua đêm ở bên ngoài, chẳng mang theo đồ dùng vệ sinh cá nhân gì.
“Được , tớ sang phòng bên cạnh hỏi hai xem."
Hai bạn học khác là nam giới, thấy cô sang mượn xà phòng đều trêu chọc cô bày đặt, tối nay cứ rửa đại , việc gì dùng xà phòng.
Cố Bạch Loan chịu:
“Không , tớ tìm xem, trong hành lý các thực sự ?"