Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 722
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:49:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thực bọn giặc đường ở thôn họ Chu chiếm giữ con đường trọng yếu bao nhiêu năm nay vẫn dẹp bỏ , tỉnh cũng đau đầu, Cố Toàn khi xác nhận phận đối phương, lập tức xin thêm một nhóm từ tỉnh, bọn họ tới xã Nam Sơn ngay trong đêm, trưng dụng nơi việc của chính quyền địa phương, xử lý nhanh ch.óng và nghiêm khắc.”
Cố Bạch Loan vẫn là học sinh, thế đạo bên ngoài, nhưng Thanh Âm thì Cố Toàn và Cố An trò chuyện , năm sáu năm gần đây bọn giặc đường hoành hành khắp nơi cả nước, hở là hãm h.i.ế.p bắt bóc phụ nữ, g-iết cướp của, tính chất vô cùng tồi tệ, con đường quốc lộ xuyên sâu trong núi vì là trục đường chính quan trọng nhất trong tỉnh Thạch Lan, hầu như ngày nào cũng sự cố xảy , cơ quan công an cũng đau đầu, thậm chí còn dán khẩu hiệu xe khách:
“Giặc đường, đ-ánh ch-ết thưởng”.
Đã còn là an ủi “đ-ánh ch-ết tội”, mà là “ thưởng” , nhưng vẫn chẳng mấy dân dám chiến đấu với thế lực ác ôn .
Bọn chúng tổ chức, quy mô, v.ũ k.h.í, tài xế và hành khách bình thường lấy gì để đấu tranh với chúng.
Ngay cách đây lâu, nhóm Cố Toàn phá một vụ cướp tàu hỏa do bọn giặc đường thực hiện trong nội thành Thư Thành, xe khách một xe cũng chỉ hai ba mươi , tàu hỏa một toa là năm sáu mươi , bọn chúng lên xe giữa chừng, cướp bóc từ đuôi xe lên đầu xe, hễ chút phản kháng là sẽ gặp họa lớn, tiền liên quan đến vụ án lên tới gần một triệu tệ.
Cố Toàn cải trang hơn nửa tháng mới bắt kẻ cầm đầu, còn kịp ăn mừng thì giặc đường quốc lộ tới.
“ mà bọn chúng coi như đ-âm đầu họng s-úng của bác con .”
Thanh Âm nhàn nhạt , “Sau chuyện nguy hiểm như thế nữa, thấy ?”
Cố Bạch Loan thè lưỡi, thái độ nhận cực kỳ , miệng cũng ngọt xớt, líu lo một tràng:
“Vậy còn dì thì ạ?”
“Bác con , là ân nhân của con thì cứ theo chúng về nhà , đợi bác thẩm vấn xong kẻ , xem thể điều tra phận của bà .”
Vừa nãy Thanh Âm thử , hỏi tên tuổi và quê quán, bà cái gì cũng , lẽ là phát tiếng , lẽ là thời gian quá lâu nên quên, hoặc lẽ là vì lý do nào khác.
“Vậy thì quá, cứ đưa dì bệnh viện ạ, cho dì một phòng bệnh riêng, đừng để ai phiền dì , ?”
Thanh Âm cũng ý đó, sẵn tiện kiểm tra sức khỏe cho bà , sự dày vò và ngược đãi nhiều năm như , tổn thương đến nội tạng , vết thương ngoài da thì cô xem qua , gì lớn, đoán chừng là nhà họ Chu yên tâm về bà, đ-ánh đ-ập bà mấy nữa.
Trở về Thư Thành, Thanh Âm đưa đến bệnh viện , giao cho Mao Hiểu Bình và Lưu Lệ Vân.
Chồng của Lưu Lệ Vân vì biểu hiện ưu tú, năm ngoái chọn cử sang Anh học tập , vốn dĩ Lưu Lệ Vân cũng thể , nhưng con nhỏ ở nhà, chồng một lo xuể, đành để chồng , đợi chồng học xong trở về, nếu còn cơ hội thì sẽ sắp xếp cho Lưu Lệ Vân .
Cặp vợ chồng trẻ là mối quan hệ từ sân trường đến hôn nhân nhiều năm, Thanh Âm cũng nghiêm túc quan sát, cảm thấy Lưu Kiến Quân nhân phẩm đáng tin, sẽ vì cơ hội học tập mà hỏng quan hệ gia đình, mới ký tên đồng ý cho .
Sau khi dàn xếp thỏa cho phụ nữ, hai con mới bước khỏi phòng bệnh, phát hiện Trần Đồng vẫn luôn đó chờ.
“Đồng Đồng còn về?”
Trần Đồng Cố Bạch Loan, thôi.
Thanh Âm dù chậm chạp đến mấy cũng hiểu điều gì đó, đứa trẻ Trần Đồng là thích Ngư Ngư đây, hèn gì Ngư Ngư thích sách ngoại khóa gì, liền quản ngại đường xa nhờ vả quan hệ, thậm chí mua từ nước ngoài về cho con bé, Ngư Ngư lên núi quan sát thiên văn, liền mua xe để đưa đón con bé, Ngư Ngư gặp chuyện, cũng thể cảm nhận …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-722.html.]
Thanh Âm là một phụ cởi mở, Ngư Ngư cũng trưởng thành , một trai ưu tú như thích, đây là một chuyện đáng mừng, lúc vội vàng như , tới nơi Ngư Ngư kịp chuyện với , đường về chia hai xe khác , lúc chắc hẳn với Ngư Ngư vài câu.
“Ngư Ngư, con ở đây đợi với Đồng Đồng một lát, khoa một chuyến.”
Cố Bạch Loan thật sự nhận chỗ nào đúng, cô chỉ bà nội và Tiểu Thạch Đầu, về nhà ôm họ.
“Em… vẫn chứ?”
Trần Đồng bước tới, đưa qua một chiếc khăn tay sạch, hiệu cho cô lau trán.
Ngư Ngư vô tư nhận lấy, “Em , Trần Đồng khi nào về trường?”
“Anh đợi em cùng .”
Ngư Ngư thấy bẩn khăn tay của , chút ngại ngùng:
“Cảm ơn Trần Đồng, khăn tay để em giặt giúp , mai em đưa qua nhà ?”
“Không cần , qua nhà em lấy.”
Thực lấy khăn tay, chỉ là với cô vài câu thôi.
“ , ba bạn học của em đều về đến nhà chứ?”
“Ừm.”
Nhắc tới chuyện , sắc mặt Trần Đồng lạnh xuống, hai nam sinh còn , ít nhất vướng chân cô, bảo gì thì nấy, còn Đinh Lộ Lộ thật sự là quá ồn ào, suốt cả quãng đường cứ lải nhải mãi, đều là của Ngư Ngư, còn Ngư Ngư rõ ràng nước đỗ xanh vấn đề, tại nhắc nhở cô , Trần Đồng nổi giận, trực tiếp lạnh giọng hỏi cô nếu vì Ngư Ngư, hôm nay cô bán nơi nào .
“Sau tránh xa Đinh Lộ Lộ một chút.”
Cố Bạch Loan vốn dĩ cũng dự định đó, “Tính cách em với bạn giống lắm, chắc cũng qua nhiều.”
“Sau , đừng mạo hiểm như nữa, sẽ lo lắng.”
Anh mắt cô, cuối cùng cũng lời trong lòng, kìm nén suốt cả dọc đường.
Cố Bạch Loan đến mức ngượng ngùng, cô cũng là đồ ngốc thật sự, cô chỉ là đây từng nghĩ theo hướng đó mà thôi, nhưng các bạn cùng phòng và Tuệ Tuệ, Trác Nhiên đều trêu chọc cô, mỗi Trần Đồng tới đón cô, họ đều “bạch mã hoàng t.ử sứ giả bảo vệ hoa của ai đó tới kìa”.
Thanh Âm , thấy sắc mặt con gái đỏ, thấu nhưng , bảo Trần Đồng đưa con bé về nhà để con bé thu dọn chỉnh đốn, vì xe lái ngay trong đêm, bây giờ trời sáng bừng, cô phòng bệnh xem tình hình, đó bắt đầu công việc chẩn trị cho ngày mới, buổi khám lâm sàng hủy tạm thời ngày hôm qua cô cũng chịu trách nhiệm, nhiều bệnh nhân từ nơi xa tới, xếp hàng lâu mới lấy của cô, cô thể khám là khám, cách duy nhất chính là dời buổi khám ngày hôm đó sang ngày kế tiếp.
Còn Cố Bạch Loan khi về đến nhà, tự nhiên bà nội lải nhải một trận, bà cụ còn cô trải qua những giây phút kinh hoàng thế nào, chỉ tưởng cô ham chơi thật sự kẹt trong núi, ôm lấy cô đ-ấm mạnh hai cái:
“Con nhóc thối , gan con mà lớn thế, bao giờ tự lái xe ngoài nữa đấy.”