Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 726
Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:49:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà chắc chắn sẽ hận thể lấy thế, để đứa trẻ sống .”
Cách đây lâu chuyện ở thôn họ Chu, Thanh Âm lo lắng đến mức đó , nếu thật sự mệnh hệ gì thì đúng là đòi mạng cô mà…
Khoảnh khắc , Thanh Âm thật sự gọi một cuộc điện thoại cho Ngư Ngư ở phương xa.
cô , giờ quản lý ký túc xá ngủ , trừ khi chuyện vạn phần khẩn cấp, nếu phụ như cô gọi điện qua chính là phiền đứa trẻ, chỉ thể đợi đến ban ngày thôi…
Nếu ban ngày còn thể nhớ chuyện .
Thái độ của Thanh Âm lây sang Cố An, khiến còn tiếp tục chìm đắm trong nỗi đau buồn vì sự hy sinh của Hà Tiến Bộ nữa, lải nhải kể về những tiếp xúc ít ỏi của và Hà Tiến Bộ.
“Lần đầu tiên gặp mặt, vẫn còn là một kẻ ngang bướng, khá là ưa kiểu giả vờ thâm trầm như , đối với việc gia nhập Bộ Trung Điều gì đó chẳng chút hứng thú nào.”
“Sau đó, đưa cho xem những bức ảnh trai ‘định tội’, để phát hiện manh mối, liền cảm thấy lợi dụng , nhưng khoảnh khắc đó, Cù Kiến Quân giúp , xung quanh ai thể giúp , chỉ thể để ‘lợi dụng’.”
Cho nên, ngay cả khi bước lên con đường đó, nhưng cam tâm tình nguyện, thậm chí còn nghĩ là, đợi chuyện của trai kết thúc, sẽ lập tức nghỉ việc.
“ hết nhiệm vụ đến nhiệm vụ khác, khiến dần dần hiểu , việc chỉ là vì trai, mà là vì nhiều hơn nữa.”
Anh dần dần chấp nhận sứ mệnh của , và đức tin.
“Anh ít khi trò chuyện việc tư với , cũng luôn tin lời công khai là kết hôn vợ con, thỉnh thoảng sẽ nhịn mà kể với về Ngư Ngư, kể về em.”
Trong bóng đêm, Thanh Âm nắm lấy tay , nắn bóp.
“Nhiệm vụ là nhiệm vụ cuối cùng trong sự nghiệp của , qua mười hai giờ đêm hôm đó, lẽ nên âm thầm nghỉ hưu giống như bao ông lão khác, trở về quê cũ, nuôi chim, dạo.”
nhiệm vụ vô cùng quan trọng, vì phận của nhà khoa học thuộc loại cơ mật cấp cao, giữa chừng đổi mấy thế vóc dáng tương tự mới khó khăn lắm mới tránh tai mắt trở về kinh thành, từ sân bay tới căn nhà an , chỉ vỏn vẹn ba bốn mươi cây , cấp yên tâm để nhiều tin tức hơn, nên là đặc biệt xin tự qua đó.
Đây là nhiệm vụ cuối cùng khi nghỉ hưu, cũng vẽ một dấu chấm tròn trịa cho sự nghiệp của .
Cố An tự nhiều, Thanh Âm lặng lẽ lắng , hiếm khi giải thích nhiều về chuyện công việc với cô như , lúc buộc giải thích cũng là mập mờ để cô đoán, nhưng là một ngoại lệ.
Thanh Âm , chuyện gây chấn động lớn đối với , chỉ là sự hy sinh của Hà Tiến Bộ, mà còn bao gồm cả già còn tại thế của , và đứa con trai hơn mười tuổi nuôi nấng như trẻ mồ côi nhưng cuối cùng kiên quyết thi đại học công an…
Trong nhiều năm tới, đây sẽ là bóng ma tâm lý của .
Điều duy nhất cô thể là dốc sức cứu chữa tính mạng của Hà.
Nhắm mắt , thời gian dường như trôi đặc biệt chậm, đợi mãi đợi mãi, cuối cùng cũng đợi đến lúc trời sáng, Thanh Âm vội vàng thức dậy, cùng Cố An lái xe tới bệnh viện Thư Cương chờ đợi.
Khoảng nửa tiếng , khi chuẩn xong công tác cứu chữa, xe cứu thương đón về, Thanh Âm trực tiếp đưa tới khoa hô hấp, dành riêng một phòng chăm sóc đặc biệt.
Chủ nhiệm khoa hô hấp thấy , vội vàng dẫn theo những nhân viên nòng cốt của khoa lên, thành việc bàn giao bệnh nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-726.html.]
Thực ở bệnh viện huyện bên , bác sĩ của Thư Cương tới bàn giao rõ ràng , lúc đem tình hình giới thiệu cho Thanh Âm, cô cũng mặt mày ủ dột.
Mẹ Hà năm nay tám mươi tuổi, bình thường một giúp việc hơn năm mươi tuổi chăm sóc, chuyển viện giúp việc cũng theo, bà vẫn còn nhớ Cố An từng giúp Hà Tiến Bộ tới đưa đồ:
“Là Tiểu Cố, đa tạ , cũng gọi điện cho Tiểu Hà, nhờ giúp bà chuyển viện, kết quả điện thoại bên luôn gọi , khó khăn lắm mới gọi , bên ở đó, công tác , thật sự là mất phương hướng, tới thật đúng lúc…
Có Tiểu Hà bảo tới ?”
Cố An gật đầu, mặt manh mối gì, vì cũng chỉ là nghi ngờ bà cụ bệnh nặng liên quan đến sự hy sinh của Hà Tiến Bộ, nhưng ngay cả giúp việc cũng chuyện thì bà cụ từ mà ?
Cho nên dứt khoát thuận theo lời rằng Hà Tiến Bộ công tác , nhờ chăm sóc Hà, bảo bà khó khăn gì cứ việc với .
Thanh Âm bận rộn xem hồ sơ bệnh lý, đó phòng bệnh xem tình hình.
Mẹ Hà là một bà cụ chân nhỏ, tóc bạc trắng, vóc dáng nhỏ nhắn, ngũ quan tú lệ, sắc mặt là vẻ mặt thiếu m-áu điển hình.
“Theo kết quả kiểm tra của bệnh viện bên , đường huyết, chức năng thận, công thức m-áu đều , chúng tiến hành điều trị theo triệu chứng , hạ đường huyết, điều chỉnh rối loạn điện giải, trợ tim lợi tiểu, kháng viêm…”
Lải nhải, chủ nhiệm khoa hô hấp .
Thanh Âm lắng , gật đầu, tư duy là đúng, cấp cứu thì trị phần ngọn , bất kể là nguyên nhân gì dẫn tới, cứ điều trị theo triệu chứng là sai.
Cô bèn lấy ống , bắt đầu bệnh cho bà cụ, đặc biệt là phần phổi, thể thấy tiếng rale ẩm rõ rệt, phần đỉnh tim thì là tiếng ngựa phi, những thứ cần cô đều , dẫu cũng là những danh từ trọng điểm bắt buộc thi trong sách giáo khoa.
Lại tình hình của bà cụ, thần trí tỉnh táo, gọi thưa, hai mắt nhắm nghiền, nhịp thở cũng dồn dập, thỉnh thoảng trong họng còn tiếng thở khò khè.
Chẩn đoán bên sai, đúng là nhiều loại bệnh nền chồng chất, tới kinh thành thì cũng là mấy loại điều trị theo triệu chứng , phương pháp gì đặc biệt.
Không chính quyền địa phương để tâm, mà là thực sự cách nào khác, những gì thể dùng đều dùng hết .
tới chỗ Thanh Âm thì khác, cô còn Trung y!
Thanh Âm xuống bên giường, nắm lấy tay bà cụ, tất cả trong phòng bệnh lập tức im bặt, Viện trưởng sắp bắt đầu dùng phương pháp của Trung y !
Những cấp từng nhiều chứng kiến cảnh cô xoay chuyển tình thế, trong lòng cũng nảy sinh một niềm mong đợi kỳ lạ.
Dường như, chỉ cần Viện trưởng Thanh dùng Trung y, bệnh nặng đến mấy thì vẫn còn thể “thử xem ”.
Tuy nhiên, khi bắt mạch, cô sờ qua tứ chi của bà cụ, lạnh, chút ấm nào, y tá đo nhiệt độ c-ơ th-ể thì bình thường.
Mạch tượng mảnh, lưỡi cố gắng xem một chút, cũng đỏ rực, rêu lưỡi ít.
Thanh Âm suy nghĩ một lát, thêm một điều ý kiến điều trị, truyền m-áu.