Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 732

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:49:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho nên, tuy rằng năm đó chút chuyện vui với chị dâu Diêu nhưng Thanh Âm một chút cũng hối hận vì cưu mang họ, biểu hiện của hai em lên tất cả.”

 

“Được, cứ ở nhà .”

 

Cố An cũng nhớ chuyện của chị dâu Diêu năm đó, thở dài một tiếng.

 

Thanh Âm từ lâu quên mất , điều cô nghĩ là và vợ của Hà Tiến Bộ ở nhà , ăn uống Cố chăm sóc, còn Cố ở bên cạnh trò chuyện giải khuây, quan trọng hơn là ở ngay mí mắt , cũng tiện cho cô tái khám xem bệnh.

 

Lần cụ bà họ Hà chỉ là vượt qua cửa t.ử, còn thực sự nhổ tận gốc mầm bệnh thì , cô tẩm bổ điều lý thật cho già.

 

Về đến nhà, Cố thấy hai cùng về thì khá ngạc nhiên:

 

“Ái chà, hiếm khi thấy hai vợ chồng con cùng tan thế , là gặp ?”

 

Cố An qua loa vài câu:

 

“Mẹ, mấy ngày nay nếu rảnh thì dọn dẹp phòng khách , mấy ngày nữa thể bạn đến ở vài ngày.”

 

Mẹ Cố còn hỏi là bạn nào, đừng giống như chị dâu Diêu năm đó nhé, như tiếp .

 

thấy thần sắc của An T.ử và Âm Âm đều đúng nên bà hỏi nhiều, vội vàng hâm nóng cơm canh cho bọn họ.

 

Những ngày tiếp theo, hễ Thanh Âm đến bệnh viện là việc đầu tiên là thăm hỏi bọn họ.

 

Cả chồng lẫn nàng dâu đều phục hồi , đặc biệt là cụ bà họ Hà, thể tự xuống giường , lượng ăn cũng phần tăng lên.

 

Chỉ là già mà, đây quen chịu khổ nên thích ăn đồ ngọt.

 

Chẳng thế mà, hôm nay Thanh Âm bước phòng bệnh, giúp việc tìm cô mách lẻo:

 

“Ái chà, Viện trưởng Thanh đến thật đúng lúc, cô mau bà cụ .

 

bằng lời bác sĩ .

 

sáng sớm đòi lấy cho hai cái màn thầu ngọt lớn, dám lấy, bà liền tìm Phi Phi, bảo Phi Phi lấy cho, còn ăn cơm r-ượu ngọt, còn ăn vải đóng hộp nữa, ôi trời ơi…”

 

Đồ thì là đồ thật nhưng bà ăn mà!

 

Thanh Âm thấy buồn , vỗ vỗ tay bà cụ:

 

“Bà ơi, như ạ.

 

bệnh ti-ểu đ-ường, mấy ngày nay khó khăn lắm mới khống chế đường huyết, thể ăn đồ ngọt nữa.

 

Đừng quên chịu ít khổ sở nhé.”

 

Suýt nữa thì đứt, dạo một vòng cửa t.ử thần đấy.

 

Cụ bà họ Hà giống như một đứa trẻ, tủi bĩu môi:

 

“Tiểu Thanh đến thật đúng lúc, cháu mau và Phi Phi , bà chỉ ăn hai cái màn thầu thì , thế cũng cho ăn, bà sống còn ý nghĩa gì nữa?

 

Trước đây Tiến Bộ cũng cho bà ăn, bây giờ Tiến Bộ…”

 

Bà lau lau khóe mắt.

 

Người giúp việc đang định an ủi, bà giơ tay lên:

 

“Mọi đều đừng lừa bà nữa, bà chỉ là già chứ ngốc .”

 

Tiến Bộ xảy chuyện , bà sớm .

 

Kể từ khi ông quá thời gian mà gọi điện thoại về, đó gọi điện thoại cho ông nữa là bà là xảy chuyện .

 

Thanh Âm thấy cũng dám nhắc đến chuyện nữa mà vội vàng an ủi:

 

“Được , ăn ăn.”

 

“Thấy , Tiểu Thanh cũng ăn đấy.”

 

Thanh Âm đổi giọng:

 

một ăn hai cái màn thầu bột mì trắng, càng ăn màn thầu ngọt thêm đường.

 

Phải ăn loại ngũ cốc, một chỉ thể ăn một cái hoặc nửa cái thôi.”

 

Đồ ăn ở căng tin bệnh viện Thư Cương , chủng loại phong phú, định lượng đầy đủ, một cái màn thầu lớn nặng gần nửa cân .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-732.html.]

“Ngũ cốc cho đường huyết và dày của bà, Phi Phi sai ạ.”

 

Thanh Âm khuyên nhủ một hồi lâu, bà cụ lúc mới miễn cưỡng đồng ý.

 

Thanh Âm cũng hứa đợi bà xuất viện, đến nhà ở, cô sẽ bảo Cố màn thầu bánh bao ngũ cốc các thứ cho bà ăn cho đỡ thèm, còn thể ăn một ít dưa muối lượng nhỏ.

 

“Ái chà, bà là lợn rừng ăn cám mịn, mấy thứ cá thịt lớn bà cũng chẳng thích, chỉ thích ăn ít màn thầu bánh bao ngũ cốc thôi.

 

Những thứ ở thời chúng đều là đồ đấy.

 

Hồi đó bà theo Hồng quân chạy giặc, nỗi khổ nào mà từng nếm qua, ước mơ lớn nhất chính là thể ăn một miếng bột mì trắng.”

 

Bà cụ yên , tới lui chậm rãi trong phòng bệnh, “Phi Phi điều đến Thư Thành công tác, về thủ tục , bà ở một thật là buồn chán.”

 

Đừng là bà cụ tuy chân nhỏ nhưng vững và nhanh, thời trẻ chắc hẳn cũng là một nữ đồng chí việc sấm sét quyết liệt.

 

“Bà cụ nhà chúng hồi trẻ từng là một chiến sĩ giỏi đấy ạ!”

 

Người giúp việc ở bên cạnh .

 

Lời gợi ký ức của bà cụ:

 

“Đó là đương nhiên.

 

Chuyện của Tiến Bộ bà tuy đau buồn nhưng ai cũng đừng nhắc tới nữa, nó là hùng.”

 

“Sự nghiệp cách mạng sẽ hy sinh, hy sinh con trai của bà thì chính là hy sinh con trai của khác.

 

Mọi đều đừng coi bà là kẻ ngốc mà lừa gạt nữa.”

 

Bà cụ miệng những lời cứng cỏi nhất nhưng mặt chảy xuống hai hàng nước mắt đục ngầu.

 

Người giúp việc vội vàng lau nước mắt cho bà, nháy mắt với Thanh Âm.

 

Khoảng thời gian đều như , miệng đau buồn, thấu nhưng nước mắt vẫn cứ rơi.

 

Thanh Âm vội vàng đồng ý, thầm nghĩ về nhà cũng nhắc nhở Cố một tiếng, chuyện đều đừng nhắc tới nữa .

 

“Trước đây chúng một chiến sĩ nhỏ cùng giao liên, đầy mười tám tuổi.

 

Tối hôm còn với chúng theo chuyên gia nước M học tập, ngày hôm ch-ết trong cuộc kích của kẻ địch .

 

Lúc đó đều sắp sợ ch-ết khiếp, mấy ngày liền.

 

đó, việc gì cần thì vẫn thôi.”

 

Bà từ trong lòng lấy một cái bọc khăn tay lỉnh kỉnh:

 

“Đây là vị hôn thê của em nhỏ đó, gia đình đính hôn thanh mai trúc mã, đợi báo đáp tổ quốc xong thì về kết hôn.

 

Hàng đêm lúc ngủ đều lén lấy ảnh xem, chúng còn tiền đồ…

 

Sau đó, bức ảnh nhặt từ xuống.

 

Sau khi đuổi quỷ dữ , từng về quê tìm nhưng tìm thấy .”

 

Thanh Âm dùng hai tay đón lấy.

 

Đó là một tấm ảnh đen trắng cũ, cô gái trong ảnh mắt sáng răng đều, một đôi mắt , một b.í.m tóc đen bóng rủ xuống vai, thực sự là xinh đến còn lời nào để tả.

 

“Xinh chứ?

 

Mấy chị lớn chúng còn thường xuyên trêu , bản trông chẳng mà vị hôn thê xinh như một bông hoa .

 

Ôi, nếu sẽ ngày đó, chúng nên khen nhiều hơn một chút.

 

Cậu còn đầy mười tám tuổi mà…”

 

“Cô gái nếu thể sống qua thời đại đó, bây giờ cũng sáu bảy mươi tuổi, bà nội nhỉ.”

 

Cụ bà họ Hà thở dài nhẹ một tiếng:

 

“Mười mấy chúng cùng Sơn Thành đào tạo lúc đó, sống sót còn tới một phần ba.”

 

“Đào tạo gì ạ?”

 

Thanh Âm dẫn dắt bà thêm vài câu để đ-ánh lạc hướng chú ý, tránh để bà u uất trong lòng.

 

 

Loading...