Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 734

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:49:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tốt lắm, chỉ là đề phòng bà lén ăn đồ ngọt.

 

Hôm qua nhân viên của cục lưu trữ thành phố đến tìm bà thỉnh giáo chuyện gì đó, mang theo hai hộp bánh điểm tâm.

 

Bà thừa lúc chúng chị chú ý lén ăn hai miếng, kết quả đường huyết lập tức vọt lên cao.”

 

Thanh Âm gật đầu, cô đậu xe xong, nhân tiện xem một chút xem cần kê đơn thu-ốc .

 

Kết quả nhà thấy bà cụ đang cầm mấy tờ giấy và một cuốn sách, bóng cây trong sân, đang vẽ vẽ, miệng còn lầm bầm lẩm bẩm cái gì đó.

 

“Đang gì thế ạ?”

 

Hà Phương Phỉ đặt rau xuống:

 

“Hôm qua bên cục lưu trữ qua đây, mời bà xem một bức thư gì đó thời Thế chiến II, chắc là mật điện các thứ.

 

Bà cụ say mê đến quên ăn quên ngủ .”

 

Thanh Âm chấn động vì cô thể sử dụng hảo một lượng lớn thành ngữ, càng chấn động hơn vì thứ trong tay bà cụ – những chuỗi chữ cái tiếng Anh tạo thành mật điện đó trông giống với những gì Cố An chép từ mặt trong của chiếc bình hoa!

 

Không là nội dung nhất trí, mà là sự kết hợp của những nguyên âm và phụ âm đó dường như một quy luật nhất định!

 

Cô bỗng nhiên nảy ý tưởng, chiếc bình hoa của Okamura để thời gian đó chính là trong Thế chiến II.

 

Mà trong suốt Thế chiến II, bộ chiến trường thế giới, liệu thực một loại mã chung nào đó sử dụng ?

 

Cụ bà họ Hà với tư cách là đ-ánh điện, còn từng đến Hải Thành tiếp nhận đào tạo của chuyên gia nước M, chắc hẳn là giỏi về mảng .

 

Thanh Âm nảy ý định, cô định nhờ bà cụ thử xem!

 

Đối với khác lẽ còn cần giấu giếm một chút, nhưng nhà họ Hà là gia đình hùng, Thanh Âm lúc hề do dự, kéo bà cụ sang một bên, thì thào hỏi:

 

“Bà thạo về mấy cái mật mã mật điện ạ?”

 

Cụ bà họ Hà hì hì một tiếng:

 

“Bây giờ thì mấy cái xương già theo kịp , nhưng hồi xưa, tầm Thế chiến II , mấy loại thông dụng bộ chiến trường Thái Bình Dương thì bà thuộc lắm.”

 

“Hồi xưa , nước nhiều nghiên cứu mật mã như , đều là mấy chút ít tiếng Tây như bọn bà lâm trận mới mài gươm, đào tạo đột xuất tạm thời đấy.

 

Cùng một khóa học viên với bà , nhiều đều phân phối đến phòng cơ mật ở Sơn Thành đấy, ?”

 

Thanh Âm lắc đầu, hi hi , cô những chuyện .

 

Kiếp bận rộn như , ngay cả phim gián điệp cô cũng chỉ lướt qua vài cái, căn bản là cái gì với cái gì cô đều phân biệt rõ nha.

 

“Nói thế , những năm chiến tranh, năng lượng tình báo là quan trọng.

 

Công việc tình báo quan trọng nhất của chúng chính là máy mật mã và sổ mật mã, loại khóa nào thì với chìa khóa đó.

 

Mấy bộ sổ mật mã thông dụng của Nhật ngày xưa , tương đương với chìa khóa, bọn bà đều yêu cầu học thuộc lòng trong lòng, lúc ngủ cũng thể ngược .

 

Bây giờ cháu tiện tay đưa bà một chuỗi chữ cái, bà còn thể phá giải cho cháu .

 

Những cái đơn giản thì dựa trí nhớ và tính nhẩm là , còn phức tạp thì vẫn cần đến máy móc.”

 

“Máy móc ạ?”

 

, bọn bà hồi đó đ-ánh điện và nhận điện đều cần máy móc đấy, nó một chức năng chuyển đổi…”

 

Ba la ba la, bà cụ bài bản.

 

Đã bao nhiêu năm trôi qua , tuy bà sớm những công việc nữa nhưng hàng ngày bà vẫn kiên trì báo, xem tivi, đài phát thanh, những ký ức đó cứ như khắc sâu trong não .

 

Mắt Thanh Âm sáng lên:

 

“Hi hi, thì cháu nhờ bà xem giúp cháu xem chuỗi chữ cái tiếng Anh ý nghĩa gì ạ.”

 

Bà cụ hì hì , lúc liền gạt chuyện của cục lưu trữ sang một bên, thu dọn đồ đạc bàn:

 

“Được.”

 

Thanh Âm vẫn luôn quên chuyện cái bình hoa, cho nên vẫn luôn ghi nhớ thứ đó trong đầu, nghĩ chính là một ngày nếu thực sự gặp tài giỏi thì còn thể phá giải .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-734.html.]

Lúc rút một tờ giấy , “xoẹt xoẹt xoẹt” xuống.

 

Bà cụ đeo kính lão , cầm lên xem thử, vẽ vẽ một tờ giấy khác.

 

Thanh Âm và Hà Phương Phỉ đều dám lên tiếng, lặng lẽ quan sát thần sắc của bà.

 

Không khí yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng lá lựu rơi xuống.

 

 

Nửa tiếng , bà cụ tháo kính lão :

 

“Già , cái của cháu trông đơn giản , cho bà chút thời gian ?”

 

“Được , bà cũng đừng quá mệt mỏi nhé.

 

Cháu và An T.ử vội , bà cứ xong việc của cục lưu trữ xem cũng , vội ạ.”

 

Thanh Âm vội vàng .

 

Hà Phương Phỉ cái ghế đẩu nhỏ bên cạnh nhặt rau hẹ, định lát nữa chuẩn xào món trứng xào rau hẹ.

 

Người giúp việc bưng mấy con cá khô phơi hiên nhà :

 

“Lát nữa chúng dùng dầu thanh rán một chút, cho bà cụ nhắm một ly r-ượu nhỏ.”

 

Cụ bà họ Hà là uống r-ượu, chỉ là uống nhiều như đàn ông thôi:

 

“Phi Phi còn nhớ hồi xưa ở quê, bà nội cứ thích r-ượu vàng đưa với cá khô nhỏ, thế là mấy hôm theo Cục trưởng Cố công tác, ngang qua chỗ bán cá nhỏ liền mua mấy cân.”

 

Nghĩ đến đứa cháu nội hiếu thảo hiểu chuyện như , bà cụ thấy mặt trời .

 

Hà Phương Phỉ cũng ở bên cạnh:

 

“Nó chị cứ rảnh rỗi mãi cũng , bảo chị ngoài vận động chút.

 

Vừa một đồ đây chị từng dẫn dắt ở tòa soạn báo, bây giờ đang ở tòa soạn báo Thạch Lan, nhờ chị giúp đỡ nhận một ít việc hiệu đính về .

 

cũng cách biệt nhiều năm như , cái đầu óc của chị cũng gỉ sét , sợ , nhưng Phi Phi cứ khuyến khích chị…”

 

Thanh Âm lên:

 

“Đây là chuyện mà, chị dâu nên theo Tiểu Phi , bộ não đều là càng dùng càng linh hoạt mà.”

 

Công việc, cho dù thời gian, chỉ là bán thời gian, cũng là một hình thức tham gia hoạt động xã hội.

 

Hà Phương Phỉ, phụ nữ sự nghiệp từng một thời , nên nỗ lực trở quỹ đạo vốn , điều lợi cho cả c-ơ th-ể và tâm lý của cô .

 

Hà Phương Phỉ đưa rau hẹ nhặt xong cho giúp việc:

 

“Haizz, ở cái tuổi của chị, cảm thấy gì cũng rụt rè e sợ, còn cái đà xông pha như hồi nữa.”

 

“Cái tuổi của chị thì tính là gì chứ.

 

Em một bạn, đây cũng là phụ nữ sự nghiệp, đó về với gia đình vài năm.

 

Ngay lúc tưởng rằng bà sắp an hưởng tuổi già thì chị đoán xem kết quả thế nào?”

 

“Thế nào cơ?”

 

Bà cụ cũng nhịn mà đặt tờ giấy trong tay xuống, về phía Thanh Âm.

 

“Sau đó , cải cách mở cửa , bà liền xuống phương Nam ăn.

 

Bắt đầu từ việc nhập ít quần áo giày dép từ chợ bán buôn về bán, đến vốn liếng thì thuê gian hàng, đó nữa thì mua đất tự xây chợ bán buôn.

 

Rồi nữa thì việc ăn ngày càng lớn mạnh, bắt đầu bất động sản và thương mại xuất nhập khẩu.

 

Hiện giờ nhiều khu chung cư thương mại ở nhiều nơi cả nước đều là do công ty của bà xây dựng đấy, ai cũng .”

 

Hà Phương Phỉ đến ngẩn cả :

 

“Giỏi như ?”

 

 

Loading...