Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 11: Không Có Bí Mật

Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:19:36
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cứu ?

 

Thẩm Yên men theo hướng của Cửu Chuyển sang, đập mắt là nam nhân yêu nghiệt sắc mặt trắng bệch, dường như rơi hôn mê.

 

“Chủ nhân, mau cứu !” Cửu Chuyển gấp gáp .

 

Thẩm Yên trầm mặc một lát, dường như chút do dự, đó lập tức xoay đến một chỗ, lấy một bình d.ư.ợ.c tễ kệ.

 

Nàng bước nhanh đến bên cạnh Phong Hành Nghiêu, mở nắp bình d.ư.ợ.c tễ, đó vươn tay định bóp lấy má , cổ tay thon thả bàn tay lạnh lẽo của đột ngột tóm lấy, một loại hàn khí khó tả truyền đến.

 

Hắn dùng sức đến mức gần như nghiền nát cổ tay nàng.

 

Thẩm Yên ăn đau nhíu mày, rũ mắt thấy nam nhân yếu ớt vẫn nhắm nghiền hai mắt, vẫn là một trạng thái rơi hôn mê, nàng liền đoán đây là sự cảnh giác bản năng của .

 

Hắn rốt cuộc là phương nào?

 

Giọng nàng trầm xuống: “Buông tay, tới cứu ngươi.”

 

Cửu Chuyển cũng xông tới, nhưng dừng ở vị trí cách đó ba bước, dường như sự sợ hãi cùng kiêng kỵ bản năng, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo đáng yêu của nó mang theo sự lo lắng: “ , chủ nhân tới cứu ngươi, ngươi mau buông tay nàng !”

 

Có lẽ là lọt tai giọng của Thẩm Yên hoặc Cửu Chuyển, thật sự buông bàn tay lớn .

 

Bàn tay trắng trẻo khớp xương rõ ràng của , thon dài mạnh mẽ hữu lực, buông thõng bên .

 

Cửu Chuyển thấy thế, mắt sáng lên.

 

Hắn thể thực sự lọt tai !

 

Thẩm Yên lập tức tiến hành động tác của , một thanh bóp lấy má , ép đang hôn mê há miệng, đổ một bình d.ư.ợ.c tễ miệng .

 

Ngay đó, nàng giơ tay sờ trán một cái, kiểm tra nhiệt độ cơ thể .

 

Cảnh lọt mắt Cửu Chuyển, đồng t.ử của nó đột ngột co rụt , nó kinh hô một tiếng: “Đừng!”

 

Thẩm Yên thấy lời , phản xạ điều kiện lùi vài bước, rời khỏi vị trí .

 

Kết quả…

 

Đợi vài giây, chuyện gì xảy .

 

Thẩm Yên về phía Cửu Chuyển: “Ý gì đây?”

 

Cửu Chuyển sắc mặt khiếp sợ, nội tâm nó lúc sóng to gió lớn, khi phản ứng , nó vội vàng lắc đầu với Thẩm Yên.

 

“Không, ý gì.”

 

Thẩm Yên: “…”

 

“Vậy thì đừng ồn ào.” Giọng nàng lạnh xuống.

 

“Vâng .” Cửu Chuyển chột gật đầu, đó lấy lòng một động tác kéo khóa miệng .

 

Thẩm Yên ánh mắt tối tăm khó dò Phong Hành Nghiêu một cái.

 

Khí tức của yếu ớt.

 

khi uống d.ư.ợ.c tễ, chút chuyển biến .

 

Nàng nghĩ tới điều gì, khỏi gian dị năng, đó lấy một ít kim sang d.ư.ợ.c cùng khứ hủ sinh cơ cao mà Hoàng di để cho nàng trong phòng.

 

Nàng tiến gian dị năng.

 

Thẩm Yên bước tới gần, khi thấy vết thương đầm đìa m.á.u thịt do tứ chi xuyên qua, chân mày khẽ nhíu một chút.

 

Nàng mang lòng cảnh giác, đầu hỏi Cửu Chuyển một câu: “Xiềng xích , thể chạm ?”

 

Cửu Chuyển ngẩn một chút, ngay đó vội vàng xua tay: “Không , ngươi sẽ c.h.ế.t đấy!”

 

“Được.”

 

Thẩm Yên , gật đầu một cái tỏ vẻ hiểu.

 

Nàng đặt những loại t.h.u.ố.c lên nhuyễn tháp, khi ánh mắt chạm đến khuôn mặt tuấn tú chút huyết sắc của , suýt chút nữa thất thần, nàng thu hồi tầm mắt.

 

Nàng với Cửu Chuyển: “Ta y thuật, cũng trị thương cho khác, nếu chống đỡ qua , ngươi liền với , bảo tự bôi t.h.u.ố.c .”

 

“Rõ, chủ nhân!”

 

Cửu Chuyển vỗ vỗ n.g.ự.c, vẻ mặt nghiêm túc bảo đảm .

 

Thẩm Yên đến mặt Cửu Chuyển, chậm rãi xổm xuống, thẳng Cửu Chuyển: “Ngươi và rốt cuộc bí mật gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-11-khong-co-bi-mat.html.]

Giọng điệu của nàng bình tĩnh.

 

Cửu Chuyển hoảng , nó vội vàng lắc đầu.

 

“Không, , bí mật.”

 

Thẩm Yên: “Nói dối cũng đường.”

 

Cửu Chuyển khiếp sợ: “!” Nàng thể vạch trần lời dối của ? Quá lợi hại !

 

Nó kinh ngạc nàng.

 

Thẩm Yên giơ tay dịu dàng vuốt nhẹ lọn tóc bên trán nó, giọng bất kỳ cảm xúc phập phồng nào : “Ta mặc kệ ngươi và bí mật gì, nhưng hiện tại là chủ nhân của ngươi, ngươi lấy mệnh lệnh của đầu, nếu ngươi phản bội , … tuyệt đối tha cho ngươi .”

 

Toàn Cửu Chuyển nổi một trận da gà, hàn ý từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.

 

Nó suýt chút nữa dọa .

 

“Ta, , ngoan!”

 

“Tốt.” Thẩm Yên mỉm .

 

 

Thẩm Yên khỏi gian dị năng, cảm giác rã rời cùng đau đớn kịch liệt từ cơ thể truyền đến khiến nàng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cho nên nàng giường ngủ .

 

Giấc ngủ , kéo dài đến tận trưa ngày hôm .

 

Khi nàng tỉnh , cảm giác rã rời của cơ thể giảm ít.

 

Nàng trôi qua bao lâu, bèn tiến gian dị năng hỏi Cửu Chuyển.

 

Khi nàng thấy Phong Hành Nghiêu vẫn tỉnh , thần sắc nhàn nhạt, cũng gì thêm, đó trực tiếp khỏi gian dị năng.

 

Nàng nhớ tới ‘bồi thường’ mà Thẩm gia đồng ý cho nàng hôm qua, lập tức dậy khỏi giường, nàng đang định mở cửa lớn, nhận một tia dị thường.

 

Tiếng ‘kẽo kẹt’ vang lên, khoảnh khắc cửa mở , Thẩm Yên phòng lùi hai bước.

 

Lại thấy Thẩm Thiên Hạo vốn đang ở cửa, do còn cửa chống đỡ, trực tiếp ngã nhào trong phòng một cái.

 

“Ái chà!”

 

“…Cha?” Thẩm Yên sững sờ, trái tim giống như ai đó bóp nghẹt một cái.

 

Thẩm Thiên Hạo tức thì tỉnh táo, vội vàng dậy khỏi mặt đất, chằm chằm Thẩm Yên, dịu dàng hỏi: “Cảm thấy thế nào ?”

 

“Tốt hơn nhiều ạ.” Thẩm Yên gật đầu, nàng nhịn hỏi: “Cha, cha vẫn luôn canh giữ ngoài cửa ?”

 

“Ừm.” Thẩm Thiên Hạo hề phủ nhận, trong lòng cho rằng, đây là chuyện đương nhiên, của hiện tại cho phép con gái chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.

 

Thẩm Yên trầm mặc một lát, chút nên gì, nàng đành chuyển chủ đề.

 

“Cha, ‘bồi thường’ mà Thẩm gia cho con ?”

 

“Ở chỗ cha đây.” Thẩm Thiên Hạo , đó lấy một chiếc nhẫn trữ vật cùng một tấm lệnh bài màu bạc thể thông hành Tàng Thư Các của Thẩm gia từ trong gian trữ vật.

 

Hắn đưa hai món đồ cho Thẩm Yên.

 

Hắn cẩn thận dặn dò: “Yên nhi, con hiện tại … linh lực, là thể mở nhẫn trữ vật , nếu con dùng hoàng kim, thì để cha lấy giúp con.”

 

“Vâng.” Thẩm Yên gật đầu đáp ứng, nhận lấy nhẫn và lệnh bài.

 

Thẩm Thiên Hạo cảm thấy Yên nhi nhà trở nên lạnh lùng hơn nhiều, trong lòng chút thích ứng , bất quá, đây lẽ chính là tính cách vốn của Yên nhi, hoặc cũng thể là con bé tổn thương, thể tin tưởng khác nữa .

 

Hắn nội tâm áy náy : “Chuyện Phệ Huyết Châu , cha sẽ nghĩ cách tìm .”

 

Thẩm Yên nhíu mày hỏi: “Phệ Huyết Châu khó tìm ?”

 

Thẩm Thiên Hạo để con gái thất vọng, vội vàng mỉm lắc đầu.

 

“Không khó.”

 

Thẩm Yên hiểu từ ngữ thiện ý của , nàng rũ mắt xuống, nàng cảm thấy vì nguyên chủ mà một cơ hội sống , cho nên nàng nên… cũng tư cách yêu cầu phụ của nguyên chủ giúp đỡ .

 

Nàng khách sáo : “Cha, cha cần tìm Phệ Huyết Châu , tự con .”

 

Thẩm Thiên Hạo thấy lời , vô cùng buồn bã, hốc mắt nháy mắt đỏ lên, đột ngột vươn tay ôm chầm lấy Thẩm Yên lòng, khó nén đau lòng nghẹn ngào : “Yên nhi, con đang hận cha ? Con thể đừng giận cha ?”

 

“Cha thể mất con!”

 

Thẩm Yên ôm c.h.ặ.t, chút luống cuống, nhưng nàng nghiêm túc suy nghĩ một chút, nàng nếu thế phận của nguyên chủ, thì phận của nàng, lấy phận của nguyên chủ đối xử với Thẩm Thiên Hạo.

 

 

Loading...