Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 167: Cần Máu Của Nàng
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:30:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trùng Minh Điểu thấy lời , kinh giận.
Nó đ.á.n.h một trận với Thẩm Yên, để nhân loại nhỏ bé , ai mới là cường giả chân chính!
Thế nhưng, lúc nó hành động, một cỗ tinh thần lực lượng vô hình trói buộc c.h.ặ.t, căn bản thể động đậy.
Là Thẩm Yên giở trò quỷ!
Thẩm Yên để ý tới Trùng Minh Điểu nữa, về phía bầy thú cùng quỷ, đó : “Ta thiết lập mối liên hệ sâu sắc với các ngươi.”
“Không thành vấn đề! Lão đại!”
“Lão đại, khi nào triệu hoán chúng ngoài a?”
“Ha ha ha, ngoài quá vui , đặc biệt là sự khiếp sợ của những nhân loại lúc thấy nhiều thú chúng cùng xuất hiện như ! Quá vui …”
Cảm xúc của bầy thú bầy quỷ dị thường sục sôi.
Thẩm Yên thấy thế, sắc mặt bình tĩnh với bọn chúng: “Kẻ nguyện ý thiết lập mối liên hệ sâu sắc với , liền phóng thích một sợi tinh thần lực của các ngươi.”
Bọn chúng thấy đó, quả quyết đem một sợi tinh thần lực của phóng thích , tinh thần lực của tất cả thú hoặc quỷ tựa như một sợi sương trắng hướng về phía phương hướng của Thẩm Yên phiêu đãng tới.
Thẩm Yên khoanh chân xuống, đó phóng thích tinh thần lực của , cùng tinh thần lực của bọn chúng phát sinh cộng hưởng, dung hợp.
Bạch Trạch thấy nội dung Thẩm Yên truyền âm cho , đó liền lặng lẽ canh giữ bên cạnh Thẩm Yên, phòng ngừa nguy hiểm ập đến.
Mà Hồng Linh liếc nhẹ Bạch Trạch, môi đỏ duyên, ngay đó nàng tới bên cạnh Thẩm Yên, nàng như yêu mị, đem đầu của gối lên đùi đang khoanh chân của Thẩm Yên, nghiễm nhiên là một bộ tư thế ngủ, bộ dáng là yêu kiều, trêu chọc ít quỷ hoặc thú đều nàng thu hút ánh mắt.
Hồng Linh đại nhân thật sự là quá quyến rũ .
Thế nhưng, bọn chúng dám sinh lòng khinh nhờn.
Lúc Thẩm Yên đang cùng bầy quỷ bầy thú phát sinh tinh thần cộng hưởng, đột nhiên phát giác vị trí phần đùi nặng xuống, lực chú ý của nàng khoảnh khắc đó tản một chút, bởi vì nàng quen hành động mật như với khác.
Thế nhưng, hiện tại nàng hẳn là nên chuyên chú thiết lập mối liên hệ sâu sắc với bầy quỷ bầy thú hơn.
Nàng cố ý bỏ qua loại cảm giác mật , đó tâm ý thiết lập mối liên hệ sâu sắc với bọn chúng.
Quá trình , phi thường gian tân.
Bởi vì khí tức của bọn chúng cũng sẽ dung nhập tinh thần thức hải của nàng, một hai cái ngược quan trọng, nhiều cỗ khí tức như cùng ập tới, khiến tinh thần thức hải của Thẩm Yên thừa nhận cảm giác áp bách cực lớn.
Theo thời gian trôi qua, Bạch Trạch thể rõ ràng nhận khí tức của Thẩm Yên dần dần hỗn loạn.
Bạch Trạch nhẹ giọng nhắc nhở một câu: “Chủ nhân, nên dừng .”
Thẩm Yên chậm rãi mở đôi mắt , thổ nạp khí tức.
Liên hệ tinh thần của nàng cùng bọn chúng tạm thời đứt đoạn, nhưng nếu nàng thi triển thuật triệu hoán, bọn chúng cũng sẽ triệu hoán ngoại giới.
Hồng Linh dậy, đó xoay , tư thái lười biếng quyến rũ nàng, ngữ khí nhẹ nhàng: “Tiểu Yên Yên, thích ở bên cạnh .”
Thẩm Yên nàng một cái, cũng lời nào.
Hồng Linh cũng để ý, bởi vì nàng tính tình của Thẩm Yên, hành vi mật , e là đường đột nàng .
Môi đỏ của Hồng Linh sáp đến bên tai nàng, khẽ một tiếng: “Tiểu Yên Yên, nếm thử tư vị của nam nhân bao giờ ? Nếu một ngày, thể đến Minh Giới, giới thiệu một nam quỷ tuyệt sắc cho , mỹ nhân tính tình như , là thích nhất. Đương nhiên, nam quỷ tuyệt sắc tự nhiên là trai tân…”
Thẩm Yên: “… Không cần.”
Hồng Linh tựa hồ chọc , chuyện càng thêm phóng đãng: “Tiểu Yên Yên, cần thẹn thùng, chuyện nam nữ, luôn là túy sinh mộng t.ử, sớm muộn gì cũng sẽ thôi.”
Mà Bạch Trạch ở một bên thấy cuộc đối thoại của các nàng, nhíu mày, dời tầm mắt .
Thẩm Yên dậy, hướng về phía nàng vươn tay.
Khuôn mặt mỹ diễm quyến rũ của Hồng Linh ngạc nhiên, ngay đó, trong lòng nàng khẽ động, nụ xán lạn đưa tay đặt lên lòng bàn tay Thẩm Yên, xúc cảm là mềm mại, ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-167-can-mau-cua-nang.html.]
Hồng Linh Thẩm Yên kéo lên.
“Ngươi thương .” Thẩm Yên truyền âm cho Hồng Linh, lời của nàng nghi vấn, mà là khẳng định.
Hồng Linh ngẩn một cái chớp mắt, tựa như ngờ nàng thể thấu tình huống thể của , bất quá nghĩ cũng , hiện tại nàng chính là ở trong gian tinh thần của Thẩm Yên, cho nên, Thẩm Yên thể tình trạng thể của nàng, cũng kỳ lạ.
Hồng Linh truyền âm : “Tiểu Yên Yên, thật sự là quan sát tỉ mỉ, một vài lão quỷ dĩ hạ phạm thượng vây công, bất quá, bọn chúng đ.á.n.h tàn phế . Nếu như gặp khó khăn gì, cũng đừng cố kỵ, gọi , luôn đến.”
Ngữ khí của nàng khi thì túc sát, khi thì dịu dàng, khiến chút cân nhắc thấu.
“Được.”
…
Đợi khi Thẩm Yên từ trong gian tinh thần triệu hoán , trời sắp sáng .
Thẩm Yên cũng định nghỉ ngơi nữa, trực tiếp đả tọa tu luyện linh lực, củng cố một chút tu vi mới đột phá.
Một canh giờ , trời tờ mờ sáng.
Thẩm Yên từ trong trạng thái tu luyện khôi phục, nàng xuống giường, rót một chén nước , thấm giọng một chút, đột nhiên, trong thức hải truyền đến thanh âm của Phong Hành Nghiêu.
“Thẩm Yên.”
Lúc Thẩm Yên thấy tiếng gọi, tay cầm ấm khựng , ngón tay nàng bất giác siết c.h.ặ.t quai ấm, ngữ khí thanh liệt đạm nhiên hỏi: “Chuyện gì?”
“Ta hình như… sắp dị biến .” Tuyến giọng của nam nhân trầm khàn, mang theo chút thanh điệu tự nhiên, thứ duy nhất đổi e là ý vị tản mạn của .
Ánh mắt Thẩm Yên đổi.
Lúc , thanh âm cầu cứu của Cửu Chuyển truyền đến: “Chủ nhân, … mắt của hiện tại biến thành màu đỏ , đang chằm chằm ! Đáng sợ quá! Chủ nhân, mau cứu với!”
Thẩm Yên , buông ấm xuống, đó tiến bên trong dị năng gian.
Vừa tiến gian, nàng liền phát hiện nhiệt độ thấp, thấp đến mức khiến nhịn run rẩy.
Tầm mắt của nàng rơi nam nhân t.ử y ở cách đó xa, tựa hồ phát giác , xoay qua, một đôi mắt đỏ như m.á.u tươi gắt gao chằm chằm nàng.
Lông mày của , hiện giờ hàn sương bao phủ.
Thoạt liền thấy lạnh lẽo.
Nam nhân t.ử y hiện tại còn thượng tồn lý trí, đuôi mắt nhếch, phong lăng hiển hiện, ngược càng nhiều hơn là thế uy nghiêm tôn quý khiến thê thê đảm hàn.
Khoảnh khắc hai đối diện, Thẩm Yên cảm thấy tim chấn động một cái.
Nàng hình như từng thấy quá trình phát sinh dị biến.
Nàng khỏi suy nghĩ, trong quá trình phát sinh dị biến, lý trí của từng chút từng chút c.ắ.n nuốt sạch sẽ, mà bất lực .
Khuôn mặt lạnh lẽo trắng bệch của nam nhân khẽ gợn lên ý tản mạn, giọng của chút khàn: “Thẩm Yên, nàng sợ tổn thương nàng ?”
Thẩm Yên trả lời vấn đề của , chỉ là chậm rãi đến gần , lời ít ý nhiều : “Ngươi cần m.á.u, đúng ?”
Máu, tựa hồ thể áp chế dị biến của .
Phong Hành Nghiêu thấy nàng đến cách ba bước liền dừng , ánh sáng mãnh liệt nơi đáy mắt đột ngột bóp tắt, chỉ chừa một tia trêu tức, ngay đó : “ , cần m.á.u của nàng.”
Thẩm Yên thấy lời , chuẩn lấy một cái bình ngọc, đó lấy Xích Viêm chủy thủ chuẩn rạch phá lòng bàn tay lấy m.á.u cho Phong Hành Nghiêu thì ——
“Nàng cái gì?”
Ngón tay lạnh lẽo của Phong Hành Nghiêu khẽ nắm lấy cổ tay nàng.
Thẩm Yên kinh hãi, nghiêng đầu , chỉ thấy giữa mặt mày tựa như lộ thần thái mê hoặc, nhẹ giọng hỏi: “Hoặc là , nàng giao dịch gì với ?”