Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 219: Người Giống Hệt Nhau
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:32:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Yên lập tức trèo lên chiếc thang , mà là quan sát tình huống của mấy Ôn Ngọc Sơ, bọn họ đều nhíu c.h.ặ.t mày, giống như đang trải qua chuyện gì đó đau khổ.
Vấn tâm, vấn tâm.
Chính là xem tu luyện thể kiên trì bản tâm , thể tránh tâm ma sâu thẳm nhất mê hoặc , thể kiên định tự ngã .
Vấn tâm một ải, kỵ nhất là d.a.o động chừng.
Trong lòng Thẩm Yên đối với chuyện Thẩm Ngọc Thúy g.i.ế.c ở mạt thế, là tiếc nuối, cũng là dấu vết cả đời nàng thể xóa nhòa.
Nàng mắc nợ Thẩm Ngọc Thúy, thể bảo vệ Thẩm Ngọc Thúy, nhưng nàng cho rằng chính là hại c.h.ế.t Thẩm Ngọc Thúy, nguyên tội nàng.
Thẩm Yên luôn nghĩ như , nàng rũ mắt, chợt sắc mặt nàng đổi một chút, bởi vì nàng thế mà đốn ngộ .
Nàng lập tức khôi phục tư thế đả tọa, đó bắt đầu luyện hóa linh khí, xung kích cảnh giới.
Mà trong lúc nàng xung kích cảnh giới, Ngu Trường Anh mở hai mắt .
Ngu Trường Anh nhẹ nhàng thở một , sắc mặt trắng, nhưng khóe miệng nàng nhếch lên một nụ trào phúng, tâm của nàng thể kiên định lắm.
Ngu Trường Anh ngẩng đầu lên, phát hiện Thẩm Yên phía nàng đang tấn cấp cảnh giới, mặt mày xinh xẹt qua một tia kinh ngạc, ngay đó liền thoải mái.
Nàng nhanh chú ý tới chiếc thang dài phía cùng đài tròn màu trắng phía , chỉ là chiếc thang dài hiện tại từ một cái, biến thành hai cái.
Khảo hạch vẫn kết thúc?
Cũng , đây chính là khảo hạch truyền thừa của một vị truyền kỳ đại năng, thể để dễ dàng vượt qua như ?
Ngay đó, Thanh Ô thoát khỏi Vấn tâm quan, y cũng thông qua khảo hạch .
Ngu Trường Anh đầu về phía Thanh Ô, nụ nở rộ: “Thanh Ô , ngươi thật lợi hại, vượt qua Vấn tâm khảo hạch cả bọn họ.”
Thanh Ô , lập tức đỏ mặt tía tai, giống như một con thỏ nhỏ cúi thấp đầu, giọng của y nhẹ đến mức gần như khiến rõ: “Cảm ơn khen ngợi.”
Ngu Trường Anh thấy bộ dạng hổ như của y, liền trêu chọc nữa, dù trêu chọc quá đáng, sẽ khiến thiếu niên đơn thuần sinh cảm xúc khác thường, đến lúc đó sẽ phiền phức.
Ngón tay nàng khẽ vuốt nếp nhăn vạt váy.
“Đợi bọn họ .”
“Được.” Thanh Ô gật đầu, đáp nhanh.
Thẩm Yên tấn cấp một tiểu cảnh giới, từ Huyền Phẩm cảnh thất đoạn đột phá đến Huyền Phẩm cảnh bát đoạn, nàng dừng việc điều hòa khí tức.
Mà những lượt vượt qua khảo hạch Thanh Ô phân biệt là: Gia Cát Hựu Lâm, Trì Việt, Tiêu Trạch Xuyên, Ôn Ngọc Sơ, Giang Huyền Nguyệt, Bùi Vô Tô.
Giang Huyền Nguyệt tuy vượt qua Vấn tâm khảo hạch, nhưng nàng hiển nhiên lực lượng Vấn tâm phản phệ một chút, khí tức nháy mắt trở nên hỗn loạn, trong cổ họng m.á.u tanh cuồn cuộn, nàng cưỡng ép nhịn xuống, khi mở đôi mắt to tròn sáng ngời , giả vờ như thứ đều bình thường.
“Còn khảo hạch?” Gia Cát Hựu Lâm chín chiếc thang dài nhô phía , nhíu c.h.ặ.t mày, “Sẽ còn tám chín mươi ải chứ? Vị Quyền Dương Thu tiền bối sẽ biến thái như chứ?”
Lời của thốt , gáy đột nhiên một cỗ lực lượng vô hình hung hăng vỗ một cái, cả kịp phòng lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.
“Ai?!”
Gia Cát Hựu Lâm đưa tay ôm lấy gáy , kinh hãi cảnh giác quét mắt bốn phía.
“Không chúng .” Ánh mắt Tiêu Trạch Xuyên nhàn nhạt, đây chắc chắn là Quyền Dương Thu động thủ, xem Quyền Dương Thu vẫn luôn quan sát bọn họ.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiêu Trạch Xuyên híp , nội dung hình ảnh Vấn tâm của bọn họ đều Quyền Dương Thu thấy ?
Trên thực tế, Quyền Dương Thu cũng thấy.
Gia Cát Hựu Lâm cũng phản ứng , sắc mặt phức tạp, trong lòng thầm nghĩ: Vị Quyền Dương Thu tiền bối thật đúng là hẹp hòi, lão một câu, lão liền đ.á.n.h .
Tầm mắt Ôn Ngọc Sơ rơi chiếc thang dài phía , lên tiếng: “Chúng lên đó .”
Mấy tự nhiên dị nghị.
Mỗi đều chiếc thang dài tương ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-219-nguoi-giong-het-nhau.html.]
Thẩm Yên khi leo thang, phát hiện Giang Huyền Nguyệt cúi đầu, khiến rõ thần sắc của nàng, nàng dường như cố ý thu liễm khí tức.
Thẩm Yên đặt tay lên vai Giang Huyền Nguyệt, nhẹ giọng nhả chữ: “Nguyệt Nguyệt?”
Giang Huyền Nguyệt bỗng nhiên hồn, nàng ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt quan tâm của Thẩm Yên, trái tim lạnh lẽo như sương giá của nàng dường như đột nhiên ấm lên một chút.
“Không thoải mái?” Thẩm Yên rũ mắt quét về phía khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt của nàng.
Giang Huyền Nguyệt nhếch khóe môi, “Vấn tâm đối với mà , quá khó, suýt chút nữa qua , cho nên phản phệ một chút, .”
Thẩm Yên , suy đoán nguyên nhân khiến nàng cảm xúc sa sút, hẳn là liên quan đến nội dung Vấn tâm, nguyên nhân phản phệ… là nàng suýt chút nữa thể kiên thủ bản tâm của ?
Mỗi ít nhiều đều che giấu một bí mật, khi bí mật xé toạc, lẽ chính là một vết thương khổng lồ, chữa lành, nhưng cuối cùng vẫn để một vết sẹo.
Thẩm Yên ngưng thị Giang Huyền Nguyệt, đáy mắt thêm một tia dịu dàng mà ngay cả nàng cũng , “Nguyệt Nguyệt, ngươi chuyện gì thể với . Bản ngươi là luyện đan sư, chăm sóc cho thể của .”
Giang Huyền Nguyệt ngẩng đầu, đáy mắt giống như thấm đẫm một mảnh ánh sáng vụn vỡ trôi nổi, đón lấy ánh mắt nhu hòa của Thẩm Yên, nàng gằn từng chữ một: “Được, .”
Mà Ôn Ngọc Sơ cùng Tiêu Trạch Xuyên cách đó xa, trọn vẹn cuộc đối thoại của các nàng, ánh mắt hai đều dừng Giang Huyền Nguyệt vài giây.
Thẩm Yên là thần bí, nhưng Giang Huyền Nguyệt đối với bọn họ mà , cũng là thần bí.
Giang Huyền Nguyệt rõ ràng xuất từ tiểu quốc, thiên phú dị bẩm, rõ ràng là của luyện khí thế gia, trở thành luyện đan sư.
Chín bọn họ cùng leo lên.
chiếc thang dài hiển nhiên cố định, là treo lơ lửng, cho nên giẫm lên, cả đều lắc lư vững.
Cảm giác , phảng phất như đang đ.á.n.h đu trung.
Có chút kích thích.
Hồng phát thiếu niên tự tin tràn đầy : “Ta chắc chắn là leo nhanh nhất.”
Nói xong, lập tức giống như khỉ chọc trời, bay nhanh leo lên.
Mà những còn , ngược tâm lý ấu trĩ thi đấu với , mà là nhanh chậm leo lên.
Ước chừng nửa khắc đồng hồ , bọn họ đều đến đài tròn màu trắng thứ hai.
Mà đài tròn màu trắng quá giống với đài tròn thứ nhất, ở giữa một đạo đồ vật tương tự như tấm chắn trong suốt như lưu ly, chia đài tròn thành hai nửa, mà mấy Thẩm Yên hiện tại đang ở một bên trong hai bên.
“Đây là cái gì?”
Ngu Trường Anh tấm chắn trong suốt như lưu ly mắt, khẽ nhíu mày.
Mấy mặt đều nhận đây là thứ gì.
Thẩm Yên về phía Thanh Ô, “Thanh Ô, tính toán nội dung khảo hạch ở đây một chút.”
Thanh Ô lập tức gật đầu, ngay lúc y chiêm bốc quái toán một phen, đột nhiên ở phía bên của tấm chắn lưu ly xuất hiện vài đạo ảnh.
Bọn họ kỹ , sắc mặt đều biến đổi.
Bởi vì chín đạo ảnh ở phía bên , chính là tương ứng với chín bọn họ.
Giống hệt .
mấy Thẩm Yên , đây là soi gương, mà là tấm chắn lưu ly thật sự chín ‘’ giống hệt bọn họ.
Ngay cả biểu cảm biến hóa cũng là giống .
Bọn họ chấn động, ‘chín ’ đối diện cũng chấn động.
Ánh mắt Gia Cát Hựu Lâm thể tin đưa tay chỉ về phía đối diện, “Chuyện là ?”
Mà ‘Gia Cát Hựu Lâm’ đối diện cũng là biểu cảm tương tự, giọng tương tự, lời tương tự.
Hai giọng cùng vang lên, thật sự phân biệt .