Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 339: Có Thể Giết

Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:38:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bùi Vô Tô lắc đầu, nhíu mày : “Không đúng, sơ hở mà chúng lộ , chỉ là sự chỉ chứng khi c.h.ế.t của Hạ Hầu Vĩ, còn tinh thần ấn ký mà minh chủ Quy Nguyên Tổng Minh lưu .”

 

Nghe thấy lời , sắc mặt mấy biến đổi.

 

Mà Bùi Vô Tô trực tiếp về phía Ôn Ngọc Sơ, hỏi: “Ngọc Sơ, tinh thần lực âm công của ngươi thể áp chế tinh thần lực ấn ký ở nơi sâu nhất của đối phương, đúng ?”

 

Ôn Ngọc Sơ gật gật đầu, “Không sai.”

 

Âm công mà tu tập, thể lặng yên một tiếng động xử lý đối phương, hơn nữa kích hoạt tinh thần ấn ký lưu đối phương.

 

Ôn Ngọc Sơ nhanh liền nghĩ thông suốt, ngẩng đầu về phía Bùi Vô Tô: “Ngươi là , minh chủ Quy Nguyên Tổng Minh chính là phát hiện điểm , mới con trai Hạ Hầu Vĩ t.ử vong ngoài ý , mà là ám sát?”

 

.” Bùi Vô Tô .

 

Đôi môi Ôn Ngọc Sơ khẽ mím.

 

“Ngọc Sơ ca ca, xem điểm lợi hại của , cũng là một loại sơ hở.” Ngu Trường Anh .

 

Âm tu bình thường, thể đạt tới mức độ ám sát của Ôn Ngọc Sơ, nhưng cố tình chiêu thức ám sát của Ôn Ngọc Sơ cũng rước lấy hậu hoạn nhất định.

 

Ôn Ngọc Sơ khổ.

 

“Các ngươi hành sự quả thực thiếu thỏa đáng.” Thẩm Yên đột nhiên lên tiếng.

 

Ánh mắt mấy Tu La lập tức về phía Thẩm Yên, thu liễm nụ .

 

Thẩm Yên chậm rãi mở miệng : “Người thể chuyện thiên y vô phùng, ít. Chúng khi hành sự, suy xét chu mới . Trừ khử Hạ Hầu Vĩ là một chuyện , bởi vì bất luận thể sống sót , đều sẽ buông tha chúng . Hiện tại Phong Hành gánh tội danh cho chúng , chúng cũng thể chờ c.h.ế.t, chúng nâng cao thực lực tu vi lên, tranh thủ khi diệt, diệt bọn chúng.”

 

Câu cuối cùng, Thẩm Yên đến vân đạm phong khinh, khiến rét mà run.

 

“Được! Chúng diệt bọn chúng!” Gia Cát Hựu Lâm vỗ bàn dậy, kích động .

 

Giang Huyền Nguyệt vẻ mặt cạn lời, lật một cái bạch nhãn, mắng Gia Cát Hựu Lâm: “Ngươi tự mấy cân mấy lượng? Ngồi xuống!”

 

“Ồ.” Thần sắc Gia Cát Hựu Lâm ngượng ngùng, trở .

 

Thẩm Yên bọn họ : “Thế lực của Quy Nguyên Tổng Minh khổng lồ đến mức thể bao trùm Trung Vực, khi chúng đối đầu với bọn chúng, hành sự khiêm tốn, bảo bản . Khoảng thời gian , chúng cứ lưu Trung Vực Học Viện tu luyện .”

 

“Được.” Mấy Tu La nhận lời.

 

Ôn Ngọc Sơ đề nghị: “Nghe , Trung Vực Học Viện một bí cảnh rèn luyện, tên là ‘Sấm’, vô cùng nổi tiếng, hơn nữa mức độ nguy hiểm bên trong cao, thời gian chúng Trung Vực Học Viện, thể tiến trong đó, tiến hành thực chiến tu luyện.”

 

“Cần dùng tích phân để đổi ?”

 

“Cần.”

 

“Bao nhiêu?”

 

“Mỗi hai mươi vạn tích phân.”

 

Gia Cát Hựu Lâm , khoa trương hít ngược một ngụm khí lạnh: “Cái cũng quá đắt ?”

 

Ngu Trường Anh : “Đắt cái lý của đắt, lúc ở Tây Vực, cũng từng qua bí cảnh , nó thể kích phát cực hạn của tu luyện ở mức độ lớn, khiến tu luyện đạt cảm ngộ thực chiến, từ đó phát huy một chiêu thức nào đó hoặc một loại sức mạnh nào đó đến cực hạn. Còn nữa, ở trong bí cảnh , bất luận chịu bao nhiêu vết thương, đều sẽ c.h.ế.t, cho nên, đây mới là nguyên nhân nó ‘đắt’.”

 

Giang Huyền Nguyệt tiếp lời: “Nghe như , bí cảnh đối với việc nâng cao tu vi của chúng , tác dụng lớn.”

 

Ôn Ngọc Sơ ngẩng đầu về phía Thẩm Yên.

 

“Đội trưởng, ngươi thấy thế nào?”

 

Thẩm Yên chỉ hỏi một câu: “Có giới hạn thời gian ?”

 

“Không .” Ôn Ngọc Sơ chậm rãi lắc đầu, “Lúc nào ngoài thì thể ngoài.”

 

“Được, cảm thấy thành vấn đề.” Thẩm Yên xong, về phía mấy Tiêu Trạch Xuyên, hỏi: “Các ngươi thì ?”

 

Tiêu Trạch Xuyên: “Vậy thì .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-339-co-the-giet.html.]

 

Bọn họ đều nhận lời .

 

Bất quá, bọn họ hiện tại liền tới bí cảnh “Sấm”, mà là tĩnh dưỡng hai ba ngày , khôi phục cơ thể một chút, mới tới bí cảnh để rèn luyện.

 

Nói chuyện xong, tám Tu La liền về phòng của từng .

 

Thẩm Yên nhận truyền tấn đến từ Thẩm phụ.

 

Trong giọng của ông lộ sự lo lắng và nôn nóng: “Yên nhi, con thật sự chứ? cha vị đại trưởng lão của Quy Nguyên Tổng Minh bắt tất cả các con ? Có chuyện gì nhất định cho cha , thời khắc tất yếu, con nhất định lượng lệnh bài Thiên Môn mà cha giao cho con, chừng nó thể bảo vệ con một mạng.”

 

Thẩm Yên thấy, thần sắc khẽ động.

 

Nàng lấy từ trong gian trữ vật một khối lệnh bài hắc kim khắc chữ Thiên Môn, nặng trĩu, ngón tay nàng siết c.h.ặ.t.

 

Lúc , Thẩm phụ với nàng, Thiên Môn chỉ là một thế lực nhỏ.

 

khi nàng đến Trung Vực, phát hiện Thiên Môn thuộc về một trong lục đại đính tiêm thế lực của Trung Vực.

 

Thẩm Yên truyền tấn : “Cha, cha đảm nhiệm chức trưởng lão gì ở Thiên Môn?”

 

Thẩm Thiên Hạo nhanh liền trả lời.

 

“Thập thất trưởng lão.”

 

Ngay đó, ông bổ sung: “Yên nhi con yên tâm, mặc dù cha chỉ là thập thất trưởng lão, nhưng khối lệnh bài Thiên Môn đưa cho con , tuyệt đối phân lượng nhất định, nó ở một mức độ nào đó, thể đại diện cho phận môn chủ Thiên Môn.”

 

Thẩm Yên trong lòng khẽ động.

 

“Tại khối lệnh bài thể đại diện cho phận môn chủ Thiên Môn? Cha, cha còn chuyện đang giấu con ?”

 

Thẩm Thiên Hạo truyền tấn trả lời: “Yên nhi, một chuyện, cha hiện tại vẫn . con yên tâm, lệnh bài cha đưa cho con tuyệt đối là thật, quan hệ của cha và đương nhiệm môn chủ Thiên Môn tệ, cho nên đưa một khối lệnh bài như cho cha. Nếu của Quy Nguyên Tổng Minh tìm con gây phiền phức, con liền lượng khối lệnh bài , bọn chúng tuyệt đối dám động đến con.”

 

Ánh mắt Thẩm Yên sâu thẳm, nàng càng phát giác phận của Thẩm phụ thần bí.

 

Chỉ là quan hệ tệ, liền thể nhận lệnh bài đại diện cho phận môn chủ Thiên Môn ?

 

Thẩm Yên vẫn moi một tin tức của Thẩm Thiên Hạo, liền truyền tấn hỏi: “Nếu bọn họ hỏi con, tại con lệnh bài như , con nên trả lời thế nào? Con là cha đưa cho con, thập thất trưởng lão Thiên Môn đưa cho con, là môn chủ Thiên Môn đưa cho con?”

 

Thẩm Yên đợi mười mấy giây, ông cuối cùng cũng trả lời.

 

“Yên nhi, nếu bọn họ hỏi tới, con liền , khối lệnh bài là môn chủ Thiên Môn đưa. Lệnh bài , chỉ cần là của Thiên Môn mặt ở đó, đều thể để con sai sử, cũng sẽ bảo vệ an cho con.”

 

Môn chủ Thiên Môn?

 

Sắc mặt Thẩm Yên ngưng trọng, nàng nhớ đương nhiệm môn chủ Thiên Môn tên là Lâm Tận, hơn hai trăm tuổi , nhưng thực lực của vô cùng mạnh, tu vi ở Thiên Phẩm cảnh thập trọng đỉnh phong.

 

“Vâng.” Thẩm Yên Thẩm phụ tiết lộ nhiều tin tức hơn, nhưng nàng lờ mờ suy đoán điều gì đó, liền hỏi tiếp nữa.

 

Lúc nàng xuất thị lệnh bài với của Quy Nguyên Tổng Minh, là bởi vì nàng cảm thấy khối lệnh bài mang cho nàng sự trợ giúp quá lớn, ngược còn sẽ liên lụy đến Thẩm phụ, dẫn đến việc Thẩm phụ truy sát.

 

Hiện tại...

 

Nàng cúi đầu khối lệnh bài hắc kim Thiên Môn trong tay, trong lòng phức tạp.

 

Mà một bên khác, Thiên Môn.

 

Nam nhân lầu cao, dung mạo tuấn dật, mặc một bộ bạch bào, thoạt ước chừng hơn ba mươi tuổi, khí chất thành thục trầm , năm ngón tay chậm rãi siết c.h.ặ.t Truyền Tấn Tinh Thạch, ánh mắt tựa như lưỡi đao, sát ý tuôn trào.

 

Phía truyền đến động tĩnh.

 

Chỉ thấy lão đầu tóc trắng mặc thanh bào chậm rãi tới, hướng về phía nam nhân cung cung kính kính hành một lễ.

 

“Sư phụ.”

 

Nam nhân cất Truyền Tấn Tinh Thạch , xoay , khuôn mặt tuấn dật phi phàm lộ sự âm u, đôi môi khẽ mím, đó với lão đầu thanh bào: “Đại trưởng lão của Quy Nguyên Tổng Minh, thể g.i.ế.c .”

 

 

Loading...