Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 352: Lập Tức Xin Lỗi

Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:38:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“May mà tỷ ở đây, Hứa sư tỷ, nếu Nguyệt Nguyệt của chúng thể oan uổng c.h.ế.t mất, đúng là ơn mắc oán mà ~” Ngu Trường Anh giọng điệu cảm kích.

 

Nghe lời âm dương quái khí , sắc mặt của ít mặt ở đó đều lờ mờ khó coi.

 

“Cảm ơn Hứa sư tỷ chứng minh sự trong sạch cho .” Giang Huyền Nguyệt điều một câu.

 

Gia Cát Hựu Lâm thì hai tay chống nạnh, ánh mắt sắc bén lượt lướt qua những xung quanh, khóe miệng nhếch lên, : “Vừa nãy là kẻ nào kiên quyết con đường nhỉ? Sao bây giờ thấy bóng dáng ?”

 

Tiêu Trạch Xuyên thần sắc hờ hững : “Dù cũng , là kẻ nãy kêu gào to mồm nhất.”

 

Một chuỗi đối thoại , tựa như một bộ quyền cước liên , hung hăng đ.á.n.h những thiên chi kiêu t.ử nãy, hề che giấu tiến hành trào phúng công khai đối với bọn họ.

 

Diêm Dao cuối cùng cũng nhịn nữa, ả tự cao tự đại : “Cho dù các ngươi đoán trúng , thì nào? Bản các ngươi mấy cân mấy lượng, trong lòng hẳn là tự rõ, ngoài nhất định tin ngươi ?”

 

Thẩm Yên lạnh giọng : “Người ngoài tin chúng , chúng ngược ý kiến gì, nhưng các ngươi lúc những lời gì, vẫn còn nhớ chứ?”

 

Diêm Dao nghẹn lời, sắc mặt đen vài phần.

 

Thẩm Yên từng bước ép sát, “Các ngươi cần xin chúng .”

 

Diêm Dao lạnh lùng chằm chằm Thẩm Yên, mím c.h.ặ.t môi, phát một lời, hiển nhiên là xin .

 

Lúc , Hứa Triều Ca : “Diêm sư tỷ, các tỷ oan uổng bọn họ, cũng ước định xin khi sự thật phơi bày, các tỷ lý nên tuân thủ lời hứa. Nếu , chuyện nếu truyền ngoài, e là đối với danh tiếng của các tỷ đều lắm.”

 

Diêm Dao , đầu về phía Hứa Triều Ca, ánh mắt khá là sắc bén, bất quá ả nhanh thu liễm thần sắc, trong lòng đối với Hứa Triều Ca cực kỳ bất mãn.

 

Ả cho rằng Hứa Triều Ca là về phía đám Thẩm Yên.

 

Bất quá, nể mặt phận của Hứa Triều Ca, ả suy tư một lát, cuối cùng quyết định xin Tu La tiểu đội.

 

Diêm Dao lạnh giọng một câu.

 

“Xin .”

 

Các thiên kiêu khác thấy thế, bọn họ cũng nhao nhao theo phía xin .

 

Chỉ là thái độ tính là thành khẩn.

 

Giang Huyền Nguyệt bĩu môi, mang bộ dáng buồn bực, lắc lắc đầu: “Không thấy nha, các ngươi thể to hơn một chút ?”

 

“Các ngươi đây là đang kiếm chuyện?” Diêm Dao , tâm thái suýt chút nữa thì nổ tung, ánh mắt dị thường lạnh lẽo quét về phía Giang Huyền Nguyệt.

 

Ả chịu xin bọn họ, cũng là nể mặt Hứa Triều Ca.

 

Ôn Ngọc Sơ khẽ một tiếng, giọng trong trẻo êm tai, “Tiếng xin nhỏ như ruồi muỗi kêu vo vo, tiếng đe dọa khác vang dội như sấm, gia giáo của Diêm gia Nam Vực đúng là uy phong, hôm nay diện kiến, quả thực là mở mang tầm mắt.”

 

Lời châm chọc , khiến sắc mặt Diêm Dao trầm xuống.

 

Diêm Dao lúc mới chú ý tới thiếu niên đeo nửa chiếc mặt nạ bạc , toát khí tức trầm tĩnh lặng, nhưng trong đôi mắt hẹp dài của lấp lóe ánh sáng tinh minh, tựa như tinh tú bầu trời đêm, thâm thúy và thần bí, dường như thương nặng, cánh môi trắng bệch một tia m.á.u.

 

Diêm Dao híp hai mắt , ả từng điều tra qua phận của mỗi trong Tu La tiểu đội.

 

Cho nên, ả thiếu niên đeo mặt nạ là ai.

 

Diêm Dao lạnh giọng : “Ta xin , các ngươi thấy , là một chuyện, là một chuyện khác. Các ngươi nếu còn dám dây dưa, thì đừng trách chúng khách khí.”

 

Ý tứ đe dọa rõ ràng.

 

Ánh mắt Diêm Dao lạnh lùng lướt qua mấy Tu La tiểu đội, đó vẫy gọi các thành viên của Đồ Tiên tiểu đội .

 

“Chúng !”

 

Các thành viên của Đồ Tiên tiểu đội lập tức đuổi theo, mà theo sát phía còn ít thiên kiêu.

 

Còn về đám Hứa Triều Ca và Cái Thế tiểu đội do Thời Trạm dẫn dắt cũng rời , mà là ở tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-352-lap-tuc-xin-loi.html.]

 

Hứa Triều Ca dường như đối với loại tình huống quen trách, nàng mỉm , nàng về hướng của Cái Thế tiểu đội và Tu La tiểu đội, hỏi: “Các ngươi ?”

 

Gia Cát Hựu Lâm cà lơ phất phơ : “Đi cái gì mà , đến rèn luyện , chắc chắn chọn cái khó nhất để khiêu chiến chứ.”

 

Ngay từ đầu, Tu La tiểu đội bọn họ định rời từ lối , mà là đang chờ đợi Trướng thú xuất hiện.

 

Mà Giang Huyền Nguyệt nhanh ch.óng phân biệt hai loại chướng khí, cũng là vì phản kích sự nhắm của Diêm Dao.

 

Hung hăng vả mặt bọn chúng.

 

Thẩm Yên : “Chúng đang đợi Trướng thú xuất hiện.”

 

“Thật trùng hợp, chúng cũng .” Hứa Triều Ca đáp bằng một nụ , ngôn hành cử chỉ của nàng đều là phóng khoáng rộng rãi, khiến khỏi sinh một tia hảo cảm.

 

Thần tình của Thời Trạm trở nên chút phức tạp, trong ánh mắt lộ một loại ý vị khó nên lời, và đồng đội bên cạnh ăn ý trao đổi một ánh mắt, trong lòng thầm tính toán kế hoạch tiếp theo.

 

Vốn dĩ theo suy nghĩ ban đầu của bọn họ, là định đợi Đồ Tiên tiểu đội rời , đó mới hướng về phía lối mà tiến lên, như thể tránh những xung đột cần thiết.

 

Tuy nhiên, điều khiến ngờ tới là, Tu La tiểu đội và đám Hứa Triều Ca quyết định ở đối kháng với Trướng thú!

 

Đối mặt với thế cục mắt, khỏi chìm trầm tư.

 

đối kháng với Trướng thú nghi ngờ gì là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng là cơ hội để rèn luyện thực lực bản , giành nhiều kỳ ngộ hơn.

 

Thời Trạm bắt đầu cân nhắc lợi hại, suy nghĩ xem nên đổi kế hoạch dự định ban đầu, đó gia nhập trong trận chiến đấu .

 

“Trạm ca, chúng ?” Tư Không Thụy Linh nhỏ giọng dò hỏi.

 

Trướng thú chính là tu vi Thánh giai 10 trọng, thể sánh ngang với tu luyện Thiên Phẩm cảnh 8, 9 trọng của nhân loại!

 

Thời Trạm chút chần chừ: “Nếu chỉ chúng , chắc chắn là đ.á.n.h Trướng thú, nhưng ... nhiều.”

 

Phó Ung Chu : “Trạm ca, chúng đối phó Trướng thú , dù Trướng thú mạnh đến , chúng cũng sẽ c.h.ế.t.”

 

Một thành viên khác : “ nếu chúng cạn kiệt linh lực, sẽ đẩy khỏi bí cảnh...”

 

Ánh mắt Thời Trạm sâu, về hướng của Tu La tiểu đội.

 

Phó Ung Chu sắc mặt uất ức, nghiêm túc : “Trạm ca, thật sự cam tâm thua bọn họ! Huynh còn nhớ ? Lúc khi chúng đầu tiên thấy bọn họ, bọn họ thấy chúng , sợ hãi bỏ chạy trối c.h.ế.t. hiện tại, bọn họ còn e sợ chúng nữa . Tại bọn họ thể trưởng thành nhanh ch.óng như ? Có lẽ, đây chính là nguyên nhân.”

 

Nghe lời , Thời Trạm chìm trầm mặc chốc lát.

 

, đây lẽ chính là cách.

 

Thời Trạm ngước mắt bọn họ, : “Chúng .”

 

Người của Cái Thế tiểu đội dị nghị.

 

Mà trong lúc bọn họ đang bàn bạc, mấy Thẩm Yên bắt đầu đả tọa nghỉ ngơi .

 

Cố gắng hết sức để khôi phục linh lực.

 

Bất quá, Thẩm Yên phát hiện Trì Việt đang dựa bên cạnh nàng, đỉnh đầu mọc cây mầm nhỏ.

 

“Ngươi ?” Thẩm Yên lập tức hỏi.

 

Trì Việt ngước mắt về phía Thẩm Yên, ánh mắt thanh minh, triệu chứng phát bệnh, bình tĩnh một câu: “Ta g.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng.”

 

Mấy Ôn Ngọc Sơ cũng thu lời tai, bọn họ về phía Trì Việt.

 

Bọn họ hiện tại chút ăn ý, tự nhiên Trì Việt g.i.ế.c ai, là đám Diêm Dao.

 

Thẩm Yên vươn tay vỗ vỗ đầu Trì Việt, bình tĩnh : “Ở trong bí cảnh , bọn chúng là sẽ c.h.ế.t, cho bọn chúng chút giáo huấn là .”

 

 

Loading...