Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 363: Người Thân Của Ta
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:38:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng đột nhiên nghĩ đến một từ.
—— Ứng .
Tiểu thiếu niên dường như thấu sự lo lắng của nàng, liền : “Nếu ngươi của ba tháng gặp nguy hiểm, cũng thể thông qua biện pháp để chuyển dời linh lực của ngươi ở bốn tháng .”
“Không di chứng gì ?” Thẩm Yên ngước mắt chằm chằm .
“Tự nhiên là .” Tiểu thiếu niên tỏ vẻ quan tâm, nhạt nhẽo : “Nếu chuyển dời linh lực nhiều, cơ thể cũng như tuổi thọ của ngươi đều sẽ tổn hại, nếu ngươi lo lắng, thể dùng, hoặc ít dùng biện pháp .”
Bạch Trạch nhíu mày, y liếc tiểu thiếu niên một cái, đó nghiêm túc với Thẩm Yên: “Chủ nhân, biện pháp bù đắp linh lực , thể dùng thì đừng dùng.”
Bởi vì phương pháp , tương đương với cấm thuật, sớm muộn gì cũng sẽ vắt kiệt cơ thể.
Thẩm Yên tự nhiên cũng rõ hậu quả.
Nàng gật đầu.
Nàng nhân tiện hỏi một câu: “Bạch Trạch, ngươi còn bao lâu nữa mới xử lý xong việc của Dị Giới?”
“Sắp .” Bạch Trạch đưa thời gian chính xác.
Mà lúc tiểu thiếu niên chằm chằm Thẩm Yên, “Đưa ngoài.”
Thẩm Yên nhận sự vội vã của , như điều suy nghĩ, hỏi: “Ngươi về Minh Giới nữa ?”
Lời khiến mặt tiểu thiếu niên xẹt qua một tia chần chừ, dường như suy tư một lát, đó mới : “Ta về Minh Giới .”
Dừng vài giây, ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm bổ sung: “Ngươi nhớ triệu hoán .”
“Được.”
Thẩm Yên nhận lời.
Rất nhanh, nàng đưa Bạch Trạch và Tật .
Nàng thu hồi tinh thần lực, ý thức trở về hiện thực, nàng chậm rãi mở hai mắt , phát hiện cổ họng chút khô, đó bước xuống nhuyễn tháp, tới cạnh bàn rót một cốc nước, uống cạn một .
Cơ thể truyền đến cảm giác mệt mỏi.
Nàng tiên kiểm tra xem ai truyền tấn cho nàng , phát hiện đám Ôn Ngọc Sơ vẫn liên lạc với nàng, cho nên, nàng liền lên giường, xuống.
Chuẩn nghỉ ngơi một lát .
Hơn nửa tháng rèn luyện cường độ cao , khiến thể xác và tinh thần của nàng đều chút mệt mỏi.
...
Mà cùng lúc đó, các thành viên nhóm Tu La gần như đều đang nghỉ ngơi.
Chỉ Bùi Vô Tô trong lòng bất an.
Từ lúc bọn họ trở về khu nhà khách, gần ba canh giờ .
Cũng bên phía Ôn Ngọc Sơ tra gì ?
Bây giờ mỗi một phút mỗi một giây, đối với Bùi Vô Tô mà , đều là sự giày vò.
Lại qua hai khắc đồng hồ.
Ôn Ngọc Sơ trực tiếp gõ cửa, tập hợp tất cả bọn họ trong phòng của Bùi Vô Tô, điều tự nhiên cũng bao gồm cả Thẩm Yên.
Thẩm Yên ngủ một lát, trạng thái tinh thần hiện tại hơn ít, nàng nhận thần sắc Ôn Ngọc Sơ dị thường ngưng trọng, liền hỏi: “Hơn nửa tháng nay, trong Trung Vực Thành xảy chuyện gì?”
Ôn Ngọc Sơ tiên liếc Bùi Vô Tô một cái, mím mím môi, ngay đó : “Hiện nay, tình hình của Trung Vực Thành là sáu thế lực đỉnh cấp chia ba phe, Quy Nguyên Tổng Minh, Thánh Bảo, Tam Thanh Đạo là một phe, Chuyển Sinh Thiên và Thiên Môn là một phe, Trung Vực Học Viện là phe trung lập.”
“Bởi vì cái c.h.ế.t của Hạ Hầu Vĩ?” Tiêu Trạch Xuyên hỏi.
Ôn Ngọc Sơ gật đầu một cái.
“Cái c.h.ế.t của Hạ Hầu Vĩ là ngòi nổ, nhưng thực , Quy Nguyên Tổng Minh và Chuyển Sinh Thiên đây ưa gì . Còn về ngày diễn tang lễ của Hạ Hầu Vĩ...”
Nói đến đây, Ôn Ngọc Sơ thần sắc phức tạp về phía Bùi Vô Tô.
Cơ thể Bùi Vô Tô căng cứng, “Ngươi .”
Ôn Ngọc Sơ : “Vị Thái Tuế lão tổ hề c.h.ế.t trong tang lễ của Hạ Hầu Vĩ.”
Nghe thấy lời , Gia Cát Hựu Lâm liền kích động : “Quả nhiên, Thái Tuế và Quy Nguyên Tổng Minh chính là cùng một giuộc, may mà Vô Tô ngươi nhảy bẫy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-363-nguoi-than-cua-ta.html.]
Cơ thể căng cứng của Bùi Vô Tô thả lỏng, nhưng khi thấy thần tình Ôn Ngọc Sơ vi diệu, dường như vẫn còn lời hết, trong lòng lập tức trào dâng một cỗ dự cảm bất an, tâm trạng càng thêm nặng nề, gắt gao chằm chằm Ôn Ngọc Sơ.
“Còn xảy chuyện gì nữa?”
“Mặc dù Thái Tuế lão tổ c.h.ế.t, nhưng ông ...” Ôn Ngọc Sơ ngập ngừng, lo lắng Bùi Vô Tô, hít sâu một tiếp tục : “Ông phế bỏ bộ tu vi, tàn nhẫn nhổ mất lưỡi, treo tường thành, dầm mưa dãi nắng, ngày ngày phơi thây, mỗi ngày còn của Quy Nguyên Tổng Minh xẻo một miếng thịt, cho đến hôm nay, mười mấy ngày , Quy Nguyên Tổng Minh tuyên bố: Nếu Bùi Túc của Thiên Phương Tông xuất hiện, sẽ thả Thái Tuế .”
Thân hình Bùi Vô Tô mãnh liệt lảo đảo, đôi môi run rẩy, nhưng một chữ cũng thốt .
Một lát , đột nhiên ôm lấy n.g.ự.c, sắc mặt trở nên trắng bệch như giấy, đôi mắt dần dần đỏ hoe, lộ thần sắc thống khổ.
Giang Huyền Nguyệt ở bên cạnh đưa tay đỡ lấy , phát hiện cơ thể đang run rẩy.
Trong phòng chìm tĩnh mịch, bầu khí dị thường áp bách.
Bọn họ đều quan tâm về phía Bùi Vô Tô.
Mà Gia Cát Hựu Lâm càng vì những lời , cảm thấy hối hận.
Cổ họng Bùi Vô Tô khô khốc, “Thái Tuế lão tổ, là kẻ phản bội.”
Hắn từng nghi ngờ Thái Tuế lão tổ, nhưng trong thời gian ở Trung Vực Thành, dần dần đoán nỗi khổ tâm của Thái Tuế lão tổ.
Thái Tuế lão tổ là vì bảo cho .
Hắn chọn đến tang lễ của Hạ Hầu Vĩ, là bởi vì cảm thấy Thái Tuế lão tổ lấy sự tín nhiệm của Quy Nguyên Tổng Minh, cho nên, cho dù nhảy bẫy, Thái Tuế lão tổ cũng sẽ chuyện gì.
Chỉ là...
Hiện thực như .
Bùi Vô Tô nhắm c.h.ặ.t hai mắt, lộ vẻ thống khổ, những hình ảnh chung đụng với Thái Tuế lão tổ ngày như thủy triều ùa về trong tâm trí.
Khuôn mặt hiền từ và hòa ái của ông rõ mồn một, luôn nở nụ khiến an tâm, đôi bàn tay rộng lớn ấm áp của ông, nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu , là cầm tay truyền thụ kỹ xảo kiếm thuật. Còn những câu chuyện hấp dẫn, đều là ông kể cho ...
Mỗi một ký ức đều giống như một thanh lưỡi d.a.o sắc bén, đ.â.m thật sâu tim .
Vừa nghĩ tới Thái Tuế lão tổ đang chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n vô nhân đạo như , nội tâm tựa như ngàn vạn nhát d.a.o cắt xé, đau đớn khó nhịn.
Bùi Vô Tô nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ánh mắt kiên định và quyết tuyệt.
—— Hắn cứu Thái Tuế lão tổ.
Hắn đám Thẩm Yên, hốc mắt đỏ, nghẹn ngào : “Xin , một nữa phụ lòng các ngươi.”
“Ta nhất định cứu ông , ông đối với mà , chỉ là một vị sư phụ về kiếm thuật, mà còn là của . Trên cõi đời , cuối cùng của .”
Hắn từng nghĩ bản còn nhiều thời gian, thể để bản trở nên cường đại, đó đối phó với Quy Nguyên Tổng Minh, báo mối huyết hải thâm cừu .
Thế nhưng, thời gian dành cho còn nhiều nữa.
Bởi vì Thái Tuế lão tổ đợi .
Thẩm Yên chợt bước lên , một tay túm lấy vạt áo của Bùi Vô Tô, lạnh lùng hỏi: “Bùi Vô Tô, cho dù ngươi chuyến , là về, ngươi vẫn ?”
“Đi.” Bùi Vô Tô nàng thật sâu.
“Thẩm Yên, ngươi tông quy hàng đầu của Thiên Phương Tông chúng là gì ?”
Hắn tự tiếp: “Là khi đồng môn gặp nạn, nhất định tay tương trợ. Bùi Túc , sinh là của Thiên Phương Tông.”
Nghe thấy những lời , trong lòng đám Thẩm Yên chấn động.
Tay Thẩm Yên chậm rãi buông vạt áo của .
“Nếu của các ngươi gặp nạn, các ngươi thể coi như chuyện gì xảy ?”
Bọn họ chìm im lặng.
Có lẽ đáp án, là phủ định.
Hắn tháo Thiên Ngọc Diện đang đeo xuống, dung mạo của trong nháy mắt từ bình thường phàm tục trở nên dị thường tuấn mỹ, mi nhãn như họa, đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, đôi mắt sâu thẳm như trời, tựa như một vị thiếu niên thanh lãnh bước từ trong tranh, tuấn mỹ phi phàm.
Hắn còn che giấu dung mạo nữa.
Cùng với phận.
“Bất luận kết cục , nhưng thể là Bùi Túc .”