Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 444: Bình thường thôi
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:40:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Bùi Túc khẽ động, lập tức lấy thủy tinh lệnh bài xem, thấy điểm sáng màu đỏ vốn đại diện cho , biến thành nửa đỏ nửa xanh, mà xung quanh điểm sáng , còn hai điểm sáng màu xanh.
“Chúng khóa c.h.ặ.t .”
“Thật ?!” Gia Cát Hựu Lâm , mặt lộ vẻ kinh hỉ, nhưng nhanh liền nổi nữa.
Bởi vì đối thủ của bọn họ Lam Thanh Duật cũng khóa c.h.ặ.t .
Nói cách khác, bọn họ thể g.i.ế.c Lam Thanh Duật.
Bùi Túc cũng vô cùng rõ ràng điểm , cho nên, về phía Lam Thanh Duật, mà Lam Thanh Duật tình huống chịu sự công kích dày đặc, thành công giãy giụa phá vỡ kim võng linh tuyến của Gia Cát Hựu Lâm, cả suýt chút nữa hư thoát ngã xuống, nhưng trường đao trong tay cắm mặt đất, điểm tựa.
Gia Cát Hựu Lâm về phía Lam Thanh Duật, hừ lạnh một tiếng, “Xem , hôm nay vận khí của ngươi .”
Bùi Túc thu hồi song kiếm, ngữ khí nhàn nhạt : “Chúng thôi.”
Mà các thiên tài đang chờ thời cơ hành động xung quanh thấy ba bọn họ gần như đồng thời khóa c.h.ặ.t , mặt lộ thần sắc thể tin , nhưng nhanh, bọn họ liền ý thức nguy hiểm.
Bởi vì ba vô cùng mạnh.
Hơn nữa ba bọn họ còn một ưu thế chính là: Có thể g.i.ế.c bọn họ, bọn họ thể phản sát!
Trong lúc nhất thời, các thiên tài xung quanh kịp nghĩ nhiều, chỉ vội vàng ba Gia Cát Hựu Lâm một cái, liền trốn khỏi hiện trường !
“Được.” Gia Cát Hựu Lâm mặc dù chút tiếc nuối nhỏ, nhưng đối với chuyện và Bùi Túc khóa c.h.ặ.t , vô cùng cao hứng.
Gia Cát Hựu Lâm chút tự luyến với Bùi Túc: “Xem tổ hợp của chúng lợi hại bao! Bọn họ đều sánh bằng chúng !”
“Có lẽ bọn họ còn thể hiện.” Bùi Túc khẽ .
Gia Cát Hựu Lâm ngạo kiều hừ nhẹ : “Cho dù bọn họ còn thể hiện, cũng là chúng khóa c.h.ặ.t ! Đáng tiếc, lệnh bài cách nào hiển thị tên , nếu thể hiển thị , bọn họ hiện tại khẳng định thể chúng nhận khóa c.h.ặ.t .”
Mà ngay lúc Bùi Túc chuyện, Lam Thanh Duật cách đó xa dần dần khôi phục , chậm rãi thẳng thể, quần áo tuy rách nát chật vật, vết thương càng là đếm xuể, nhưng vẫn khó nén khí chất cường giả của .
Lam Thanh Duật sắc mặt tái nhợt, giương mắt, hai Gia Cát Hựu Lâm và Bùi Túc.
Đôi môi mỏng của khẽ mở, giọng trầm thấp.
“Vô Song Đại Lục, Lam Thanh Duật.”
Lúc mới bắt đầu, giữa bọn họ cũng tự giới thiệu, là bởi vì bọn họ cảm thấy đối phương đều hẳn c.h.ế.t thể nghi ngờ, cho nên, tự giới thiệu sẽ vẻ đang lãng phí thời gian.
hiện tại, tình huống khác .
Bởi vì ba bọn họ đều khóa c.h.ặ.t , cần phân sinh t.ử.
“Quy Nguyên Đại Lục, Bùi Túc.”
“Bùi Túc, ngươi như là đúng , còn thêm một câu, chúng là Tu La tiểu đội.” Gia Cát Hựu Lâm nhíu mày, với Bùi Túc.
Ngay đó, Gia Cát Hựu Lâm nghiêm trang tự giới thiệu với Lam Thanh Duật: “Ta là Gia Cát Hựu Lâm của Tu La tiểu đội Quy Nguyên Đại Lục!”
Tu La tiểu đội?
Lam Thanh Duật sửng sốt, bọn họ nhấn mạnh ‘Tu La tiểu đội’ như là ý gì?
Rất nhanh, liền .
Gia Cát Hựu Lâm giải thích: “Ở hòn đảo , đeo mặt nạ , đều là của Tu La tiểu đội chúng , nếu ngươi ở , thấy đeo mặt nạ , cứ báo tên của và Bùi Túc, bọn họ sẽ đối phó ngươi !”
Bùi Túc sắc mặt vi diệu: “…”
Với thực lực của vị Lam Thanh Duật công t.ử , cùng với ưu thế ‘khóa c.h.ặ.t ’, đối phó ai cũng .
Hắn và Hựu Lâm hai hợp lực, mới áp chế Lam Thanh Duật.
Nếu như đổi thành một chọi một, bọn họ chắc thể đ.á.n.h thắng Lam Thanh Duật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-444-binh-thuong-thoi.html.]
Lam Thanh Duật , thần sắc khẽ động, là gật gật đầu, nhàn nhạt : “Được.”
Hắn khựng một chút, hỏi: “Bọn họ mạnh ?”
“Bình thường thôi, dù tu vi của Bùi Túc là cao nhất.” Gia Cát Hựu Lâm nhe răng , ngay đó chằm chằm Lam Thanh Duật : “Không ngờ tính tình của ngươi như , chúng cũng coi như là đ.á.n.h quen .”
Lam Thanh Duật mỉm , trong ánh mắt lộ sự xa cách.
Hắn về phía Bùi Túc, tu vi của trong Tu La tiểu đội là cao nhất, như , nghĩa là, thực lực tổng thể của Tu La tiểu đội quả thực... bình thường.
Bùi Túc thấy qua, khẽ vuốt cằm hiệu.
“Đi thôi.”
Nói xong, vươn tay bắt lấy cánh tay Gia Cát Hựu Lâm, cưỡng ép kéo .
Lam Thanh Duật bóng lưng bọn họ rời , chậm rãi rũ mắt, vết thương đầy , ánh mắt tối sầm.
Khóe miệng tràn một vệt m.á.u, giơ tay, lau .
Giọng của nặng nhẹ.
“Tu La tiểu đội.”
...
Mà lúc đại diện của các thế lực lớn, thấy ba Lam Thanh Duật tách , cũng nhao nhao thảo luận.
“Vừa là thế lực nào, khóa c.h.ặ.t thiếu niên tên là Bùi Túc cùng với Lam Thanh Duật ?”
“Thập Phương Tông khóa c.h.ặ.t Bùi Túc, Lục gia khóa c.h.ặ.t Lam Thanh Duật, Kiền Khôn Tông khóa c.h.ặ.t Gia Cát Hựu Lâm.” Bởi vì bọn họ thể thấy âm thanh giao đàm của các thiên tài trong Bán Nguyệt Đảo, cho nên, bọn họ liền tên của hai Gia Cát Hựu Lâm.
Đại diện của Thập Phương Tông, chính là Bạch Khang tiền bối.
Bạch Khang đối với biểu hiện của Bùi Túc phi thường hài lòng, hơn nữa Thập Phương Tông bọn họ cũng là chủ công kiếm tu, cho nên, lão liền khóa c.h.ặ.t Bùi Túc .
Đại diện của các thế lực lớn đều thương nghị qua một vấn đề, đó chính là tới dự kỳ hoặc là thời khắc khẩn cấp, liền thể khóa c.h.ặ.t thiên tài .
Bởi vì một khi thiên tài nào đó khóa c.h.ặ.t, các thiên tài khác sẽ lộ vẻ e sợ, dám giao thủ với , như sẽ khiến cuộc chiến sinh tồn bớt nhiều trận chiến kịch liệt.
Ba Lam Thanh Duật khóa c.h.ặ.t , là bởi vì tình huống của bọn họ đến thời khắc khẩn cấp.
Giờ phút , đông đảo thiên tài Bán Nguyệt Đảo, đều chú ý tới ba khóa c.h.ặ.t , điều khiến nội tâm của bọn họ càng phát bức thiết, đều nhận ‘sự công nhận’.
Tỷ lệ các thiên tài giao thủ ngày càng cao.
Trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủi, mười lăm thiên tài đào thải.
Doanh Kỳ và Bạch Vô Danh vẫn phân thắng bại!
Tuy nhiên, hai Tiền Hồng Vân và Phù San chống đỡ nổi sự công kích của hai gã thiên tài khác, Tiền Hồng Vân càng là đối phương c.h.é.m đứt một cánh tay, thụ trọng thương.
Doanh Kỳ phát giác tình huống của đồng đội nguy hiểm, giúp bọn họ, nhưng tên kẻ điên Bạch Vô Danh quấn lấy gắt gao!
Bạch Vô Danh quá mạnh!
Doanh Kỳ ép đến mức liên tục lùi , trường kiếm trong tay vung vẩy như bay, ý đồ ngăn cản sự công kích cuồn cuộn kéo đến . Tuy nhiên, lực lượng của đối phương thật sự quá mức cường đại, mỗi một va chạm đều khiến cảm thấy cánh tay tê dại, gần như cách nào nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm.
Rốt cuộc, một ngụm m.á.u tươi từ trong miệng Doanh Kỳ phun trào , vẩy mặt đất. Sắc mặt của nháy mắt trở nên tái nhợt như giấy, nhưng sự kiên nghị trong mắt chút nào suy giảm.
Đột nhiên, một viên băng trùy trong suốt sáng long lanh mang theo hàn khí lăng lệ, b.ắ.n thẳng về phía Doanh Kỳ.
Đồng t.ử Doanh Kỳ co rụt , né tránh kịp. Chỉ một tiếng ‘xoẹt’, băng trùy chút trở ngại xuyên thấu phần bụng của Doanh Kỳ, mang một mảnh m.á.u tươi đỏ thẫm.
“A...” Doanh Kỳ thống khổ khom lưng xuống, một tay che lấy vết thương.
“Doanh Kỳ!” Phù San kinh hô một tiếng.