Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 497: Hình phạt đã ban
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:43:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Thẩm Yên rời khỏi chủ điện, trở khu vực tu luyện đường, ít ánh mắt tập trung nàng, đều đang bàn tán xôn xao.
Mà mấy đang đợi bên ngoài Phụ hệ tu luyện đường, khi thấy Thẩm Yên xuất hiện, liền rảo bước về hướng nàng.
Bất quá, hai thì là hình thức chạy thục mạng.
Đó chính là Giang Huyền Nguyệt và Gia Cát Hựu Lâm.
“Yên Yên!”
Thẩm Yên với bọn họ, “Không .”
Sắc mặt Giang Huyền Nguyệt vẫn lo lắng : “May mà ngươi , nếu ngươi chuyện gì, sẽ ...” g.i.ế.c tên An Đại Khánh .
Nàng vẫn mấy chữ cuối cùng.
“Không thương chứ?” Gia Cát Hựu Lâm chằm chằm nàng một hồi.
Thẩm Yên lắc đầu: “Không .”
Gia Cát Hựu Lâm , lúc mới vui vẻ , tò mò thúc giục: “Mau mau mau, ngươi mau cho chúng , ngươi thế nào phá vỡ âm mưu của bọn họ !”
“Nơi chỗ chuyện.” Lúc , mấy Ôn Ngọc Sơ đến mặt Thẩm Yên, Ôn Ngọc Sơ lên tiếng .
Các t.ử qua xung quanh gần như đều đang bọn họ.
Dường như cũng quan tâm đến chuyện .
“Lên đường khóa , đợi đến tối, sẽ cho các ngươi .” Chỉ buổi tối, tám bọn họ mới ở cùng một chỗ tu luyện.
“Được.” Các đồng đội đều ý kiến.
Ngay đó, sự khuyên nhủ của Thẩm Yên, bọn họ liền tách lên đường khóa.
Thẩm Yên cũng ngừng tu luyện.
Mà về chuyện An Đại Khánh nạp Thẩm Yên , nhanh cáo thị dán , bên là sự việc xử phạt đối với An Đại Khánh, còn về chuyện nạp , tự nhiên là thể nào tồn tại.
Các t.ử nội môn thấy phần cáo thị , cực kỳ khiếp sợ.
“Không chứ, ly kỳ như , thương tình của An Đại Khánh dĩ nhiên là giả!”
“Nhìn một cái là An Đại Khánh ý gì, bây giờ thì , náo loạn đến mặt Tông chủ, trộm gà còn mất nắm gạo, còn chịu xử phạt.”
“Hình phạt chút nặng a, dĩ nhiên là đ.á.n.h một trăm roi , đưa đến Hàn Nhai diện bích tư quá một trăm ngày, đó chính là hơn ba tháng thời gian.”
“Ha ha ha phạt !”
“Cửu trưởng lão dĩ nhiên chịu thiệt thòi, xem Thẩm Yên cũng là đèn cạn dầu gì.”
Lúc trong những đang xem cáo thị, Triệu Mãn, cũng chính là mà tám Thẩm Yên gặp ngày đầu tiên tiến Võ hệ quản sự đường.
Đôi mắt xếch của Triệu Mãn nhếch lên, lộ chút thần sắc ngoài ý .
Hắn bình phẩm: “Có chút bản lĩnh.” Có thể khiến Cửu trưởng lão cũng ngã ngựa.
Một bên cạnh Triệu Mãn nhỏ giọng : “Mãn ca, Kinh T.ử Khiên, Hách Liên sư tỷ bọn họ sắp trở về .”
Triệu Mãn , ánh mắt tối .
Kinh T.ử Khiên là con trai của Tông chủ, là Thiếu tông chủ, cũng là tình trong mộng của đông đảo nữ t.ử.
Hách Liên Ngọc Tiệp, thì là truyền t.ử của Đại trưởng lão, ở Kiền Khôn Tông danh tiếng vang dội, cũng là tình trong mộng của ít nam t.ử.
Hách Liên Ngọc Tiệp phận cao quý, thiên phú cực cao, ở Kiền Khôn Tông săn đón cũng là chuyện bình thường.
Mà Triệu Mãn thích Hách Liên Ngọc Tiệp.
Triệu Mãn là truyền t.ử của Nhị trưởng lão, nhưng bởi vì thiên phú dị bẩm Nhị trưởng lão thu đồ , mà là bởi vì một cọc bí sự.
Hắn là con riêng của Nhị trưởng lão.
Nửa năm , Nhị trưởng lão mới nhận Triệu Mãn.
“Ta .” Thần tình Triệu Mãn hối ám rõ.
Người bên cạnh vẫn đang hỏi: “Mãn ca, đón Hách Liên sư tỷ ?”
Trong đầu Triệu Mãn hiện lên bóng dáng xinh của Hách Liên Ngọc Tiệp, ánh mắt tối nghĩa rõ, lạnh một tiếng, “Tự nhiên đón.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-497-hinh-phat-da-ban.html.]
...
Cùng lúc đó.
Trên một chiếc linh chu cực kỳ tinh xảo, mười mấy t.ử trẻ tuổi đang nhàn rỗi trò chuyện.
Trong đó, nổi bật nhất chính là nam t.ử trẻ tuổi áo trắng thắt đai lưng màu đen và nữ t.ử trẻ tuổi mặc một bộ váy dài màu lam nhạt, mặt như quan ngọc, tuấn phi phàm, ôn uyển khả nhân, làn da trắng nõn như tuyết.
Nữ t.ử về phía bên cạnh, ánh mắt khẽ động, thở dài một tiếng: “T.ử Khiên, dạo gần đây chuyện các đại thế lực chiêu mộ thiên tài hạ giới, truyền xôn xao dư luận, ngay cả Kiền Khôn Tông chúng cũng chiêu mộ mười tám hạ giới. Bây giờ chúng sắp trở về tông, ý nghĩ gặp bọn họ ?”
Kinh T.ử Khiên , đón lấy ánh mắt ôn nhuyễn của nàng, khẽ lắc đầu, : “Ngọc Tiệp, chắc tất cả thiên tài hạ giới đều sẽ thiên phú giống như Văn Nhân Tắc, cũng giống như, trong cùng thế hệ chúng , ai thể sánh bằng mấy ?”
Hách Liên Ngọc Tiệp rũ mắt một tiếng.
“Nói cũng đúng.”
Trong Trường Minh Giới, tự nhiên cũng những tuyệt thế thiên tài kinh tài tuyệt diễm.
Ví dụ như:
Đại tiểu thư Cực Đạo Tông Nam Vinh Tĩnh Vân, xưng là Cực Đạo Tiên Tử, nàng sinh cực , thực lực thiên phú trác tuyệt, Tông chủ Cực Đạo Tông coi như hòn ngọc quý tay.
Song tinh Lục gia Hành Châu: Lục Triều, Lục Linh. Lục Triều và Lục Linh tuổi tuy nhỏ, bởi vì phận cũng như thiên phú mà sớm nổi danh. Lục Triều tính tình cuồng ngạo, mà Lục Linh hoạt bát cởi mở.
Tuế Trường Uẩn của Thừa Vân Điện, dung nhan như tiên, là loại vẻ thư hùng mạc biện. Hắn đột phá đến Đế Linh cảnh nhất trọng, từng một c.h.é.m g.i.ế.c tà túy cấp Chí Tôn, tắm m.á.u trở về.
Hỗ gia Bạch Phượng Thành, tiểu thiếu gia Hỗ Phái Quang của nó...
Hách Liên Ngọc Tiệp nhớ tới mấy ngày , tổ phụ và Bát trưởng lão truyền tấn cho nàng.
Ánh mắt nàng tối vài phần.
Trong lòng nàng thầm nghĩ: Cô cô thật đúng là hồ đồ, dĩ nhiên trúng một kẻ phận thấp hèn, dĩ nhiên còn cùng sinh con cái. Nếu truyền ngoài, Hách Liên gia tộc cũng như Lục gia đều mất hết thể diện.
Nếu Lục Triều biểu xảy chuyện, e là nàng bây giờ cũng sẽ chuyện .
Thật sự khiến phiền lòng a.
“Ngọc Tiệp, ?” Kinh T.ử Khiên dường như phát giác sự biến hóa cảm xúc của nàng, nhẹ giọng hỏi.
“Không , chỉ là đang nghĩ một chuyện mà thôi.” Hách Liên Ngọc Tiệp lắc đầu, ngay đó nàng khơi mào một chủ đề khác : “Dạo tu luyện, rõ ràng cảm giác linh lực tắc nghẽn.”
Kinh T.ử Khiên , “Ta giúp xem thử.”
Hách Liên Ngọc Tiệp khẽ vuốt cằm, “Được.”
...
Buổi tối.
Thẩm Yên và các đồng đội tụ tập trong Thể hệ tu luyện đường.
Thẩm Yên giải đáp nghi hoặc của bọn họ, “Sở dĩ thể trong lúc vô thanh vô tức phá vỡ cấm thuật, là bởi vì Tật, Tật am hiểu cấm thuật. Lúc đối chất với Cửu trưởng lão trong điện, Tật âm thầm truyền âm cho .”
Nàng vẫn còn nhớ, Tật lúc đó dùng ngữ khí cực kỳ khinh thường : Cấm thuật phi thường cấp thấp, các ngươi dĩ nhiên đều , thật sự là rác rưởi. Ta giúp ngươi phá cấm thuật , hôm khác để tự ngoài một chuyến, dạo chơi nhân gian, thế nào?
Thẩm Yên đáp ứng , chỉ là hạn chế bại lộ phận, càng gây chuyện thị phi.
Cho nên, lúc Thẩm Yên chạm An Đại Khánh, hồn lực của Tật vô thanh vô tức tiến trong cơ thể , giải khai cấm thuật của .
Mới khiến An Đại Khánh mất lớp ngụy trang .
“Thì là thế.” Các đồng đội bừng tỉnh.
Ngu Trường Anh : “Ta An Đại Khánh xử phạt , Cửu trưởng lão cho dù báo thù, cũng thể nào trong thời gian ngắn ngóc đầu trở .”
Thẩm Yên gật gật đầu, “Không sai, thời gian chúng an tâm tu luyện.”
Thẩm Yên nghĩ tới chuyện gì đó, liền mở miệng với bọn họ chuyện hôm nay Tề trưởng lão thu tất cả bọn họ đồ , còn Tông chủ cũng như mấy vị trưởng lão đều hy vọng bọn họ chậm nhịp độ tu luyện .
Nói là nhịp độ tu luyện, chi bằng là tốc độ vượt qua đường khóa.
Chính là bảo bọn họ khiêm tốn một chút.
Mấy Ôn Ngọc Sơ đều tỏ vẻ hiểu.
Gia Cát Hựu Lâm đột nhiên , “Vậy chẳng là đại sư của các ngươi ?”