Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 521: Hoàng Kim Cự Long

Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:44:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuế Trường Uẩn ngẩn , hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Vậy Lục Linh cảm thấy nắm chắc lấy Thiên Châu Thần Kiếm ?”

 

“Ta nắm chắc.” Lục Linh lắc đầu, thu liễm chút nụ , mặt mày nghiêm túc ngưng vọng Tuế Trường Uẩn, : “ nếu Trường Uẩn ca ca tranh đoạt Thiên Châu Thần Kiếm một phen, sẽ giúp .”

 

Tuế Trường Uẩn , đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng.

 

“Tự chiến đấu .”

 

Lục Linh xong, bĩu môi, hờn dỗi : “Trường Uẩn ca ca như , là coi thành ngoài ?”

 

Năm nàng tám tuổi, quen Tuế Trường Uẩn, Tuế Trường Uẩn khi đó mười chín tuổi, lớn lên vô cùng tuấn mỹ, khiến gặp một khó quên.

 

Cùng với sự trưởng thành của tuổi tác, Lục Linh càng ngày càng thích Tuế Trường Uẩn.

 

nàng thể cảm giác Tuế Trường Uẩn vẫn luôn coi nàng như , trong lòng nàng khỏi chút mất mát.

 

Chuyện nàng thích Tuế Trường Uẩn, nay từng che giấu.

 

Mẫu đối với chuyện khá là bất mãn. Mà phụ cảm thấy nàng thích là , còn tiểu thư Lục gia ông, thích ai là vinh hạnh của kẻ đó.

 

Tuế Trường Uẩn : “Đương nhiên , của a.”

 

Hắn ngắt lời Lục Linh tiếp tục , “Đi thôi.”

 

“Được.” Lục Linh chút tình nguyện đáp ứng.

 

Mà lúc tam tiểu thư Hách Liên gia tộc Hách Liên Ngọc Phượng cách đó xa, ánh mắt sâu, hừ lạnh một tiếng. Lục Linh là biểu của nàng , chỉ là Lục Linh luôn thích , càng thích nhị tỷ Hách Liên Ngọc Tiệp của nàng hơn.

 

Cho nên, Hách Liên Ngọc Phượng khinh thường kết giao cùng.

 

Đột nhiên, bên cạnh truyền đến một giọng nữ: “Ngọc Phượng, là chúng cũng những nơi khác xem ?”

 

Hách Liên Ngọc Phượng nghiêng đầu bên cạnh, đó chính là chí giao hảo hữu của nàng Tiết Thanh, tướng mạo của nàng thiên về tiểu gia bích ngọc, mặt mày kiên nghị, toát một cỗ khí tức tư táp sảng.

 

Hách Liên Ngọc Phượng giãn mày, gật đầu: “Được.”

 

Tiết Thanh kéo tay Hách Liên Ngọc Phượng, ý doanh doanh.

 

“Đi!”

 

Hai nhảy vọt lên, về một hướng nào đó.

 

Bởi vì những nơi quan trọng của hoàng cung đều bố trí kết giới cấm chế, cho nên khiến nhiều t.ử đều thể tiến , bọn họ dứt khoát phân tán mà , tìm kiếm bảo vật khác trong hoàng cung.

 

Không bao lâu , liền ít vì tranh đoạt bảo vật mà đ.á.n.h trong hoàng cung.

 

Ôn Ngọc Sơ và Gia Cát Hựu Lâm hai đường tìm ít đồ trang sức bằng hoàng kim, Gia Cát Hựu Lâm thấy xong, trực tiếp cầm lên, nhét trong gian trữ vật.

 

Mà đại bộ phận tu luyện của Trường Minh Giới còn coi trọng hoàng kim nữa, cho nên khi t.ử của các thế lực khác thấy bộ dạng từng va chạm xã hội của Gia Cát Hựu Lâm, trong lòng khỏi chút bỉ ổi.

 

Nay tâm tình Gia Cát Hựu Lâm vô cùng vui sướng, cho dù hiểu thần sắc ghét bỏ của những khác, cũng tức giận.

 

Bởi vì điều căn bản cản trở cao hứng.

 

Gia Cát Hựu Lâm bước trong điện, liếc mắt một cái liền thấy chiếc long ỷ bằng hoàng kim nguyên chất , trong mắt lập tức xẹt qua một tia kinh hỉ và hưng phấn, đó nhanh ch.óng xoay , kích động vẫy vẫy tay với Ôn Ngọc Sơ phía : “Ngọc Sơ, mau tới mau tới!”

 

Nghe thấy tiếng gọi của , khóe miệng Ôn Ngọc Sơ nhếch lên, lộ một nụ dịu dàng, đó đẩy nhanh bước chân, về phía trong điện.

 

Mà lúc Gia Cát Hựu Lâm kịp chờ đợi xông trong điện, lao thẳng đến chiếc long ỷ đúc bằng hoàng kim nguyên chất . Hắn vươn hai tay , gắt gao ôm lấy chiếc ghế , mặt tràn ngập niềm vui sướng và hưng phấn thể kiềm chế.

 

Ôn Ngọc Sơ thấy thế, cũng khỏi bộ dạng của chọc , lắc lắc đầu.

 

nhanh, Ôn Ngọc Sơ liền chú ý tới vị trí tựa lưng của long ỷ xuất hiện dị biến, một đôi mắt rồng mở , lộ vẻ uy nghiêm túc sát.

 

“Không !” Sắc mặt biến đổi, lập tức hô: “Hựu Lâm, lùi !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-521-hoang-kim-cu-long.html.]

 

Tuy nhiên, kịp nữa .

 

Ngay trong chớp mắt, chiếc hoàng kim long ỷ nháy mắt bộc phát khí tức lực lượng cường thịnh, hung hăng đ.á.n.h bay Gia Cát Hựu Lâm.

 

“Phốc!” Gia Cát Hựu Lâm phun một ngụm m.á.u tươi, thể lăn lộn trung, đó nặng nề đập xuống đất.

 

Cùng lúc đó, hoàng kim long ỷ bắt đầu biến hình, trong chớp mắt hóa thành một đầu cự long màu vàng kim khổng lồ, há cái miệng đẫm m.á.u, phun một đạo công kích cường đại về phía kẻ mạo phạm Gia Cát Hựu Lâm.

 

“Oanh!” Một tiếng vang thật lớn, bộ điện đường đều vì thế mà chấn động.

 

Mà khi khói bụi tản , chỉ thấy Ôn Ngọc Sơ một tay tóm lấy quần áo của Gia Cát Hựu Lâm, mang theo rút lui một cách.

 

Ôn Ngọc Sơ ngẩng đầu, sắc mặt kinh ngạc cự long màu vàng kim mắt.

 

Cự long màu vàng kim nữa phát động công kích về phía và Gia Cát Hựu Lâm, phảng phất như mang theo quyết tâm nhất định tiêu diệt bọn họ.

 

Ôn Ngọc Sơ mang theo Gia Cát Hựu Lâm tràn ngập hung hiểm né tránh mấy đạo công kích.

 

Mà Gia Cát Hựu Lâm cũng phản ứng , thẳng thể, khiếp sợ đầu cự long màu vàng kim , thốt một câu: “Cái thể ăn ?”

 

Hoàng kim long sống, hẳn là cũng thể ăn ?

 

Ôn Ngọc Sơ: “...”

 

“Đánh thắng là thể ăn, nếu , chúng sẽ ăn.”

 

Nghe thấy lời , Gia Cát Hựu Lâm lập tức hăng hái, đưa tay lau vết m.á.u khóe miệng, ánh mắt chằm chằm cự long màu vàng kim đang phát sáng.

 

“Vậy thì đ.á.n.h thắng nó!”

 

Vừa dứt lời, cự long màu vàng kim bay vọt lên, điên cuồng công kích về hướng , thần tình Gia Cát Hựu Lâm vẫn hưng phấn như cũ, lập tức lùi ngoài điện, hai tay thao túng linh tuyến tiến hành phòng ngự cùng ngăn chặn.

 

Cùng lúc đó, ít thấy tiếng động lớn , thi thu hút tới.

 

Tầm mắt đến, chỉ thấy vị thiếu niên tóc đỏ hai chân vững vàng đạp giữa trung, chính xác hơn, là đạp những sợi linh tuyến bán trong suốt đan xen giữa trung. Khóe môi nhếch lên, toát một nụ tự tin mà thong dong, ánh mắt gắt gao khóa c.h.ặ.t cự long màu vàng kim khổng lồ gấp mấy ở phía , chút do dự phát động công kích.

 

Trong khoảnh khắc, vô đạo linh tuyến bán trong suốt tựa như mũi tên từ bốn phương tám hướng b.ắ.n , vây c.h.ặ.t lấy đầu cự long màu vàng kim khổng lồ . Tuy nhiên, đối mặt với sự vây công dày đặc , cự long màu vàng kim thể hiện lực lượng cường đại, dễ dàng giãy thoát khỏi sự trói buộc.

 

Ngay lúc cự long màu vàng kim chuẩn vồ về phía thiếu niên tóc đỏ, một trận tiếng đàn du dương đột nhiên vang lên giữa trung.

 

Tranh ——

 

Tiếng đàn ch.ói tai xé rách khí, mang theo khí thế lăng lệ, nháy mắt quét ngang qua cự long màu vàng kim.

 

Cự long màu vàng kim vẫy đuôi, đột nhiên đỡ lấy!

 

Một tiếng ‘oanh’ nổ mạnh.

 

Các t.ử vây xem thấy một màn , sắc mặt kinh ngạc, “Vì nơi một con cự long màu vàng kim?”

 

Đột nhiên, từ trong đám vây xem xông một thiếu nữ, nàng vung phù kiếm trong tay, hung hăng c.h.é.m một nhát về phía cự long màu vàng kim!

 

Oanh!

 

Lưỡi kiếm khổng lồ đ.á.n.h trúng cự long màu vàng kim, khiến nó ép lùi một chút cách, để bất kỳ dấu vết nào nó.

 

Gia Cát Hựu Lâm tưởng tranh đoạt kim long với , lập tức đầu : “Ai?!”

 

Thiếu nữ một tay cầm phù kiếm, một tay kẹp phù văn, nhướng mày : “Sao? Không nhận ?”

 

Gia Cát Hựu Lâm nhíu mày, “Ngươi là ai?”

 

Thiếu nữ thấy thật sự nhớ , tức c.h.ế.t, trừng tròn mắt, giọng điệu trở nên bạo táo: “Ta là Mạc Ngữ Nhi! Mạc Ngữ Nhi từng đ.á.n.h với các ngươi ở Bán Nguyệt Đảo!”

 

 

Loading...