Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 536: Vui Sướng Trong Lòng
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:44:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn dùng ánh mắt tối tăm khó hiểu Thẩm Yên.
Mà Thẩm Yên điều phát giác, liếc một cái, “Vì ngươi cứ mãi thế?”
Lâm Cửu Thương ý thức sự thất thố của phát hiện. Hắn khẽ cúi đầu, ý đồ che giấu sự hoảng loạn của , chắp tay : “Là sư vượt quá giới hạn , bởi vì sư tỷ lớn lên thật sự là quá , cho nên nhất thời nhịn , liền nhiều thêm vài . Xin sư tỷ tha thứ cho sự vô lễ của .”
Thẩm Yên , thần sắc đổi, chỉ là giọng điệu nhàn nhạt hỏi: “Ngươi tên là gì?”
“Lâm Cửu Thương.” Hắn vội vàng trả lời, phát huy sự khiêm tốn cùng cung kính đến cực điểm.
Tuy nhiên, biểu hiện ngược càng khiến Thẩm Yên sinh cảnh giác cùng phòng .
Thẩm Yên khẽ gật đầu, thêm gì nữa.
Lâm Cửu Thương thấy thế, trong lòng trầm xuống, biểu hiện của rõ ràng khiến nàng sinh cảnh giác với .
Hai bạn, khi bọn họ khỏi thành hoàng đô, phát hiện hàng trăm tụ tập tại đây, trong đó bao gồm cả của các thế lực lớn.
Thẩm Yên cũng thấy sư phụ nhà trong đám —— Tề trưởng lão, cùng với Lục trưởng lão của Càn Khôn Tông và những khác.
Nàng bước nhanh tới.
Lâm Cửu Thương đương nhiên cũng theo.
Sự xuất hiện của nàng, thu hút sự chú ý của ít , bởi vì nàng lớn lên quá , dung nhan tinh xảo mỹ diễm, khí chất lạnh lùng, phảng phất như là thế gia đại tộc bồi dưỡng .
“Đây là ai ?”
“Không thấy y phục nàng mặc ? Nàng hẳn là truyền t.ử của vị trưởng lão nào đó của Càn Khôn Tông!”
“Nếu từng gặp nhất mỹ nhân Càn Khôn Tông Yến Tích, còn tưởng đây chính là nàng đấy!”
“Ta cứ cảm thấy nàng chút quen mắt, phảng phất như từng gặp ở ...” Một t.ử nào đó của Hách Liên gia tộc .
Thẩm Yên bước nhanh đến mặt Tề trưởng lão và Lục trưởng lão, chắp tay vái chào, khi hành lễ t.ử xong, liền gọi: “Sư phụ, Lục trưởng lão.”
Tề trưởng lão đ.á.n.h giá nàng, phát hiện nội tức của nàng dường như hư phù, ngay đó bảo nàng đưa tay lên.
Thẩm Yên theo.
Tề trưởng lão bắt mạch cho nàng, sắc mặt ngưng , quan tâm : “Yên nhi, con nội thương ?”
Thẩm Yên gật đầu, nhẹ giọng : “Trước đó gặp một đối thủ thực lực cường đại, t.ử thật sự khó mà chống đỡ, chỉ đành lựa chọn bỏ trốn, nhưng vẫn may thương. Bất quá sư phụ cần lo lắng, con bây giờ khôi phục gần xong .”
Nghe lời , Lục trưởng lão ở một bên lập tức nhíu mày, lão vẻ mặt tức giận, hộ đoản : “Là t.ử của thế lực nào dám đả thương con? Con mau cho lão phu , lão phu nhất định sẽ con hung hăng dạy dỗ bọn chúng một trận!”
Thẩm Yên cảm kích Lục trưởng lão một cái, chậm rãi : “Đa tạ Lục trưởng lão quan tâm, bất quá mấy chỉ là tán tu bình thường, e rằng dễ tìm. Hơn nữa cho dù tìm bọn họ, t.ử càng hy vọng khi bản trở nên cường đại hơn, sẽ tự phản kích bọn họ.”
Lục trưởng lão xong, khỏi lộ nụ vui mừng, xúc động thở dài một : “Con thể giác ngộ như , thật sự tồi a.”
Dưới tình huống thông thường, những t.ử khác đều sẽ hy vọng trưởng bối nhà thể mặt giúp đỡ đòi công đạo, nhưng Thẩm Yên suy nghĩ khác biệt, nàng dựa sức mạnh của chính để trở nên mạnh mẽ hơn, đó đích phản kích những kẻ từng tổn thương nàng.
Tinh thần độc lập và kiên cường , khiến Lục trưởng lão càng thêm tán thưởng nàng.
Trên mặt Tề trưởng lão cũng lộ thần sắc vui mừng, lão vuốt vuốt râu, : “Người cùng tuổi bắt nạt con, vi sư tiện tự tay giúp con, nhưng nếu những kẻ ỷ già lên mặt bắt nạt con, con nhất định cho vi sư , vi sư nhất định sẽ giúp con báo thù.”
Thẩm Yên vuốt cằm đồng ý.
Lúc , Lâm Cửu Thương vẫn luôn trầm mặc rốt cuộc cũng lên tiếng.
“Đệ t.ử Lâm Cửu Thương bái kiến Tề trưởng lão, Lục trưởng lão.”
Tề trưởng lão và Lục trưởng lão dời ánh mắt sang Lâm Cửu Thương, gật đầu hiệu với .
Lâm Cửu Thương rũ mắt, khi hành lễ xong, liền lui hòa đám t.ử Càn Khôn Tông giao hảo với .
Bất quá, khi từ xa hai vị trưởng lão với Thẩm Yên, bàn tay ống tay áo của từng chút từng chút siết c.h.ặ.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-536-vui-suong-trong-long.html.]
Vì truyền t.ử là ?
Vì lạc lõng với bọn họ như ?
Vì trong mắt bọn họ luôn thấy ?
Lúc , Tề trưởng lão thần sắc ngưng trọng, với Thẩm Yên: “E rằng chúng tiến Lăng Hoàng bí cảnh, là dã tràng xe cát . Ai thể ngờ tới, trưởng công chúa Thẩm Kha hơn 800 năm đột nhiên chui , chỉ cướp Thiên Châu Thần Kiếm, ngay cả những công pháp chiến kỹ trong Tàng Thư Các , e rằng cũng ả chuyển .”
Trong lòng Thẩm Yên khẽ động, thăm dò hỏi: “Sư phụ, cảm thấy những thứ nên cướp từ trong tay ả ?”
Tề trưởng lão liếc nàng một cái.
Dường như đoán tâm tư của nàng, liền hỏi: “Yên nhi, con cảm thấy chúng nên cướp những thứ ?”
Thẩm Yên trầm ngâm một lát, trả lời: “Con cảm thấy chuyện sự phân biệt đúng sai tuyệt đối. Những thứ vốn dĩ là thuộc về Thẩm thị nhất tộc, Thẩm thị nhất tộc đoạt cũng là điều hiển nhiên, danh chính ngôn thuận. mặt khác, chúng sống trong một thế giới cường giả vi tôn, cá lớn nuốt cá bé, nếu đều chú trọng đạo đức, sẽ cướp đồ của khác, càng sẽ xảy chuyện g.i.ế.c đoạt bảo. Thế nhưng nếu đạo đức, tranh đoạt và cướp bóc, ai sẽ chỉ trích hành vi là sai trái chứ?”
Tranh đoạt tài nguyên, là trạng thái bình thường của thế gian .
Cũng là quy tắc ngầm của thế gian .
Ở đây, pháp luật để chế ước.
Mạt thế mà kiếp nàng sống, càng thêm hỗn loạn, gần như quy tắc đạo đức nào để .
Mà sự tồn tại của Thiên Châu hoàng triều, là quy tắc nhất định. Ở một mức độ nào đó, nó suy yếu bá quyền của kẻ mạnh, bảo vệ an nhân của kẻ yếu.
“Con thấu đáo đấy.” Tề trưởng lão khẽ thở dài một tiếng.
Lão kiên định : “Chúng tranh, nếu cái gì cũng tranh, Càn Khôn Tông chúng sẽ rơi xuống hạ phong, đến lúc đó Càn Khôn Tông chúng sẽ các thế lực khác tùy ý ức h.i.ế.p.”
Thẩm Yên , cũng bất ngờ, bởi vì nàng lập trường khác , cho nên sẽ tạo những cách và lựa chọn khác .
Thân phận của nàng là trưởng công chúa Thẩm Kha, thì, đồ thuộc về Thẩm thị nhất tộc bọn họ tuyệt đối thể rơi tay kẻ khác!
Ngoài , những thế lực dẫn đến sự diệt vong của Thiên Châu hoàng triều và nhân cơ hội c.ắ.n nuốt lãnh thổ của nó, nàng cũng bắt bọn chúng trả một cái giá thật đắt, để bọn chúng hiểu hậu quả do sự tham lam và phản bội mang .
Còn mối thù của Thẩm Sơ...
Một Lục gia thật .
Nàng thu thần sắc lạnh lẽo, bình phục tâm trạng.
Lúc , Tam trưởng lão Đông Trúc Tuyết dẫn theo một đám t.ử Càn Khôn Tông khỏi thành hoàng đô, trong đó sáu Ôn Ngọc Sơ.
Trì Việt ?
“Yên Yên!” Giang Huyền Nguyệt vui mừng nhào tới, ôm lấy Thẩm Yên.
Mấy Ôn Ngọc Sơ cũng bước nhanh tới, sự chú ý đều đặt Thẩm Yên.
Lúc , Tề trưởng lão chắp tay lưng mà , nhíu mày ho khan vài tiếng.
“Khụ khụ!”
Gia Cát Hựu Lâm lập tức : “Sư phụ! Người ? Chúng vẫn luôn tìm !”
“Sư phụ, chúng nhớ .” Ngu Trường Anh tươi như hoa.
Giang Huyền Nguyệt cũng cố ý : “Sư phụ, thương gì a! Người cũng quá mạnh ! Không hổ là sư phụ của chúng !”
Bùi Túc thần sắc khá là cứng đờ : “Sư phụ của chúng , đương nhiên là nhất.”
Ôn Ngọc Sơ: “Sư phụ, sắc mặt khá là hồng hào.”
Những lời khen đến mức Tề trưởng lão vui sướng trong lòng.
Đám ranh con rốt cuộc cũng chút lương tâm.