Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 583: Buông Tha Bọn Họ

Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:47:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh mắt Trạch Nguyên Trung lấp lóe, lão đưa tay vỗ vỗ vai Ôn Ngọc Sơ.

 

“A Sơ, ngoại công vẫn là câu , tâm phòng thể .”

 

Ôn Ngọc Sơ đè xuống dòng suy nghĩ, : “Ngoại công, con mà.”

 

Ngay lúc Trạch Nguyên Trung mở một chủ đề khác, Ôn Ngọc Sơ nữa mở miệng : “Ngoại công, con hy vọng ngài đừng động đến bọn họ.”

 

Trạch Nguyên Trung , sắc mặt đột nhiên trầm xuống.

 

“Những trò khôn vặt của con đều đ.á.n.h lên ? Nếu cận, sánh bằng bọn họ ?”

 

Ôn Ngọc Sơ mặt mày nghiêm túc, : “Ngoại công tự nhiên là sánh bằng bọn họ, nhưng con hy vọng ngoại công mà con kính yêu, g.i.ế.c c.h.ế.t những bằng hữu nhất của con.”

 

Ánh mắt Trạch Nguyên Trung tối, lão quả thực đem mấy trẻ tuổi đều giải quyết hết, bởi vì A Sơ đối với bọn họ thật sự là quá để tâm .

 

Cứ phát triển như , A Sơ khả năng đem bí mật của đều cho bọn họ.

 

Nếu bọn họ phản bội A Sơ, hậu quả thiết tưởng chịu nổi.

 

“Ngoại công, cầu ngài, buông tha bọn họ.”

 

Trạch Nguyên Trung trầm mặc một lát, cuối cùng thở dài một thật sâu.

 

“Đây là do con chọn, con đừng hối hận.”

 

“Con sẽ hối hận.”

 

Giọng của kiên định.

 

 

Đám Ngu Trường Anh an bài ở trong khu chủ phủ Đệ Nhất Khu, ở trong phòng một lát, đó liền cùng dạo hoa viên trong phủ một chút.

 

Bọn họ phát hiện trong phủ đang chằm chằm bọn họ, phảng phất như xem bọn họ thành phạm nhân.

 

Bùi Túc đè thấp giọng : “Ngoại công của Ngọc Sơ dường như cực kỳ cảnh đối với chúng .”

 

“Chắc chắn là cảm thấy chúng bí mật gì đó.” Giang Huyền Nguyệt .

 

Gia Cát Hựu Lâm nhíu mày, “Nói cũng , nếu Yên Yên truyền tống đến Ám Giới, chúng cũng sẽ Ngọc Sơ là ngoại tôn của khu chủ Đệ Nhất Khu Ám Giới.”

 

Ngu Trường Anh sắc mặt ngưng trọng, “Hiện tại quan trọng nhất là tung tích của Yên Yên, nếu thể an tìm về Yên Yên, tự nhiên là cực .”

 

Trì Việt lúc cũng ngủ, mà là lặng lẽ bọn họ chuyện.

 

“Ta thử xem, thể truyền tin cho Yên Yên ?” Giang Huyền Nguyệt lấy truyền tấn tinh thạch, đưa linh lực trong đó, kết quả cách nào truyền ngoài.

 

Tiêu Trạch Xuyên mặt biểu tình : “Ngọc Sơ từng , Ám Giới mười ba khu, mỗi một khu đều thông với , cho nên, nếu Yên Yên ở Đệ Nhất Khu, thì chúng cách nào truyền tin cho nàng.”

 

Bùi Túc chợt nghĩ tới điều gì, ngước mắt bọn họ.

 

“Có một biện pháp, thể nhanh ch.óng liên lạc với Yên Yên. Đó chính là nhờ của khu chủ phủ lượt tới các khu vực của Ám Giới, đó dùng truyền tấn tinh thạch liên lạc với Yên Yên, nếu Yên Yên bình an vô sự, nàng nhất định thể đưa hồi đáp.”

 

“Biện pháp quả thực tồi.” Ngu Trường Anh gật gật đầu.

 

“Vấn đề là, nếu Yên Yên xảy chuyện thì ? Lỡ như nàng … a!” Gia Cát Hựu Lâm còn xong, Giang Huyền Nguyệt hung hăng giẫm một cước.

 

Gia Cát Hựu Lâm đau đến nhe răng trợn mắt, ôm chân, nhảy lò cò tại chỗ vài vòng.

 

Giang Huyền Nguyệt lạnh lùng liếc một cái, “Đừng những lời may mắn.”

 

Gia Cát Hựu Lâm hít ngược một ngụm khí lạnh, thần sắc tủi về phía Giang Huyền Nguyệt, phản bác, tìm điểm để phản bác.

 

Hắn cuối cùng chỉ nặn một câu: “Lần ngươi thể nhẹ một chút ?”

 

Giang Huyền Nguyệt: “Không thể bảo đảm.”

 

Gia Cát Hựu Lâm: “…”

 

 

Ước chừng một canh giờ , Ôn Ngọc Sơ trở tìm bọn họ.

 

“Cái gì? Đêm nay liền ?”

 

Gia Cát Hựu Lâm khiếp sợ trừng lớn mắt, chút thể tin , “Vì gấp như ? Chúng còn tìm Yên Yên mà! Còn , chúng mới tới, dạo Ám Giới một chút ?”

 

Ôn Ngọc Sơ kiên nhẫn giải thích: “Nơi nguy hiểm hơn trong tưởng tượng của các ngươi nhiều, chúng nên ở lâu.”

 

“Không .” Trì Việt chậm rãi nhấc mắt.

 

Ôn Ngọc Sơ , khẽ nhíu mày, trầm mặc vài giây : “Không thể .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-583-buong-tha-bon-ho.html.]

Trì Việt về phía , chằm chằm một lát.

 

“Vì ?”

 

“Nơi nguy hiểm.” Ôn Ngọc Sơ nhẹ giọng .

 

Đám tiểu đồng bọn , lặng lẽ lên tiếng.

 

Bọn họ đương nhiên rõ ràng nơi nguy hiểm, nhưng mục đích bọn họ đến đây chính là vì tìm kiếm Thẩm Yên, hiện tại còn tìm , trở về , trong lòng bọn họ cũng yên tâm.

 

Ngu Trường Anh dời một chiếc ghế, đặt mặt Ôn Ngọc Sơ, ngay đó nàng xuống, một tay chống cằm, nghiêng đầu tươi như hoa với Ôn Ngọc Sơ : “Ngọc Sơ ca ca, về , chúng Ám Giới âm thầm lùng sục một chút?”

 

Bọn họ , ngoại công Ngọc Sơ lo lắng cho an nguy của , cho nên mới gấp gáp bảo trở về như .

 

bọn họ sợ nguy hiểm.

 

Ôn Ngọc Sơ khổ, “Các ngươi thật đúng là lời, hiện tại chút thể hội tâm tình đội trưởng của Yên Yên .”

 

Gia Cát Hựu Lâm đến đây, liền hăng hái: “Tâm tình gì? Có đặc biệt sảng khoái ? Có thể chỉ huy mấy chúng việc!”

 

Ôn Ngọc Sơ lắc lắc đầu.

 

“Không , là đặc biệt bất đắc dĩ cùng chua xót.”

 

Trong tiểu đội , liền mấy bớt lo.

 

Ôn Ngọc Sơ hít sâu một , ngay đó ngẩng đầu cùng ánh mắt của bọn họ ngắn ngủi chạm một cái, khóe môi nổi lên ý : “Nghe , đêm nay rời .”

 

Ngu Trường Anh hiểu ý của , khẽ nhướng mày, “Ngọc Sơ ca ca, phản nghịch nha.”

 

Ôn Ngọc Sơ khẽ một tiếng, “Ai bảo chúng là ‘Tu La’ chứ?”

 

Gia Cát Hựu Lâm cưỡng ép chen giữa hai bọn họ, vẻ mặt nghi hoặc bọn họ: “Các ngươi đang đ.á.n.h đố cái gì ? Sao hiểu nhỉ?”

 

“Bởi vì ngươi ngu.” Tiêu Trạch Xuyên nhàn nhạt .

 

Sắc mặt Gia Cát Hựu Lâm đen , “Tiêu cẩu Xuyên, ngươi đ.á.n.h ?”

 

Tiêu Trạch Xuyên: “Lần .”

 

Gia Cát Hựu Lâm khẩy một tiếng, trong lòng thầm mắng: Đồ hèn!

 

“Đêm nay thật sự rời ?”

 

“Ừm, rời .” Lại trở về.

 

 

Đệ Cửu Khu.

 

Đám Thẩm Yên đến Đấu Thú trường sụp đổ, tìm nơi kết giới phong tỏa .

 

Ngay lúc bọn họ phá vỡ kết giới, xem xét tình huống bên trong——

 

Kết giới phá .

 

Kéo theo đó là từng trận tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

 

Đám lão thần Tằng Thúc sắc mặt biến đổi, liếc mắt .

 

“Vào xem thử.” Ánh mắt Thẩm Yên tối sầm, nàng nghĩ tới Thanh Ô vẫn còn ở bên trong.

 

“Rõ, điện hạ!”

 

Đoàn tiến trong đó, đập mắt tiên là t.h.i t.h.ể ăn mòn, cùng với những tu luyện trọng thương ngã gục rên rỉ.

 

Ngẩng đầu lên, chỉ thấy một vị lão giả trong tay nắm một chiếc bình trong suốt, bên trong đựng chất lỏng màu đen.

 

Lão giả chính là—— Cừu Lão!

 

cách Cừu Lão xa, chính là Thẩm Sách, lúc thụ trọng thương, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nửa bả vai đều Hắc Thủy ăn mòn, rỉ huyết thủy vẩn đục.

 

Mắt phiếm hồng, c.ắ.n răng kiên trì.

 

Xung quanh trung tâm chiến đấu, vẫn còn ít tu luyện còn sống, bọn họ vẫn luôn sợ hãi cuộn trong góc, sợ Hắc Thủy tay với bọn họ! Hiện tại thấy kết giới vỡ , đều lấy tốc độ nhanh nhất trốn ngoài!

 

Mà Thẩm Sách liếc mắt một cái liền thấy Thẩm Yên, sắc mặt đổi, nốt chu sa nơi xương quai xanh nữa nóng bỏng lên, kéo theo trái tim cũng truyền đến một trận nhiệt ý.

 

Hắn định lên tiếng, thấy nàng bước nhanh đến một bên khác.

 

Nàng đưa tay nhanh ch.óng đỡ một thiếu niên dung mạo thanh tú dậy, thiếu niên thoi thóp, sắc mặt trắng bệch như giấy, khóe môi trào lượng lớn m.á.u tươi, chỉ thấy da thịt nơi n.g.ự.c đều Hắc Thủy ăn mòn, cực kỳ thấy mà giật .

 

“Thanh Ô, chống đỡ!” Mặt mày Thẩm Yên ngưng trọng, trong giọng lộ một tia sốt ruột và lo lắng.

 

 

Loading...