Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 6: Tranh Chấp Lẫn Nhau

Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:19:30
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tại nàng xuất hiện ở đây?

 

Trong lòng Thẩm Tuyết thấp thỏm lo âu, ả khẽ rũ mi, trong lòng hít sâu một , cố gắng để bản khôi phục vẻ bình tĩnh.

 

Không , Thẩm Yên là một kẻ ngốc, cho dù nàng sự thật, cũng sẽ ai tin .

 

Thẩm Tuyết giống như phản ứng , khuôn mặt hoa đào ngọc ngà lộ vẻ lo lắng, ả về phía Thẩm Yên, bước nhanh tới, mở miệng hỏi: “Yên nhi , thương nặng thế ?”

 

Giọng điệu của ả mang theo sự xót xa.

 

Thẩm Tuyết đến gần, giả vờ quan tâm, lúc định nắm lấy tay Thẩm Yên, ngờ Thẩm Yên đột nhiên lật tay khóa c.h.ặ.t cổ tay ả.

 

Cảm giác lạnh lẽo từ cổ tay truyền đến, khiến Thẩm Tuyết khẽ mở to hai mắt, đột nhiên một loại cảm giác sởn gai ốc.

 

“Yên nhi …”

 

Lời còn dứt, một tiếng ‘rắc’ gãy xương lanh lảnh chợt vang lên, đồng thời nương theo đó là tiếng hét t.h.ả.m thiết thê lương của Thẩm Tuyết.

 

Nhìn kỹ , nàng thể một tay bóp c.h.ặ.t lấy cổ Thẩm Tuyết.

 

Tốc độ nhanh đến kinh .

 

Mọi mặt đều ngây ngẩn cả .

 

Đại trưởng lão Thẩm gia hồn, lập tức gầm lên giận dữ: “Phế vật, ngươi đang cái gì ? Còn mau buông Tuyết nhi ?”

 

Thẩm Yên lạnh: “Buông ả ? Ả từng buông tha cho ? Thương tích đầy của đều là do ả ban tặng, ả chỉ cướp đoạt huyết mạch của , còn cấu kết với thế t.ử Nam Cung Du g.i.ế.c , nếu sinh mệnh lực của cường hãn, e rằng cũng thoát khỏi ma trảo của bọn chúng! Xin hỏi Thẩm gia chủ cùng chư vị trưởng lão, tội mưu sát đích nữ Thẩm gia, nên trừng trị Thẩm Tuyết như thế nào?”

 

Lời , tựa như một tiếng sấm kinh thiên, khiến những mặt đều kinh ngạc.

 

Tam trưởng lão hiển nhiên tin, ông phẫn nộ : “Thẩm Yên, tuổi còn nhỏ, ngươi thể buông lời dối trá! Vu khống tỷ tỷ Thẩm Tuyết của ngươi!”

 

Ánh mắt Thẩm Yên tối sầm, quyết định giải quyết Thẩm Tuyết .

 

Ánh mắt nàng sắc bén quét về phía Thẩm Tuyết, tay đột ngột dùng sức, bẻ gãy cổ Thẩm Tuyết, nhưng dị biến nảy sinh,

 

Một con dị thú thanh lang từ hư chui , dã tính bộc phát, mãnh liệt nhảy vọt lên, c.ắ.n về phía cánh tay Thẩm Yên.

 

Sắc mặt Thẩm Yên kinh hãi, nhanh ch.óng thu tay , đang định ngưng tụ hỏa hệ dị năng oanh hướng dị thú thanh lang thì ngờ, một bóng dáng cao lớn chắn mặt nàng, nam nhân vung chưởng oanh hướng dị thú thanh lang.

 

Phanh!

 

Khí tức linh lực cuộn trào, dị thú thanh lang một chưởng đ.á.n.h bay, trọng thương ngã gục!

 

Tiếng rên rỉ đau đớn của dị thú thanh lang truyền đến.

 

Thẩm Thiên Hạo lạnh mặt thu chưởng, rảnh bận tâm đến tình trạng hiện tại của dị thú thanh lang, nhanh ch.óng xoay , vẻ mặt lo lắng Thẩm Yên, ân cần hỏi han: “Yên nhi, con thương ?”

 

Thẩm Yên chút quen với sự quan tâm thuần túy như .

 

Nàng lắc đầu: “Không .”

 

“Yên nhi, con thật sự khôi phục thần trí ?” Thẩm Thiên Hạo mừng rỡ đến phát , từ lúc nãy chú ý tới nhất ngôn nhất hành của nàng, giống như sự ngây thơ của trẻ con, mà là khôi phục giống như bình thường, ngôn ngữ diễn đạt vô cùng rõ ràng.

 

Hắn nghĩ tới điều gì, trong lòng trầm xuống, nhưng ngoài mặt vẫn giữ thái độ ôn nhu, nhẹ giọng hỏi Thẩm Yên: “Những lời con là thật ?”

 

“Tuyệt nửa lời dối trá.”

 

Thẩm Yên ánh mắt bình tĩnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-6-tranh-chap-lan-nhau.html.]

 

“Xin .” Trong lòng Thẩm Thiên Hạo run lên, bộ dạng thương tích đầy của nàng, cảm xúc phẫn nộ trong l.ồ.ng n.g.ự.c phảng phất như trào , hốc mắt đỏ lên đỏ, gằn từng chữ một : “Cha con chịu nhiều đau khổ như , nhưng kẻ nào dám tổn thương hài nhi của , Thẩm Thiên Hạo tuyệt đối sẽ buông tha cho bọn chúng!”

 

Nói xong, Thẩm Thiên Hạo liền đầu về phía Thẩm Tuyết, trong ánh mắt chỉ sát ý lạnh lẽo.

 

“Thẩm Tuyết, Thẩm Thiên Hạo chỗ nào với ngươi? Thẩm gia chỗ nào với ngươi? Ngươi dám ngược đãi Yên nhi của như , ngươi c.h.ế.t!”

 

Nước mắt Thẩm Tuyết đảo quanh trong hốc mắt, phối hợp với vết đỏ cổ do bóp lúc nãy, thoạt vô cùng đáng thương, ả vẻ mặt ủy khuất lắc đầu.

 

“Không , phụ , con hề tổn thương Yên nhi , con cũng tại Yên nhi như …”

 

Ánh mắt Thẩm Thiên Hạo sắc bén: “Vậy tại ngươi triệu hoán chi thuật?”

 

Toàn Thẩm Tuyết chấn động.

 

Ả lộ thần sắc chút hoảng loạn, ả vì bảo tính mạng, thi triển triệu hoán chi thuật, triệu hoán thanh lang của dị giới .

 

Bây giờ, là chứng cứ vô cùng xác thực.

 

“Con… con…” Thẩm Tuyết ấp úng, cuối cùng nghĩ tới điều gì, đầu về phía Thẩm gia chủ cùng các trưởng lão Thẩm gia, ả ‘bịch’ một tiếng quỳ xuống mặt bọn họ, hai mắt đỏ hoe.

 

Ả thanh lệ câu hạ : “Tổ phụ, chư vị trưởng lão, con quá khao khát trở thành một thành viên triệu hoán sư của Thẩm gia, con triệt để hòa nhập Thẩm gia, mang vinh quang cho Thẩm gia. Cho nên, con từng nhắc đến chuyện mặt thế t.ử Nam Cung Du, ngờ ghi tạc chuyện trong lòng, còn tra một loại hoán huyết cấm thuật, đó thể bắt cóc Yên nhi , rút m.á.u của xong, liền đ.á.n.h ngất con, để con và Yên nhi hoán huyết. Lúc con chuyện , hoán huyết thành công …”

 

“Con thẹn với Yên nhi , cũng phụ sự kỳ vọng của Thẩm gia.”

 

vô cùng chân tình thực cảm, khiến khỏi chút động lòng.

 

Đại trưởng lão Thẩm gia , vốn thiên vị Thẩm Tuyết, trực tiếp mở miệng an ủi: “Tuyết nhi, tất cả chuyện , tội ở con. Dù m.á.u cũng đổi , Thẩm Yên chỉ thương một chút, Thẩm gia sẽ bồi thường cho nó. Ngược là con, thể nhanh ch.óng bước con đường tu luyện của triệu hoán sư như , thiên phú bực , thực sự khiến bản trưởng lão bằng con mắt khác! Con nhất định thể mang vinh quang cho Thẩm gia!”

 

Các trưởng lão khác cũng nhao nhao phụ họa.

 

Chỉ dăm ba câu, xóa sạch sẽ nỗi đau khổ mà Thẩm Yên gánh chịu, ngược còn khen ngợi kẻ thủ ác .

 

Thẩm Yên lạnh một tiếng.

 

“Chính Thẩm Tuyết tự tay rút m.á.u của ! Ta suýt chút nữa c.h.ế.t trong tay ả! Chỉ vì Thẩm Tuyết thể mang vinh dự cho Thẩm gia, các liền bênh vực ả như ? Đừng quên, mới là đích nữ Thẩm gia.”

 

Đại trưởng lão Thẩm gia trầm giọng : “Ngươi tuy là đích nữ Thẩm gia, nhưng hết đến khác gia tộc mất mặt! Phế vật nhà ngươi còn mặt mũi ở đây lên tiếng ? Ngươi c.h.ế.t, chỉ mất một chút m.á.u, thể để Thẩm Tuyết trở thành triệu hoán sư, đây cũng là vinh hạnh của ngươi!”

 

Các trưởng lão khác của Thẩm gia cũng nhao nhao gật đầu tán thành.

 

Trong lòng bọn họ, cho dù Thẩm Yên c.h.ế.t cũng , nàng thể để Thẩm Tuyết trở thành triệu hoán sư là .

 

“Đại trưởng lão!” Thẩm Thiên Hạo nổi gân xanh, gầm lên giận dữ.

 

Âm thanh trực tiếp khiến Đại trưởng lão Thẩm gia run lên, trong lòng sinh một tia sợ hãi.

 

Thẩm Thiên Hạo ngẩng đầu, về phía Thẩm gia chủ vẫn luôn trầm mặc , gằn từng chữ một hỏi: “Phụ , cảm thấy nên thế nào?”

 

Thẩm gia chủ , tiên Thẩm Tuyết một cái, đó đặt ánh mắt lên Thẩm Yên, Thẩm Yên chút linh khí chấn động nào, tuy thần trí khôi phục bình thường, nhưng quả thực sẽ mang vinh dự cho gia tộc.

 

Thẩm gia chủ trầm ngâm một lát, chậm rãi mở miệng: “Thẩm Yên, con bồi thường cái gì? Tổ phụ đều thể đáp ứng con.”

 

Lời , chính là gián tiếp xóa bỏ tội của Thẩm Tuyết.

 

Thẩm Tuyết cúi đầu xuống, khóe môi khẽ nhếch lên.

 

Thẩm Yên, cho dù ngươi ngốc nữa, cũng vẫn đấu .

 

 

Loading...