Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 836: Thần Hồn Điên Đảo
Cập nhật lúc: 2026-05-07 23:49:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Sách chút do dự nhấc trường kiếm trong tay lên, dốc sức vung một cái, hướng về phía Kha Nô c.h.é.m tới!
Chỉ thấy một tiếng ‘phanh’ thật lớn, Kha Nô vạch một đạo đường vòng cung trung, đó hung hăng ngã nhào xuống đất.
Trong miệng ả phun một ngụm m.á.u tươi đỏ sẫm, như đóa hoa nở rộ nhuộm đỏ mặt đất , trường kiếm trong tay cũng theo tiếng động mà tuột tay, ‘xoảng’ một tiếng rơi xuống ở đằng xa.
Kha Nô ngã mặt đất, ả nén chịu kịch thống, gian nan ngẩng đầu lên, ánh mắt thê lương Thẩm Sách.
ánh mắt của Thẩm Sách giống như đầm nước lạnh lẽo, chút gợn sóng nào, phảng phất như Kha Nô chỉ là một kẻ xa lạ quan trọng.
Bởi vì Thẩm Sách lúc , đang tâm ý ngưng thị thiếu nữ mặc t.ử y .
Thất vọng, cô đơn, thống khổ, tự giễu… Đủ loại cảm xúc phức tạp như thủy triều dâng lên trong lòng Kha Nô.
Ả…
Chẳng qua chỉ là một cái bóng của thiếu nữ mặc t.ử y , bé nhỏ đáng kể.
Kể từ khi thiếu nữ mặc t.ử y xuất hiện, bộ tâm thần của Thẩm Sách gần như đều nàng thu hút, nhất ngôn nhất hành của nàng, đều kéo theo hỉ nộ ái ố của Thẩm Sách.
Kha Nô t.h.ả.m một tiếng, trong lòng thầm nhạo sự ngu xuẩn của chính , mà động chân tình với một nam nhân như thế, thậm chí còn vọng tưởng trừ khử thiếu nữ mặc t.ử y.
“Thẩm Yên, ngươi…” Thẩm Sách sắc mặt âm trầm ngưng thị Thẩm Yên, ngay lúc đang vươn tay chế trụ nàng, Thẩm Yên cấp tốc lùi về mấy bước.
Tay Thẩm Sách cứng đờ giữa trung.
Ánh mắt lăng lệ híp hai mắt , thế nhưng, Thẩm Yên giờ phút sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hai mắt, mũi, khóe miệng, lỗ tai đều rỉ m.á.u, hình tượng lãnh diễm cao quý ngày xưa phảng phất như chịu khốc hình tàn nhẫn, trở nên cực kỳ yếu ớt.
Thẩm Sách cảm thấy Thẩm Yên hiện tại thể tạo sóng gió gì nữa, nhưng ngày xưa nàng luôn thể lật ngược tình thế, cho nên, vẫn hề lơi lỏng cảnh giác.
“Thẩm Yên, ngươi nhất là ngoan ngoãn theo trở về.”
“Về ?” Thẩm Yên cố chống đỡ thống khổ truyền đến từ thể, nàng bắt đầu ngưng tụ linh lực mỏng manh để huyễn hóa trường kiếm, cảnh giác chằm chằm .
Sắc môi nàng trắng bệch, khẽ xuy một tiếng: “Ngươi lấy phận gì để tìm ? Là một trong những hoàng phu dự của ? Hay là nhất tộc túc địch của ?”
Nghe thấy lời , trong lòng Thẩm Sách dâng lên một cỗ cảm xúc khó thể diễn tả bằng lời.
Hắn lạnh giọng : “Thẩm Yên, ngươi nên hiểu rõ, tên tiểu bạch kiểm thể nào bảo vệ ngươi ! Kẻ đó cần ngươi nữa, ngươi cũng thể tự cam đọa lạc!”
Thẩm Yên : “Ai cần nữa?”
“Thẩm Yên, ngươi tỉnh !” Thẩm Sách trầm giọng : “Phong Hành Nghiêu, ngươi chẳng qua chỉ là một món đồ chơi lúc buồn chán ở Hạ Giới Trung Giới mà thôi! Ngươi ? Giữa ngươi và Linh Thần, Phong Hành Nghiêu chọn Linh Thần! Cho nên, đối với mà , ngươi một chút cũng quan trọng!”
Mà những bạch bào nhân vốn luôn ở phía xem kịch, đột nhiên thấy một phen lời của Thẩm Sách, lập tức khiếp sợ đến mức trợn mắt há hốc mồm.
Gần như tầm mắt của tất cả đều rơi Thẩm Yên, ánh mắt mang theo kinh ngạc, tìm tòi nghiên cứu, tò mò, đ.á.n.h giá…
Thảo nào ‘Phong Hành Nghiêu’ xuất hiện trong hàng ngũ thẩm phán thiếu nữ !
Hóa bọn họ còn một đoạn tình duyên như !
“Nàng là tu luyện của Hồng Hoang Giới?!” Có nắm bắt điểm khác biệt.
“Hóa vị Yêu tộc Tôn thượng phong lưu như ! Bất quá, nhân tộc thiếu nữ thoạt quả thật là mạo mỹ chí cực! Ta cảm thấy dung mạo của nàng cũng thua kém vị Tinh Thần đại nhân !”
“Đây là nữ nhân của Yêu tộc Tôn thượng?!”
“Nữ nhân cái gì?! Nghiêm túc một chút! Chỉ là đồ chơi mà thôi.”
“Tuy nàng lớn lên tệ, nhưng vĩnh viễn thể sánh bằng Linh Thần đại nhân.”
“Ha ha ha quả thật là , bất quá tiểu nữu còn khiến yêu thích, các ngươi xem, đồ Nhiếp Tầm của Phàn Liệt thần giả đều tiểu nữu câu dẫn đến thần hồn điên đảo !”
Những lời đại loại như liên tục vang lên.
Thẩm Sách nhíu c.h.ặ.t mày, trong lòng dâng lên một tia áy náy, cảm thấy lời của nặng.
Bất quá chuyển niệm tưởng tượng, nếu thể mượn cơ hội để Thẩm Yên ‘tỉnh ngộ’, cũng là một chuyện .
Thẩm Sách về phía thiếu nữ mặt, thấy thiếu nữ đang lạnh lùng chằm chằm , ánh mắt tràn ngập hàn quang.
Trong lòng Thẩm Sách bỗng nhiên trầm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-836-than-hon-dien-dao.html.]
Hắn định cái gì, đúng lúc ——
Một cỗ uy áp k.h.ủ.n.g b.ố cường đại bỗng nhiên giáng lâm, càn quét nơi !
Sắc mặt kinh biến, ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy trong hư xuất hiện một nữ nhân tóc vàng như thiên tiên, tầm mắt của ả lướt qua tất cả , cuối cùng dừng Thẩm Yên.
Ả híp híp hai mắt, trong lòng khó nén một tia hưng phấn.
“Tìm .”
Người khế ước của Phong Hành Nghiêu.
Cũng là… trong lòng của Phong Hành Nghiêu.
“Là Linh Thần đại nhân!” Đám bạch bào nhân khi rõ tới, kinh thanh hô to.
Không ít bạch bào nhân vội vàng chắp tay vái chào, hướng về phía Linh Thần hành lễ.
“Ngô đẳng tham kiến Linh Thần đại nhân!”
Mà Thẩm Yên lúc ngẩng đầu về phía nữ nhân tóc vàng trong hư , khoảnh khắc hai chạm mắt , phảng phất như mơ hồ tia lửa b.ắ.n bốn phía.
Nữ nhân tóc vàng trực tiếp thuấn di đến mặt Thẩm Yên, dáng ả ưu nhã, ánh mắt đ.á.n.h giá chằm chằm Thẩm Yên.
Thẩm Yên cũng đang ả.
Chỉ là, Thẩm Yên thể nhạy bén cảm nhận sát ý đến từ đối phương, trong lòng nàng trầm xuống vài phần, bởi vì nàng mười phần rõ ràng chính hiện tại đ.á.n.h vị Linh Thần .
Nữ nhân tóc vàng lạnh lùng : “Ngươi dám chen chân tình cảm của Bản thần và Yêu Tôn? Muốn c.h.ế.t!”
Khoảnh khắc tiếng dứt, nữ nhân tóc vàng bộc phát thần lực uy áp k.h.ủ.n.g b.ố, hướng về phía Thẩm Yên nghiền ép tới.
Oanh——
Còn đợi Thẩm Yên xuất thủ ngăn cản, Thẩm Sách ở một bên mà chủ động chắn Thẩm Yên, vì Thẩm Yên cản cỗ uy áp .
Cho dù Thẩm Sách dốc hết lực, đến cuối cùng vẫn cách nào cản cỗ uy áp cường đại .
Thẩm Sách oanh bay, lúc lăn lộn mặt đất, mặt nạ mặt rơi xuống, lộ một khuôn mặt tuấn tú tái nhợt, khóe miệng trào m.á.u tươi, nhuộm đỏ đôi môi mỏng của .
“Khụ khụ… khụ…” Hắn thống khổ ho m.á.u.
thời gian đầu tiên Thẩm Sách vẫn khẩn trương ngẩng đầu, về phía Thẩm Yên.
Chỉ thấy Thẩm Yên xách kiếm c.h.é.m một cái, phá vỡ thần lực uy áp.
Nàng cứ như tại chỗ, ánh mắt dị thường băng lãnh, gió lạnh thổi tung mái tóc bên thái dương của nàng, khiến cho khuôn mặt lãnh diễm chí cực của nàng càng thêm ch.ói mắt.
Thẩm Yên nâng mắt, giữa môi thốt một câu, “Thân là thần minh, liền thể tùy tùy tiện tiện g.i.ế.c ?”
“Bản thần tự nhiên tư cách diệt trừ một chút phiền toái.” Linh Thần thấy Thẩm Yên phảng phất như biến thành một khác, trong lòng khó tránh khỏi sẽ dâng lên một tia nghi hoặc, ngờ Phong Hành Nghiêu mà thích một lạnh như băng thế , thật đúng là khiến kinh ngạc.
Đám bạch bào nhân phía , đưa mắt , cũng dám nhiều nửa lời, cũng xen quyết định hiện tại của Linh Thần.
Dù , trong mắt bọn họ, Thẩm Yên quả thật là kẻ thứ ba.
Hơn nữa còn là một món đồ chơi tự tri chi minh.
Linh Thần cố ý châm ngòi ly gián : “Ngươi cảm thấy tình cảm của A Phong và Bản thần sâu đậm, là tình cảm của ngươi và A Phong sâu đậm? Bản thần và A Phong cùng trải qua mấy chục vạn năm quang âm, mà ngươi chẳng qua chỉ bạn với khu khu vài năm. Bản thần cùng từng ngắm tinh hà đầy trời, từng qua vạn thiên sơn hải, từng kề vai chiến đấu mấy chục vạn năm… Còn ngươi thì ?”
Thẩm Yên , ngữ khí bình tĩnh : “Chuyện và trải qua cần công bố cho thiên hạ .”
Lời khiến sắc mặt Linh Thần trầm xuống vài phần.
Ả mất kiên nhẫn.
Ả bỗng nhiên nhấc tay, cách định bóp lấy cổ Thẩm Yên——
Đột nhiên, một xé rách hư mà đến.