Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 24: Cô không bao giờ cho mình cơ hội để tiếc nuối và hối hận

Cập nhật lúc: 2026-03-10 13:34:39
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài cửa sổ, gió lạnh buốt giá, trong phòng, ấm áp như mùa xuân.

Lương Chiêu Nguyệt cao gần một mét bảy, cũng là thấp, nhưng mặt Châu Vân Xuyên cao gần một mét chín, vẫn thấp hơn một đoạn. Sau khi nhận lấy cà vạt từ tay , cô ngẩng đầu , chút .

Châu Vân Xuyên như thấu nỗi băn khoăn của cô, dựa chiếc tủ sát tường, cúi xuống, nghiêng về phía . Cùng với động tác của , trong nhất thời cách giữa hai gần như ngang tầm mắt.

Lương Chiêu Nguyệt cần tốn sức cũng thể giúp thắt cà vạt.

Điều phần nào dịu sự căng thẳng của cô.

Cô đưa hai tay lên, cầm cà vạt vòng qua cổ .

Có lẽ vì hai quá gần, thở của rõ mồn một, mùi hương thanh mát cứ từng chút từng chút một ập về phía cô, nhắc nhở cô về sự tồn tại mãnh liệt của đàn ông , khiến cô thể tập trung thắt cà vạt cho .

Tay cô run lên dữ dội, thắt nút đến ba đều thất bại. Đến thứ tư, tay cô Châu Vân Xuyên nắm lấy.

Bất chợt, một cảm giác lạnh lẽo tức thì lan khắp cô, cô run lên bần bật, theo bản năng về phía .

Châu Vân Xuyên cô, cúi đầu chiếc cà vạt, giây tiếp theo, tay khẽ kéo một cái, cả cô mất kiểm soát mà ngã lòng .

Tim cô đập thình thịch, hàng mi khẽ run, còn thì vô cùng bình tĩnh.

Lúc , đỉnh đầu truyền đến một giọng nhàn nhạt: “Em thật sự thắt cà vạt thế?”

Cô gật đầu trong lòng : “Biết ạ, em học hồi cấp ba, nhưng lâu quá thắt nên quen tay.”

“Vậy ?” Giọng bình thản, vẻ tin.

“Thật mà” cô như thể phủ nhận, vội vàng giải thích cho “Vừa em căng thẳng quá thôi, nếu tin, em thử một nữa, nhất định sẽ thành công.”

Cô giãy giụa nhè nhẹ trong lòng , rời khỏi lòng để “rửa sạch oan khuất” cho . tiếc là nắm nhẹ lấy, chỉ thể giãy giụa, chứ thể thoát .

Chính khoảnh khắc , Châu Vân Xuyên cảm thấy thật đáng hổ.

Cô dâng cả tấm chân tình đến mặt , còn chỉ nghĩ đến việc trêu chọc cô.

Nghĩ đến đây, buông tay đang nắm cổ tay cô , Lương Chiêu Nguyệt thoát khỏi sự trói buộc, rời khỏi lòng . Vừa vững, cô lập tức định thắt cà vạt cho , Châu Vân Xuyên ngăn cô .

Tưởng rằng tin , cô vội : “Em thật sự thắt mà, cho em thêm một cơ hội nữa .”

Vẻ mặt cô trở nên gấp gáp, trong lời càng tràn đầy sự van nài. Châu Vân Xuyên nắm lấy tay cô, mân mê một lúc : “Chiều nay , thắt cũng .”

Cô sững , ngờ là một lý do như , ngay đó lúng túng vì phản ứng quá khích của .

Châu Vân Xuyên đúng lúc : “Lần để em thắt nhé.”

Lần ?

Mắt Lương Chiêu Nguyệt sáng lên trong tức thì, trong mắt ánh lên vẻ hưng phấn hăm hở.

Không tại , thấy cô vui như , trong lòng Châu Vân Xuyên một sự mềm mại khó tả, cảm giác đây từng , ngạc nhiên nhưng cũng tính toán nghiêm túc, chỉ cảm thấy mới mẻ.

Anh cảm thấy Lương Chiêu Nguyệt, đang nhanh ch.óng lĩnh hội nhiều thứ mà đây từng .

Lương Chiêu Nguyệt tất nhiên nghĩ nhiều như , trong đầu cô là câu “ ” của .

Châu Vân Xuyên hề là khi nào, nhưng chính vì như , Lương Chiêu Nguyệt đột nhiên nảy sinh một sự mong đợi khó tả.

Cô và thể nhiều “ ?

thì cũng thích , mỗi đều mặc vest giày da, cà vạt là thứ thể thiếu, cô sẽ thắt cho hết đến khác ?

Giống như những cặp vợ chồng bình thường, chồng ngoài , vợ giúp chồng sửa sang quần áo tiễn .

Lương Chiêu Nguyệt càng nghĩ, khóe miệng càng tự chủ mà cong lên.

Chiều hôm đó họ nghỉ ngơi trong phòng khách sạn tầng thượng, đến chập tối, Châu Vân Xuyên đưa cô đến Công viên Trung tâm ăn tối, khác với món Tây buổi trưa, bữa tối là món Trung, còn là món ăn Lâm Thành chính gốc.

Lương Chiêu Nguyệt hiểu, đây chắc chắn là sự sắp xếp của Châu Vân Xuyên, để ý đến khẩu vị của cô.

Vì thế, đường bộ về khi ăn xong, trong những vô tình lướt qua , cô tìm một cơ hội, chủ động nắm lấy tay .

Vừa ăn cơm xong, cơ thể bổ sung năng lượng, nên tay cô ấm áp, còn tay vẫn lạnh như khi.

Lương Chiêu Nguyệt nắm một lúc, gì, siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, cố gắng truyền ấm của cho , để ấm hơn một chút.

Ban đầu, việc nắm tay là do cô chủ động, về đến khách sạn, cho đến khi cô định buông tay , một lực nắm c.h.ặ.t lấy, buông , cô mới muộn màng nhận .

Từ lúc nào, Châu Vân Xuyên trở thành bên chủ động nắm tay.

Lương Chiêu Nguyệt bàn tay đang nắm, con , cảm thấy đêm nay thật tuyệt vời.

Tuyệt đến mức cô ảo giác, cho rằng cô và cứ thế hòa hợp và mà trải qua quãng đời còn .

Dưới màn đêm, tầm từ sân thượng của khách sạn quả thực tuyệt vời.

Phóng tầm mắt xa, những tòa nhà cao tầng của thành phố sáng rực như ban ngày, từng con phố như từng dòng sông ánh đèn, uốn lượn quanh co, thấy điểm cuối.

Lương Chiêu Nguyệt đầu tiên thấy cảnh đêm phồn hoa như , thể là chấn động.

đặc biệt khác.

sân thượng, về phía .

Châu Vân Xuyên ở chỗ cửa sổ sát đất, vai dựa cửa, tay cầm một điếu t.h.u.ố.c, thỉnh thoảng rít một , khói trắng bay lên lượn lờ, giữa làn khói, trông ung dung tự tại.

Cũng xa vời thể với tới.

Có lẽ vì ánh mắt cô dừng quá lâu, chú ý thấy, về phía cô.

Bốn mắt , đó là một cái cực kỳ lạnh lùng, lơ đãng của .

Lương Chiêu Nguyệt vô cùng tha thiết.

Một đêm như thế , một đêm cô đơn lạnh lẽo ấm áp.

Bên cạnh họ chỉ đối phương, và cũng chỉ thể nương tựa đối phương.

Lương Chiêu Nguyệt về phía , khi sắp đến mặt , như thể để cô ngửi thấy mùi khói, Châu Vân Xuyên đưa điếu t.h.u.ố.c xa, đưa tay chặn cô .

thèm để ý, đưa tay nắm lấy bàn tay đang chắn ngang giữa trung của , ngón tay men theo cánh tay lên, một lúc , dừng ở vai để chống đỡ, cô nhón gót chân, ôm lấy cổ kéo xuống, một lời mà hôn lên môi .

Mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng ập đến.

Lương Chiêu Nguyệt chỉ nhíu mày một chút, lập tức thích nghi, cô hôn lên môi , từ từ m*t nhẹ.

Đó là một nụ hôn phức tạp khó tả, trong sự cẩn thận xen lẫn mấy phần khao khát.

Tần suất nhịp đập ở một nơi nào đó trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô cũng như nhiệt độ cơ thể cô đủ để lên tất cả.

Châu Vân Xuyên để mặc cô hôn một lúc, dụi tắt điếu t.h.u.ố.c gạt tàn, lúc mới nhanh chậm ôm lấy eo cô, xoay một cái, ép cô tường.

Vị trí đột ngột đổi, Lương Chiêu Nguyệt ngây vài giây, hai tay ôm lấy cổ , đôi mắt to tròn mang vẻ mong đợi và rụt rè .

Anh vẫn luôn động tĩnh gì, cô tưởng rằng đây sẽ là trạng thái bình thường, ngờ vẫn đáp .

Châu Vân Xuyên chằm chằm cô một lúc, trong đôi mắt trong veo đầy ý của cô, đưa hai tay đỡ lấy m.ô.n.g cô bế cô lên, cùng lúc đó, cúi đầu xuống.

Khoảnh khắc môi phủ xuống, chút cách giữa hai liền tan biến, Lương Chiêu Nguyệt cần nhón chân nữa, cần vất vả đuổi theo thở của nữa.

Lúc , trở nên trong tầm mắt, trong tầm tay.

Lương Chiêu Nguyệt bao bọc bởi một cảm giác thỏa mãn khó tả.

Tối hôm đó , Châu Vân Xuyên đưa cho cô một tấm thẻ, là thẻ của khách sạn .

nó, hiểu.

Anh : “Lúc nào ngắm cảnh đêm, thì cứ đến đây.”

Lương Chiêu Nguyệt suy nghĩ một chút, nhận lấy tấm thẻ đó, mân mê nó hỏi: “Anh sẽ đến đây ở chứ?”

Anh trả lời, mà ném câu hỏi ngược : “Em đến ở ?”

Muốn ?

Điều đó tự nhiên là .

Cô gật đầu, trong mắt mang theo sự mong đợi.

Châu Vân Xuyên lên tiếng, vẻ mặt nhàn nhạt liếc cô một cái, đến cửa sổ sát đất, châm một điếu t.h.u.ố.c, chậm rãi hút.

Trong nhà ngoài nhà yên tĩnh đến đáng sợ, Lương Chiêu Nguyệt dựa tường hít thở một lúc, chằm chằm bóng lưng vài giây, hồi lâu, cô đến chiếc ghế sofa bên cạnh xuống.

Trong lòng cô thấp thỏm. Vì sự im lặng kéo dài lúc của .

Rõ ràng giây hai còn quấn quýt trong d*c v*ng ngọt ngào ấm áp, hôn dứt; giây d*c v*ng tan biến, hai về thế giới thực, ranh giới tạm thời biến mất hiện rõ ràng giữa hai .

Lương Chiêu Nguyệt co hai chân lên, ôm lấy đầu gối, cằm tựa đầu gối, cùng im lặng với bóng lưng cách đó xa.

Không qua bao lâu, Châu Vân Xuyên hút xong một điếu t.h.u.ố.c, thấy Lương Chiêu Nguyệt đang ôm gối sofa, dáng vẻ thất vọng và đáng thương nên lời. Anh suy nghĩ một chút, về phía cô.

Một bóng đen đổ xuống, phủ lên cô, Lương Chiêu Nguyệt ngẩng đầu.

Châu Vân Xuyên : “Nghỉ ngơi sớm , sáng mai đưa em về.”

Cùng lúc dứt lời, đưa tay .

Nhìn bàn tay thon dài khớp xương rõ ràng đó, Lương Chiêu Nguyệt chút do dự mà đặt tay lòng bàn tay .

Đêm đó, họ ngủ chung giường, còn về câu hỏi khiến im lặng lâu , Lương Chiêu Nguyệt từ đầu đến cuối đều nhận câu trả lời chính diện từ .

Nếu cô , bằng lòng ?

thể .

chuyện nhắc nhở cô một điều.

Thái độ của Châu Vân Xuyên đối với tình cảm nhiều điểm khác biệt với cô, cô thể nồng nhiệt bày tỏ sự yêu thích của đối với , nhưng nhất định sẽ đáp một cách chính diện, cô dần dần quen với trạng thái chung sống như .

Sáng sớm hôm , khi dùng bữa sáng tại khách sạn, hai rời khỏi tòa nhà.

Xe chạy với tốc độ đều đều qua cầu Brooklyn, trung tâm tài chính thương mại Manhattan phía ngày càng nhỏ dần, cho đến khi còn thấy nữa.

Lương Chiêu Nguyệt thu ánh mắt đang ngóng trông, chút buồn bã.

Châu Vân Xuyên sắp đến Philadelphia công tác, thời gian kết thúc là khi họ thành công việc ở đây, cách khác, chia tay , gặp mặt tiếp theo sẽ là ở trong nước.

Lương Chiêu Nguyệt chìm trong một nỗi buồn rầu, đến mức xe dừng một lúc lâu cô cũng , mãi đến khi một tiếng gọi nhàn nhạt của Châu Vân Xuyên kéo suy nghĩ của cô trở .

, ngoài cửa sổ, cảnh đường phố quen thuộc ập đến, cô buột miệng: “Nhanh đến .”

Nói định mở cửa xe.

Châu Vân Xuyên nhanh chậm nắm lấy cổ tay cô, cô đầu, khó hiểu .

Anh nghĩ một lúc, : “Muốn đến khách sạn ở, hoặc về nhà ở, thì liên lạc với thư ký Ôn, cô sẽ sắp xếp thứ thỏa cho em.”

Lương Chiêu Nguyệt cảm thấy, cuộc chia ly mắt dường như cũng là một chuyện phiền muộn đau thương đến .

: “Em sẽ phiền thư ký Ôn ạ, chúng về nước gặp.”

còn vẻ mặt buồn rầu như nữa, lúc gương mặt tươi rạng rỡ, cực kỳ trong sáng.

Châu Vân Xuyên cô xuống xe, đến lề đường, đeo túi lưng, cúi nghiêng đầu, qua cửa sổ xe và vẫy tay tạm biệt , khỏi nghĩ, cảm xúc của cô là đến cũng vội vàng mà cũng vội vàng ?

Suy nghĩ đến một cách khó hiểu, cũng nghĩ sâu xa. Hôm qua tạm thời nghỉ nửa ngày, bàn việc chất đống nhiều công việc cần xử lý, hơn nữa tiếp theo còn công tác ở Philadelphia giải quyết công vụ.

Thời gian cấp bách, cho phép do dự thêm chút nào nữa, gạt những tâm tư diễm lệ mới chớm nở, đầu xe trở về Manhattan.

Nhìn theo chiếc xe của Châu Vân Xuyên rời , cho đến khi biến mất ở góc phố, còn thấy chút bóng dáng nào nữa, Lương Chiêu Nguyệt mới chậm rãi về phía tòa nhà văn phòng.

buổi sáng sớm, vẫn giờ cao điểm , đường nhiều , vài thưa thớt ở các đoạn đường khác , càng nổi bật sự tĩnh lặng của buổi sớm mai.

Lương Chiêu Nguyệt đến bậc thềm cao nhất, sắp bước tòa nhà văn phòng, cô cố ý dừng , nghiêng mặt về phía con phố bên trái.

Một con phố trống trải, ngay cả chiếc Rolls-Royce dừng trong chốc lát rời , dường như cũng chỉ là một ảo giác, một giấc mơ của cô.

tấm thẻ phòng nào đó thừa trong túi, thực sự cho cô , tất cả những điều đều là thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-24-co-khong-bao-gio-cho-minh-co-hoi-de-tiec-nuoi-va-hoi-han.html.]

Gió lạnh ập đến, lạnh thấm , Lương Chiêu Nguyệt kéo c.h.ặ.t chiếc áo khoác , hai tay ôm lấy , cúi đầu nhanh chân bước tòa nhà.

Nghỉ ngơi một ngày rưỡi, , đối mặt chính là khối lượng công việc chất chồng như núi. Người phụ trách tiên tập hợp mở một cuộc họp mười phút, nhanh ch.óng phân chia nội dung công việc của mỗi , cũng như tiến độ hiện tại của dự án, đó một nhóm nhanh ch.óng bắt tay công việc.

Danh sách công việc phức tạp, gạt sự lười biếng của kỳ nghỉ, lập tức bước trạng thái việc, từng một như cố định vị trí việc, bận đến mức ngay cả thời gian uống một ngụm nước cũng .

chính trong nhịp độ công việc áp lực cao như , Lương Chiêu Nguyệt cảm thấy hề mệt mỏi chút nào, ngược chút tận hưởng.

Cô cần một môi trường việc vội vã và căng thẳng như , để chuyển hướng một sự xáo động trong nội tâm của , từ đó giúp cô một khoảnh khắc bình yên.

Khoảng ba giờ chiều, công việc tiến triển tương đối thuận lợi, phụ trách , khi tan chắc chắn sẽ thành công việc tồn đọng trong hai ngày , thế là đích lấy bao lì xì nhận hôm để mời uống chiều.

Cũng lúc , Lương Chiêu Nguyệt thấy từ “bao lì xì”, đột nhiên nhớ một chi tiết nào đó cô quên mất.

Cô mở túi xem, chín bao lì xì yên lặng ở ngăn giữa, đó vốn là thứ cô định tặng cho Châu Vân Xuyên, nhưng vì chuyện tỏ tình tiến triển quá thuận lợi, trong lúc hưng phấn kích động, cô quên béng mất.

chúng, nhíu mày suy nghĩ sâu xa, nên đưa cho thế nào đây?

Lúc Châu Vân Xuyên ở Philadelphia , còn cô thì ở New York, đưa thế nào?

Trong văn phòng, đang thảo luận xem nên đặt cà phê và bánh ngọt gì, một đồng nghiệp thấy Lương Chiêu Nguyệt cứ cúi đầu im lặng, liền hỏi: “Chiêu Nguyệt, cô ăn gì ?”

Bị gọi tên, Lương Chiêu Nguyệt ngẩng đầu, vẻ mặt ngơ ngác.

Đồng nghiệp đó lặp một nữa.

Lương Chiêu Nguyệt lúc mới hồn, cô đóng túi , đặt lên phía chiếc tủ bên cạnh, giả vờ bình tĩnh : “ cũng .”

Một đồng nghiệp khác : “Ôi chao, ghét nhất là ‘ cũng ’ đấy.”

Lời theo lý mà phần lớn là đùa, thể coi là thật, nhưng Lương Chiêu Nguyệt liếc , vô tình thấy sự ghét bỏ và chán ghét lóe lên trong mắt đó.

Lương Chiêu Nguyệt sững , đợi cô tập trung , đồng nghiệp đó đang cô.

Như thể chỉ là cô nhầm.

Lương Chiêu Nguyệt cũng giả vờ như phát hiện , sắc mặt như thường món , đó cùng các đồng nghiệp tiếp tục thảo luận, còn cô thì hùa theo, suy nghĩ.

Đồng nghiệp tên là Dương Vũ Hân, là một trong những nhân viên cử công tác ở New York , nhưng cô là nhân viên của Chứng khoán Ngân Hải. Lúc Lương Chiêu Nguyệt thực tập hè ở Chứng khoán Ngân Hải, từng một thời gian tiếp xúc với Dương Vũ Hân, nhưng vì là nhân viên chính thức, nội dung công việc của hai giống , nên mối quan hệ cũng chỉ dừng ở mức quen .

hiểu, sự chán ghét thoáng qua của Dương Vũ Hân đến từ .

Mỗi một thực tập đây, để tránh sinh chuyện, cô giờ đều an phận thủ thường. Lúc việc bao giờ tham gia bất kỳ vấn đề lê đôi mách nào, cũng bao giờ thể hiện bản ở bất kỳ , giờ đều chỉ chăm chỉ thành công việc của .

Cô chắc chắn từng đắc tội với Dương Vũ Hân.

Người phụ trách cầm điện thoại lên đặt chiều, đến lượt Lương Chiêu Nguyệt, cô đặt một ly Mocha, nhân lúc chuyện với phụ trách, cô liếc về phía Dương Vũ Hân.

Người cũng cô.

Ánh mắt chạm , đối phương chút hổ, nhất thời đơ , Lương Chiêu Nguyệt nhàn nhạt với cô một cái, bình thường dời tầm mắt .

Vì tình tiết nhỏ , cô càng chắc chắn hơn rằng cảm giác căn cứ, chỉ là cô hiểu sự chán ghét của Dương Vũ Hân đến từ lúc nào.

Nghĩ một lúc cũng kết quả, vả Dương Vũ Hân cũng từng nhằm khó , Lương Chiêu Nguyệt cũng còn rối rắm nữa.

Cái gọi là binh tới thì tướng chặn, nước lên thì đất ngăn, nếu chuyện gì xảy thật, cô đề phòng một chút là .

Nửa tiếng , chiều giao đến, bên cửa sổ, uống cà phê ăn bánh ngọt, trò chuyện phiếm, chủ đề ngoài những chuyện trong kỳ nghỉ.

Kỳ nghỉ đột xuất khiến trở tay kịp, nhất thời ai cũng kế hoạch gì, ngoài việc dùng để ngủ bù.

Đương nhiên trong đó bao gồm Lương Chiêu Nguyệt.

Trong đội sáu , kỳ nghỉ một ngày rưỡi , năm đều hoạt động cùng , chỉ một Lương Chiêu Nguyệt .

Lúc , ánh mắt của đều đổ dồn cô, đều hỏi cô biến mất .

Đồng nghiệp 1 : “ , Chiêu Nguyệt là tối hôm đó ăn lẩu xong một , hôm qua cả ngày cũng về, thành thật khai báo, cô ?”

Đồng nghiệp 2 : “Tối qua máy sấy tóc trong phòng hỏng, qua gõ cửa phòng cô, mãi ai trả lời, thể chứng minh tối qua cô về.”

Lương Chiêu Nguyệt ngớ .

Miếng bánh ngọt xúc, cứ thế giơ lên giữa trung, ăn cũng , mà ăn cũng chẳng xong.

Đồng nghiệp 1 lập tức hiểu , một cách mờ ám: “Không gặp tình lang đấy chứ?”

Lương Chiêu Nguyệt lập tức lắc đầu: “ tìm bạn ” sợ tin, cô “Bạn của ở ngay Columbia, hôm qua ở cùng với .”

Đồng nghiệp 2 xong rõ ràng thất vọng: “Thật ?”

Lương Chiêu Nguyệt gật đầu.

Đồng nghiệp 1 hỏi: “Cô độc ?”

Lương Chiêu Nguyệt sững , mấy tự tin mà một tiếng .

“Vậy để giới thiệu cho cô nhé? nhiều bạn độc lắm…”

“…”

Vấn đề cứ thế rẽ sang vấn đề độc , trong mấy mặt, ngoài phụ trách gia đình, những còn đều độc , Lương Chiêu Nguyệt lập tức thoát khỏi trung tâm của chủ đề.

Chỉ là trái tim đang treo lơ lửng của cô mới đặt xuống, bất ngờ đối diện với ánh mắt của Dương Vũ Hân.

cô một cách đầy ẩn ý.

Lần , dời tầm mắt là chính Lương Chiêu Nguyệt.

Không vì điều gì khác, chỉ là lúc cô thật sự chột .

Uống xong chiều, lượt vị trí việc, Lương Chiêu Nguyệt sắp xếp tài liệu một lúc, nhớ đến những bao lì xì quên mất, nghĩ đến từ lúc chia tay buổi sáng đến giờ, cô đều liên lạc với Châu Vân Xuyên.

Trước đây lâu liên lạc cô còn thể tự thuyết phục , là vì hai , nhưng bây giờ mối quan hệ đổi, lý do còn hợp lệ nữa.

Huống chi, bây giờ cô thể liên lạc với bất cứ lúc nào.

Không cần rối rắm do dự quyết đoán như nữa.

Nghĩ , cô nhân lúc những khác còn đang việc, cúi đầu dùng màn hình máy tính vật che chắn, gửi cho Châu Vân Xuyên một tin nhắn Wechat.

【Mặt Trăng: Anh đến Philadelphia ạ?】

Trước khi tan buỏi tối, cô nhận tin nhắn trả lời của Châu Vân Xuyên.

【yz: Ừm.】

Lúc là chín giờ đêm, chắc là kết thúc công việc, mới thời gian xem điện thoại. Lương Chiêu Nguyệt tắt máy tính, gõ chữ.

【Mặt Trăng: Anh chú ý nghỉ ngơi nhé.】

Rốt cuộc dám hỏi quá nhiều, suy nghĩ hồi lâu, cô chỉ trả lời một câu mang tính hình thức như , cùng tan .

Trong lúc thang máy xuống, cô nhận tin nhắn trả lời của Châu Vân Xuyên.

【yz: Ừm.】

【yz: Em cũng nhé.】

Hai tin nhắn trả lời chỉ cách vài giây, Lương Chiêu Nguyệt , khóe miệng khẽ cong lên.

Đồng nghiệp bên cạnh thấy cô như , khỏi hỏi: “Chiêu Nguyệt, cô gặp chuyện gì vui ?”

Lương Chiêu Nguyệt vội dán điện thoại , : “Không gì.”

“Vậy ? Sao thấy cô từ nãy đến giờ cứ chằm chằm điện thoại ngây ngô thế.”

lúc tan , mệt mỏi rã rời, đều tự cầm điện thoại lướt, sức lực để ý đến cuộc chuyện của hai .

Lương Chiêu Nguyệt yên tâm một chút : “Không , chỉ là thấy một bài đăng hài hước thôi.”

Bây giờ thông tin mạng quá nhanh, đồng nghiệp lập tức hiểu , : “Nội dung gì mà hài hước thế?”

Lương Chiêu Nguyệt cảm giác khó tả như đang tự hại , đành tạm thời bịa một câu chuyện để cho qua.

Về đến khách sạn, cô lên lầu, mà ném chiếc giường mềm mại, một lúc, cô mở điện thoại .

Giao diện màn hình dừng ở câu “Em cũng ” mà Châu Vân Xuyên gửi đến.

Đã lỡ mất thời cơ trả lời nhất, bây giờ mà trả lời gì đó, khó tránh khỏi ý cố tình tìm chuyện để .

Mối quan hệ mới chỉ bắt đầu, hơn nữa tính cách của Châu Vân Xuyên vốn lạnh nhạt, lúc mặt đối mặt Lương Chiêu Nguyệt thể màng tất cả để bày tỏ, nhưng lên mạng, cô yên tĩnh hơn nhiều.

Cô nghĩ, lúc ở bên , cô chiếm thời gian của vấn đề gì; nhưng trong thời gian việc và nghỉ ngơi cá nhân, cô nhất vẫn nên phiền , để phòng cảm thấy cô phiền phức, thích cô.

chằm chằm cuộc trò chuyện của hai một lúc, tắt điện thoại, tìm quần áo tắm rửa.

Vì Châu Vân Xuyên đang công tác ở Philadelphia, Lương Chiêu Nguyệt còn đến Manhattan nữa, cũng đến khách sạn đó nữa, cô tâm ý dồn hết tâm sức công việc và học tập. Chỉ là lúc rảnh rỗi trong công việc, cô cầm điện thoại lên mở cửa sổ trò chuyện của hai , nhịn liên lạc với , nhưng nghĩ đến thể sẽ gây kết cục tồi tệ nhất, những ý nghĩ manh nha đó cuối cùng đều lượt dằn xuống.

Cô tự nhủ, tuyệt đối thể nóng vội, học cách lặng lẽ chờ đợi.

Thỉnh thoảng lúc đêm khuya vắng lặng, cô nhớ đến mấy bao lì xì trong túi, vẫn chút thất vọng và tiếc nuối. Rõ ràng hai buổi tối ở bên , cô quên mất đưa lì xì cho .

Thực sự nên.

Cứ thế bận rộn liên tục hơn một tuần, đêm khi công việc thẩm định chi tiết gần kết thúc, Lương Chiêu Nguyệt nhận điện thoại của cô bạn Dư Miểu.

Ngay hôm qua, Dư Miểu và bố kết thúc chuyến du lịch châu Âu trở về Philadelphia, ba vốn định tối mai từ Philadelphia đến New York, kịp lúc khi Lương Chiêu Nguyệt kết thúc công việc ở đây về nước, bốn gặp một bữa. Kể từ khi nghiệp đại học, Lương Chiêu Nguyệt tiếp tục ở Bắc Thành học thạc sĩ, còn Dư Miểu nước ngoài học, hai đều bận rộn với việc học của , ngoài liên lạc trực tuyến, thì gần hai năm gặp trực tiếp.

Thế nhưng trời chiều lòng .

Trong điện thoại, Dư Miểu liên tục xin : “Chiêu Nguyệt xin nhé, hẹn tối mai cùng gặp mặt ăn cơm, ai ngờ công việc thực tập của tớ tạm thời đổi, bố tớ vốn định cùng tớ đến New York, kết quả tớ nhận thông báo, đề tài ở trường bắt đầu sớm hơn. Kế hoạch của cả nhà đều đảo lộn cả . Tớ lẽ tạm thời về New York nữa, đây đến Tết Nguyên Tiêu.”

Theo lịch trình công tác , vé máy bay về nước của Lương Chiêu Nguyệt và mấy khác đặt ngày .

Nói cách khác, lúc Dư Miểu về New York, thì Lương Chiêu Nguyệt ở trong nước từ lâu .

Ngoài cửa sổ tuyết rơi, những bông tuyết bay lất phất, đường vội vã.

Lương Chiêu Nguyệt mở cửa sổ, đưa tay , trong khoảnh khắc những hạt tuyết rơi đầy lòng bàn tay. Nhiệt độ lòng bàn tay cao, chẳng mấy chốc, những hạt tuyết đó tan , theo đó là cảm giác lạnh buốt.

Trong một khoảnh khắc, Lương Chiêu Nguyệt liền nghĩ đến Châu Vân Xuyên im lặng như đêm ở khách sạn.

Khi cô bày tỏ nguyện vọng mong nhiều hơn, phản ứng của cũng lạnh lùng như , như tiết trời lạnh thấu xương, phảng phất như trời đất sẽ bao giờ ngày băng tuyết tan chảy.

Đây cũng là nguyên nhân chính khiến những ngày qua Lương Chiêu Nguyệt mỗi liên lạc với , nhiều từ bỏ.

Sợ quá nồng nhiệt, sẽ khiến phản cảm.

lúc , cô nảy một ý nghĩ khác.

màng tất cả, vượt đại dương xa xôi tìm một , tại chủ động tìm thứ hai, huống chi cách còn gần hơn, tiện lợi hơn.

đang từng bước tiến về một vùng nguy hiểm, chỉ cần một chút sơ sẩy, cô sẽ thua cả bàn cờ, đến lúc đó tan xương nát thịt cũng chừng.

lý trí tình cảm, xưa nay vốn đáng kể, bất kỳ đạo lý nào.

Nghĩ là nghĩ, .

Phương châm sống của cô giờ vẫn luôn đơn giản và rõ ràng như .

Lúc bắt đầu thể chút đắn đo, nhưng đến khi xác định mục tiêu và chủ động tấn công, những sự cẩn thận dè dặt, những sự cân nhắc lợi hại đó giờ đều thể bỏ qua tính.

Cô thản nhiên chấp nhận thái độ hời hợt của Châu Vân Xuyên đối với mối quan hệ , nhưng cô thể như , rạch ròi và kiềm chế.

Một khi tình cảm gần đến mức kiềm chế, tương lai đối mặt chỉ một cục diện duy nhất— tiếc nuối và hối hận.

Và cô bao giờ cho cơ hội để tiếc nuối và hối hận.

Dù cho là thiêu lao đầu lửa, cô cũng từ nan.

Nghĩ , Lương Chiêu Nguyệt còn do dự nữa, rút một tờ khăn giấy, lau sạch lòng bàn tay, : “Miểu Miểu, hoặc là chúng còn cách gặp mặt khác.”

“Ví dụ như?”

“Ví dụ như tớ đến Philadelphia tìm .”

 

Loading...