Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 31: Cô không chút do dự mà lao về phía vị thần của mình

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:01:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáu giờ sáng sớm hôm , Lương Chiêu Nguyệt tỉnh giấc trong tiếng chuông báo thức.

Vừa mở mắt, đập tầm là một màu trắng sạch sẽ; hít nhẹ mũi, ngửi thấy mùi hương trong lành mát lạnh.

Đại não trống rỗng mười giây, cuối cùng tiếng chuông điện thoại rung rè rè, cô đành căng da đầu ngẩng lên, quả nhiên ngoài dự đoán, Châu Vân Xuyên tỉnh từ sớm, đang dùng vẻ mặt hờ hững cô.

Không giống như đêm qua, rèm cửa kéo một góc từ lúc nào, ánh nắng ban mai chiếu phòng, cả căn phòng sáng trưng.

Mà hai tay Lương Chiêu Nguyệt vẫn đang ôm c.h.ặ.t Châu Vân Xuyên, tựa lòng .

Bốn mắt một lát, Lương Chiêu Nguyệt đỏ mặt, ngại ngùng : “Em tắt báo thức ngay đây.”

Cô buông tay, rời khỏi lòng , lấy chiếc điện thoại bên cạnh, tắt chuông báo. Chuông thì tắt, nhưng tim Lương Chiêu Nguyệt đập thình thịch.

Mọi chuyện xảy đêm qua vẫn hiện rõ mồn một mắt.

Do cô chủ động , đó, thứ đều loạn cả lên. Vì sự việc xảy đột ngột, ở đây chuẩn đồ dùng an , hai đến bước cuối cùng. những chuyện nên xảy thực cũng xảy gần hết .

Lương Chiêu Nguyệt cúi đầu, liếc mắt chỗ một cái, cái khiến khuôn mặt vốn đỏ của cô càng thêm mấy phần nóng rực.

Xương ngón tay của Châu Vân Xuyên đều đặn thon dài, một đôi tay như thế , nay chỉ khác dừng chân ngắm , thế mà đêm qua, tay chủ động dừng lâu.

Lương Chiêu Nguyệt đến giờ vẫn nhớ cảm giác run rẩy mà mang cho cô lúc đó.

Cô vẫn kéo thế giới của , ngược còn kéo mạnh thế giới thuộc về .

Linh hồn cô khẽ run lên trong lặng lẽ bản nhạc tấu lên từ đầu ngón tay .

Cô cuối cùng vẫn cam tâm, dùng cách tương tự để khiến rơi xuống từ cao.

Màn đêm khiến con mạnh mẽ, cũng đồng thời khiến con tùy tiện bậy; ngày hôm mặt trời mọc, cô hiện nguyên hình.

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, về phương diện ai cũng là mới, cần rụt rè e thẹn. Nghĩ , cô ngẩng đầu . Trong lúc cô cúi đầu suy nghĩ, Châu Vân Xuyên dậy, tựa đầu giường, lặng lẽ cô.

Một lúc vẫn ai gì.

Cuối cùng vẫn là Châu Vân Xuyên mở lời : “Đêm qua…”

Lương Chiêu Nguyệt định gì, nhưng sợ về chuyện xảy ban đêm, cô liền một bước: “Có thoải mái ?”

Có một khoảnh khắc, cả đại não của Châu Vân Xuyên đều ngừng hoạt động, vô lý nhưng đúng là xảy .

Anh sững một chút, hiểu ý trong lời cô, bèn nhạt, hỏi ngược : “Em thoải mái ?”

Lương Chiêu Nguyệt níu c.h.ặ.t chăn, còn thật sự nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề , đắn đo hồi lâu, cô : “Cũng tệ.”

Vẫn thành thật như khi, Châu Vân Xuyên : “Không em cảm thấy khó chịu là .”

Cuộc đối thoại

Sao cứ kỳ kỳ quái quái thế nào .

Lương Chiêu Nguyệt nắm c.h.ặ.t chăn.

Châu Vân Xuyên hắng giọng, tiếp tục lời lúc nãy xong: “Tối qua bà nội ?”

Hóa hỏi cái ? Mặt cô đỏ lên nhiều, vì những phỏng đoán lung tung ban nãy, cô nhỏ giọng : “Không gì cả ạ, chỉ phần sủi cảo của cần nấu, đợi về nấu thì ăn sẽ tươi hơn.”

“Bà gì khác ?”

Xem tin, Lương Chiêu Nguyệt hỏi: “Anh lời thật ?”

Anh “ừm” một tiếng.

“Bà nội khen yêu nghề.”

Vì câu , Châu Vân Xuyên Lương Chiêu Nguyệt chớp mắt.

Có lẽ cuộc trò chuyện quá đỗi bình thường, Lương Chiêu Nguyệt thả lỏng hơn nhiều, cô, cô cũng mặc cho , bản một cách đàng hoàng.

Im lặng một lúc, Châu Vân Xuyên là dời mắt , nhạt vén chăn xuống giường, phòng tắm.

Cái đáng lắm ?

Lời cô truyền đạt đúng là sự thật, mặc dù Liễu Y Đường bằng giọng điệu tán thành. Lương Chiêu Nguyệt giường một lát, cũng theo đó xuống giường, đuổi theo bóng dáng .

Rửa mặt xong, hai xuống lầu.

Dì đang chuẩn bữa sáng, thấy họ xuống , liền chỉ sân , Liễu Y Đường đang tập Thái Cực Quyền ở sân .

Trong sân, tiếng nhạc Thái Cực Quyền đang phát đến đoạn giữa, hai đất trống bên cạnh chờ đợi, đợi đến khi một bài Thái Cực Quyền kết thúc, Châu Vân Xuyên mới cầm khăn mặt bước lên, gọi một tiếng: “Bà nội.”

Liễu Y Đường , thẳng qua , tiến về phía Lương Chiêu Nguyệt, hỏi: “Chiêu Nguyệt, tối qua ngủ ngon cháu?”

Lương Chiêu Nguyệt liếc Châu Vân Xuyên đang lơ, : “Bà nội, cháu ngủ ngon lắm ạ.”

“Ngủ thoải mái là , thường xuyên về nhé, về thì thôi, thiếu nó cuộc sống của chúng vẫn tiếp diễn.”

Lương Chiêu Nguyệt ngờ Liễu Y Đường chuyện thể mỉa mai như . Cô nén , cầm lấy chiếc khăn trong tay Châu Vân Xuyên đưa cho Liễu Y Đường : “Sau cháu và Vân Xuyên sẽ thường xuyên về thăm bà ạ.”

Liễu Y Đường cầm khăn lau mồ hôi cổ : “Ta vẫn thích cháu về một hơn, khác quan tâm.”

Nói cho cùng, vẫn là đang giận chuyện tối qua Châu Vân Xuyên về đúng giờ.

Lương Chiêu Nguyệt đáp lời, lùi sang một bên, nháy mắt với Châu Vân Xuyên. Châu Vân Xuyên bất đắc dĩ, bước lên : “Bà chào đón cháu, bây giờ cháu nhé?”

Lương Chiêu Nguyệt & Liễu Y Đường: “…”

Lương Chiêu Nguyệt nhắm mắt thở dài, ai đổ dầu lửa một cách trắng trợn như ?

Liễu Y Đường vốn dĩ cũng giận lắm, Châu Vân Xuyên cố ý hỏi như , sắc mặt lập tức biến mất. Vì thế Mạnh An An mới lén lút từ bên ngoài về sáng sớm đ.â.m trúng họng s.ú.n.g, bà hai em họ, thất vọng : “Hai đứa bây đúng là…”

Mạnh An An tự đuối lý, dám gì, chỉ dám nấp lưng Lương Chiêu Nguyệt để giảm bớt sự tồn tại.

Châu Vân Xuyên : “Bà chú ý nhiều hơn đến sức khỏe của , tức giận hại đáng ạ.”

Liễu Y Đường tức giận : “Cháu cứ đắn với . Bao giờ cháu thể quan tâm đến gia đình của hơn, quan tâm đến Chiêu Nguyệt hơn thì đốt nhang bái Phật .”

Châu Vân Xuyên nghiêng mặt, liếc Lương Chiêu Nguyệt một cái, : “Trong lòng cháu vẫn luôn , tối qua xong việc là cháu về ngay lập tức .”

chỉ lời khách sáo, là để dỗ dành Liễu Y Đường, thể phủ nhận, chỉ một câu mà cả hai đều là diễn kịch, là lời dối thuận miệng bịa , Lương Chiêu Nguyệt vẫn tránh khỏi lay động.

Mạnh An An “Ồ” một tiếng: “Hiếm khi thấy trai lời tình tứ đó.”

Nói , cô kéo tay Lương Chiêu Nguyệt, tai Lương Chiêu Nguyệt đỏ lên, một phản ứng chân thật của cơ thể, lừa , sắc mặt Liễu Y Đường cuối cùng cũng khá hơn : “Vào ăn sáng .”

Sự việc tạm thời lắng xuống, mấy phòng ăn dùng bữa sáng.

Có lẽ là do Tết về, cộng thêm tối qua thất hứa, chủ nhật hôm đó Châu Vân Xuyên gạt hết công việc sang một bên, tâm ý ở bên Liễu Y Đường, trong suốt thời gian đó điện thoại cũng reo một nào.

Buổi sáng là tỉa hoa mai trong sân, buổi trưa là chơi cờ cùng bà, buổi chiều thì mời đoàn Kinh kịch đến nhà biểu diễn cho Liễu Y Đường, đó là cùng bà chữ vẽ tranh. Rõ ràng, về mặt hiếu thảo với Liễu Y Đường, Châu Vân Xuyên cực kỳ dụng tâm, nghiêm túc và để tâm hơn nhiều so với đến Cảng Thành gặp bố dịp Tết Nguyên Đán.

Lương Chiêu Nguyệt tò mò rốt cuộc xảy chuyện gì bên trong, cô thể hỏi thẳng Châu Vân Xuyên, nhưng thể hỏi bóng hỏi gió Mạnh An An. Lúc , cô cầm bức tranh tôm bằng mực mà Châu Vân Xuyên vẽ, : “Anh trai em học vẽ tranh từ bà nội ?”

Mạnh An An gật đầu: “Lúc nhỏ bố bận rộn, trai gần như sống bên cạnh bà nội, bà nội thích chữ vẽ tranh, trai học theo ít. Em thì , lúc em còn nhỏ bà nội ít em chuyên tâm bằng trai.”

“Chị thấy em vẽ hơn trai em.”

“Thật ?”

Lương Chiêu Nguyệt gật đầu : “Thật đó.”

Mạnh An An “chậc” một tiếng: “Sau trai cũng theo con đường nghệ thuật, bằng em là chắc chắn , chỉ là Chiêu Nguyệt” Cô dừng “Lúc chị câu thật sự cảm thấy trai vẽ bằng em ? Chẳng lẽ trong lòng chị, trai là giỏi nhất ?”

Lương Chiêu Nguyệt vốn là gõ cửa hỏi đường, thăm dò tin tức, ngờ Mạnh An An chiếu tướng ngược .

: “Chị thật sự thấy em vẽ hơn nhiều.”

Mạnh An An liếc đằng cô, tủm tỉm : “Thật ? Nói dối mũi sẽ dài đó.”

Lương Chiêu Nguyệt quả quyết : “Chị nay đều thật.”

Mạnh An An khỏi đắc ý: “Anh trai, thấy , Chiêu Nguyệt thưởng thức và thích tranh của em hơn đó.”

Động tác cầm tranh của Lương Chiêu Nguyệt khựng : “???”

Mạnh An An vứt một mớ hỗn độn, hì hì tìm Liễu Y Đường, để gian cho hai .

Vừa nghĩ đến việc những lời ban nãy Châu Vân Xuyên thấy sót một chữ, Lương Chiêu Nguyệt vô cùng hổ, đồng thời còn chột . Vì thế, cô dám Châu Vân Xuyên, cứ chằm chằm bức tranh trong tay.

Trong mắt Châu Vân Xuyên, cho rằng cô vì thật mà chính chủ thấy nên khó xử, bước lên một bước, cúi cầm lấy bức tranh tay cô đặt lên chiếc bàn bên cạnh : “Anh nhớ em chữ thư pháp ?”

Lương Chiêu Nguyệt ngẩng đầu, nhớ đó cô đang thêm dạy trẻ con chữ, đột nhiên tìm đến.

Anh : “Anh trải giấy mài mực cho em nhé?”

Bên Liễu Y Đường và An An đang ở bên hồ cá xem cá koi, trò chuyện nhỏ giọng, rắc thức ăn trong, ai chú ý đến bên của họ, Lương Chiêu Nguyệt Châu Vân Xuyên mài mực, lòng dần dần tĩnh .

chữ thư pháp tệ, nhưng cũng chỉ giới hạn ở mức tệ, chứ trình độ sâu hơn.

chiếc bàn gỗ nam mộc, nhanh ch.óng liếc Châu Vân Xuyên một cái, lòng chút bất an: “Nếu em thể hiện , đừng em nhé.”

Châu Vân Xuyên nhướng mày, chỉ .

Từ khi kết thúc công việc thêm dạy chữ năm ngoái, cô lâu đụng đến b.út lông, bình thường chữ cũng đa phần dùng iPad. Thế nên lúc hạ b.út, đầu b.út vẫn còn vững, cộng thêm cô chút rối rắm và do dự, chữ đầu tiên hồn.

Cô nghĩ, ngoài việc tay nghề mai một, còn lý do là Châu Vân Xuyên đang ngay bên cạnh .

Anh gì mà cứ cô chằm chằm thế!

bắt đầu từ chữ thứ hai, tay của Lương Chiêu Nguyệt vững hơn nhiều.

Không lâu , cô xong bốn chữ, cô đặt b.út lông lên nghiên mực, sang một bên, về phía Châu Vân Xuyên.

Châu Vân Xuyên bước lên, cúi mắt .

bốn chữ “Tuế nguyệt tình chiếu*”, nhưng nét đầu tiên đặt xuống nặng, vô cớ cho cảm giác rằng ban đầu cô định bốn chữ , chỉ là xảy chuyện gì, mới khiến cô trong khoảnh khắc đổi ý định, đổi thành bốn chữ hiện tại.

Tuế nguyệt tình chiếu*: Tình cảm thời gian minh chứng và soi tỏ. Chỉ trải qua năm tháng thử thách, mới là tình cảm chân thành, bền vững

Bỏ qua chi tiết , thể thấy cô là nền tảng.

Nét b.út của cô đặc biệt mạnh mẽ lực, thông qua nét chữ của một thể đoán phần nào tính cách của đó.

Châu Vân Xuyên nghĩ, cô quả thật chữ như , một cảm giác dứt khoát và bướng bỉnh.

Anh dời tầm mắt khỏi trang giấy sang cô : “Em dây dưa dứt khoát.”

Lương Chiêu Nguyệt sững sờ một lúc, một lát mới : “Lúc ông nội dạy em chữ, cũng từng em như .”

Nếu ông nội cô qua đời từ lâu, nếu Châu Vân Xuyên thật sự gặp vị lão gia .

Lương Chiêu Nguyệt đang nghĩ gì, phá vỡ sự im lặng lúc , liền : “Anh ? Lần đổi em mài mực cho .”

Châu Vân Xuyên nghĩ một lát, từ chối.

Anh thảo thư, rồng bay phượng múa, Lương Chiêu Nguyệt mà tim run lên.

Nguyên do gì khác, chỉ vì Châu Vân Xuyên một câu thơ, hơn nữa còn là một câu thơ liên quan đến tên của cô——

“Thanh điểu tây phi bất khả chiêu, lương nguyệt tà phong động hà hán.” (Chim xanh bay về tây thể gọi về, trăng lạnh gió nghiêng lay động dải ngân hà.)

Tim Lương Chiêu Nguyệt đập thình thịch, một cảm giác mất kiểm soát như sắp bung .

Ánh nắng buổi chiều ấm áp, xa xa là tiếng chuyện dịu dàng, nơi của họ tĩnh lặng như thế. Mùa xuân của Bắc Thành vẫn thật sự đến, nhưng cô cảm nhận rõ ràng ý xuân nồng nàn.

Giờ phút , thế giới của cô ngòi b.út của trở nên xuân về hoa nở, tràn ngập sức sống.

Cô cũng nghĩ nhiều, hỏi: “Bức thư pháp thể tặng cho em ?”

Châu Vân Xuyên : “Em ?”

Cô tha thiết gật đầu: “Rất .”

Châu Vân Xuyên trầm ngâm hai giây, chỉ bức bên cạnh, : “Để trao đổi, bức của em lấy.”

Lương Chiêu Nguyệt rõ lời , ánh mắt và sự chú ý của cô đều đặt bức thu pháp mắt. Cô nghĩ, về nhà nên đóng khung treo trong phòng sách, là cuộn ống tranh cất ở nơi ai , thỉnh thoảng tự lấy từ từ ngắm nghía.

Cô nghiêng đầu qua , ngắm ngắm bức thư pháp đó, Châu Vân Xuyên hỏi: “Thích lắm ?”

Lương Chiêu Nguyệt “ừm” một tiếng, giọng giấu sự vui vẻ: “Tên của em chính là xuất phát từ câu thơ , lúc đó ông nội tra nhiều sách và từ điển, cuối cùng chọn cái tên . Ông , buổi tối hôm đó ánh trăng rải bàn sách bên cửa sổ, trang sách gió thổi bay, khi ông qua định gấp sách , thấy câu thơ . Khi đó ông còn trẻ, trong xương cốt tràn đầy sự lãng mạn.”

Châu Vân Xuyên chọn câu thơ là ngẫu nhiên.

Mấy ngày công tác ở Thâm Thành, sáng lập gặp mặt nghiệp khoa Văn, trong văn phòng dán ít câu thơ, trong đó một bài thơ chính là câu . Lúc đó câu thơ lâu, lâu đến mức vị sáng lập đó qua định gỡ bài thơ đó xuống tặng .

Anh nhận, đó mấy bàn chuyện đầu tư, ai nhắc chi tiết nhỏ nữa.

Châu Vân Xuyên cũng quên mất chi tiết , ngay lúc nãy khi Lương Chiêu Nguyệt bảo chữ, đột nhiên trong đầu lóe lên chính là câu thơ , thế là mới bức thư pháp .

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ vì Châu Vân Xuyên bức thư pháp , loại chuyện thể nghĩ sâu.

Cô chỉ đơn thuần tận hưởng niềm vui của khoảnh khắc , tận hưởng khoảnh khắc cũng thỉnh thoảng để tâm mà lòng hoa nở rộ.

Có những lúc, một đoạn tình cảm cay đắng cần tự an ủi như .

Mặt trời dần lặn về phía tây, hoàng hôn đến gần, nhiệt độ ngoài trời giảm xuống rõ rệt, mấy nhà.

Mạnh An An hai xảy chuyện gì, nhưng thấy đôi mắt lúc nào cũng ánh lên ý của Lương Chiêu Nguyệt, cũng đoán phần lớn.

: “Lúc nãy gì với trai em thế? Nhìn chị vui kìa.”

Lương Chiêu Nguyệt úp mở: “Bí mật.”

“Hì hì, ai thèm.”

Buổi tối, khi mấy dùng bữa xong, Châu Vân Xuyên Liễu Y Đường gọi lên phòng sách lầu hai chuyện.

Lương Chiêu Nguyệt và Mạnh An An thì ở phòng khách xem TV, chuyển mấy kênh, ngoài kênh tin tức , những kênh khác chẳng gì đáng xem. Mạnh An An chuyển đến kênh thể thao, ném điều khiển , níu lấy Lương Chiêu Nguyệt hỏi: “Chán quá, chị vẫn nên xem buổi chiều ở trong sân chị và trai rốt cuộc xảy chuyện gì .”

Lương Chiêu Nguyệt hỏi ngược : “Không em thèm ?”

“Giờ thèm , hết cách, con em chính là dễ đổi như đó.”

“Thật cũng gì, chỉ là trai em tặng chị một món đồ thôi.”

Lương Chiêu Nguyệt quyết thừa nhận bức thư pháp đó là do cô xin, cô kiên trì cho rằng là Châu Vân Xuyên tặng cô, dù đó chẳng cũng lấy bức thư pháp của cô .

Mạnh An An liền hỏi: “Đồ gì ?”

“Một bức thư pháp.”

“???” Mạnh An An kinh ngạc, “Chỉ một bức thư pháp mà chị vui thành thế , vui đến giờ vẫn hết ?”

“Em hiểu .”

“Sao em hiểu chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-31-co-khong-chut-do-du-ma-lao-ve-phia-vi-than-cua-minh.html.]

“Nếu em nhận món đồ từ mà em để tâm tặng, em còn quan tâm tặng gì ?”

Ví dụ đúng chỗ, Mạnh An An lập tức thành việc đặt vị trí của khác, cô : “ ha, đó tặng em một bộ màu vẽ, em vui cả nửa tháng.”

Lương Chiêu Nguyệt : “ . Đôi khi niềm vui của con chính là đơn giản và thuần túy như .”

Mạnh An An gật đầu như giã tỏi.

Lương Chiêu Nguyệt hóng chuyện, nhưng Mạnh An An dù cũng đặc biệt, cô nghĩ một lát, nhỏ giọng hỏi: “Không thể cho chị đó là ai ?”

Mạnh An An lập tức lắc đầu như trống bỏi: “Không . Chuyện vẫn cả, nên .”

“Cũng , đợi ngày nào như ý nguyện , nhớ cho chị nhé.”

“Mượn lời chúc lành của chị, ngày em mã đáo thành công nhất định sẽ tìm chị khui sâm panh.”

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ đến cảnh tượng đó, đùa: “Cũng khá mong đợi đó.”

Mạnh An An ngại ngùng, ôm lấy eo cô, rúc lòng cô nũng.

Hai trò chuyện một lúc, cuối cùng Mạnh An An bạn học gọi một cuộc điện thoại gấp.

Phòng khách rộng lớn lập tức trở nên yên tĩnh, Lương Chiêu Nguyệt một ở lầu một chờ một lát, thấy lầu vẫn ý định xuống, do dự một lúc, cô về phía cầu thang.

Khi đến bậc thang thứ hai từ lên, từ phía phòng sách truyền đến tiếng cửa mở kẽo kẹt, Lương Chiêu Nguyệt kịp thời dừng bước, xoay định về đường cũ, đột nhiên thấy Liễu Y Đường : “Cháu cũng là gia đình, tình huống như tối qua thấy thứ hai. Chiêu Nguyệt thông cảm cho cháu bận việc về nhà chờ, là cùng ăn tối, sủi cảo cũng gói xong chờ cháu, cháu thì , một cuộc điện thoại là bắt đợi đến nửa đêm.”

Giọng nhàn nhạt của Châu Vân Xuyên vang lên: “Cháu .”

“Cháu đừng xem gì, hôn nhân trò đùa, kết hôn thì đối xử với , ngày tháng còn dài, nếu cháu cứ như , cẩn thận ngày nó bỏ , cháu hối hận cũng chỗ mà hối hận.”

“Bà thế thì quá lời .”

Liễu Y Đường hừ một tiếng: “Đừng thấy khó , năm đó bố cháu chính là nắm chắn cháu thể thiếu nó, vô cớ gây sự, gây đến cuối cùng cháu chẳng ? Nếu mặt giúp nó dọn dẹp mớ hỗn độn, bây giờ nó còn giữ ?”

Châu Vân Xuyên lên tiếng.

Liễu Y Đường : “Còn nữa, cháu trai cũng quản An An một chút, sắp nghiệp , bảo nó để tâm việc học hành hơn, nếu nó còn hồ đồ đuổi theo cái thằng khốn nạn đó buông, sẽ cân nhắc đưa nó nước ngoài du học. Con gái nhiều sách một chút bao giờ sai, đừng cả ngày chỉ yêu đương.”

Lương Chiêu Nguyệt những lời , đặc biệt là câu cuối cùng, nghĩ đến những nội dung trò chuyện với Mạnh An An, bất giác cảm thấy như tát mấy cái mặt, cô thậm chí còn kịp những lời phía , cúi cầm dép lê, chân trần bước nhanh xuống lầu.

Chân cô tất bông, cô cố gắng thật nhẹ nhàng, vì thế, hai đang chuyện lầu những lời thấy, mà cô vì hổ và hoảng loạn, cũng những lời Châu Vân Xuyên đó.

Châu Vân Xuyên như : “Vậy cô thì ? Tình hình của cô và cháu, cũng tương tự như tình hình của An An và Từ Minh Hằng, bà nỡ để An An sa chuyện yêu đương , ngược nỡ để cô ?”

Liễu Y Đường : “Cái giống . Nếu cháu cũng là một kẻ lãng t.ử, lưu luyến hoa cỏ bên ngoài, sẽ giục cháu kết hôn, ngược còn hy vọng cháu kết hôn, để khỏi hại khác rơi kết cục bi t.h.ả.m.”

Châu Vân Xuyên cúi mắt, một câu đầy bất mãn: “Thật ?”

Liễu Y Đường : “Cháu yên tâm, nếu thật sự xảy cảnh tượng mà thấy, cũng giống như chuyện của bố cháu năm xưa, về phía cháu, lúc đó cũng ngoại lệ, cũng sẽ về phía Chiêu Nguyệt.”

Ánh mắt Châu Vân Xuyên thu , sắc mặt trầm xuống, một lời.

Mỗi khi nhắc đến chuyện bố , nay đều phản ứng lạnh lùng, như ngoài cuộc.

Liễu Y Đường nhắc đến những chuyện cũ, nhưng khi cần thiết vẫn lôi , phủi lớp bụi đó để lời cảnh tỉnh, bà với giọng thấm thía: “Vân Xuyên, từ nhỏ cháu ở bên cạnh nhiều hơn ở bên bố , trong mấy đứa trẻ nhà chúng , yên tâm nhất chính là cháu. Ta thấy ngày đó, nếu cháu thương bà già , thì hãy sống thật với Chiêu Nguyệt.”

Châu Vân Xuyên vẫn im lặng, ánh mắt nghiêm nghị, một lúc lâu , vẫn lên tiếng, cũng .

Liễu Y Đường hiểu tính cách của , nhiều hơn nữa cũng ý nghĩa gì, những gì bà thể cũng chỉ bấy nhiêu, phần còn cứ để tự suy nghĩ.

: “Xuống , đừng để con bé đợi lâu.”

Không lâu , Liễu Y Đường và Châu Vân Xuyên xuống lầu.

Lương Chiêu Nguyệt giả vờ đang xem điện thoại, thấy tiếng động thì ngẩng đầu , đó cất điện thoại, dậy qua, : “Bà nội.”

Đồng thời cô liếc nhanh Châu Vân Xuyên, sắc mặt hờ hững, khiến đoán cảm xúc thật của lúc .

Liễu Y Đường : “Ta và Vân Xuyên chuyện lâu, để cháu đợi mệt ?”

Cô lắc đầu, : “Không ạ, cháu xem điện thoại, cũng cảm thấy qua bao lâu.”

“Nói bậy” Liễu Y Đường đồng tình “Con bé ấm ức ngay ? Cháu , khác sẽ thấy cháu dễ bắt nạt, còn để ý đến cháu nữa.”

Lương Chiêu Nguyệt câu ý mượn đề tài để trách móc Châu Vân Xuyên, nhưng cô , mấy phần ấm áp, : “Cảm ơn bà nội quan tâm.”

Ba di chuyển đến phòng khách chuyện.

Phần lớn thời gian là Liễu Y Đường và Lương Chiêu Nguyệt , còn Châu Vân Xuyên đa phần đảm nhận vai trò lắng . Anh cũng xem điện thoại, chỉ yên lặng đó.

Có mấy , Lương Chiêu Nguyệt về phía , đều vẻ ung dung bình thản, thật sự khiến thể đoán .

Ngày mai là thứ hai, Châu Vân Xuyên , Lương Chiêu Nguyệt học. Đến chín giờ, hai chào tạm biệt Liễu Y Đường để về nhà.

Trên đường về ai gì, Châu Vân Xuyên vốn tính trầm lặng, trông mong thể khơi mào chủ đề; còn Lương Chiêu Nguyệt thì vì vô tình nội dung cuộc trò chuyện của và Liễu Y Đường, tâm sự nặng trĩu, cũng h*m m**n chuyện.

Sau khi về đến nhà, Châu Vân Xuyên một cuộc họp đột xuất cần mở, với cô một tiếng, cầm một ly nước ấm đóng cửa phòng sách.

Lương Chiêu Nguyệt chằm chằm cánh cửa đóng c.h.ặ.t một lúc, một lát , cô cúi đầu ống tranh trong tay.

Đó là bức thư pháp cô xin từ Châu Vân Xuyên buổi chiều, cô vốn định đóng khung treo trong phòng sách để thể quang minh chính đại mà ngắm, nhưng lời của Liễu Y Đường thức tỉnh cô, cô đó Châu Vân Xuyên trả lời thế nào, nhưng ít nhiều cũng đoán một chút.

Tình yêu của cô dành cho nay thèm che giấu, e rằng trong mắt , cô phần lớn cũng là một chìm đắm trong tình yêu nam nữ.

Lương Chiêu Nguyệt cầm tranh về phòng ngủ, cất trong tủ, cô nghĩ, cứ giấu một thời gian , đợi tìm cơ hội thích hợp hẵng treo lên phòng sách.

Cô tắm rửa xong , Châu Vân Xuyên vẫn còn ở trong phòng sách, cô lau tóc, liếc thấy vali hành lý bên cạnh, đột nhiên nghĩ đến một chuyện khác——

Mấy ngày nay phần lớn đồ đạc của cô đều lượt chuyển đến phòng Châu Vân Xuyên, bây giờ Châu Vân Xuyên công tác về , tối nay hai sẽ ngủ chung ? Rồi đều sẽ ngủ chung?

Rõ ràng đêm qua mới cùng giường chung gối ở nhà cũ, lúc căng thẳng .

Có lẽ vì nhà cũ bên còn là nơi ở cố định của Châu Vân Xuyên, một đêm đại diện cho điều gì, đây mới là nơi hai sẽ ở định kỳ , nên cô mới hoảng loạn như .

Càng nghĩ càng kết quả, xét thấy cuộc họp tạm thời cũng thể kết thúc, Lương Chiêu Nguyệt phòng tắm sấy khô tóc, đó phòng khách thẳng đến vali của Châu Vân Xuyên, bắt tay dọn dẹp. Đây là thứ hai cô dọn dẹp hành lý cho , rõ thói quen của , cũng thuận tay.

Châu Vân Xuyên họp xong từ phòng sách , đang định phòng khách rót nước, tầm mắt lướt qua vị trí bên sofa phòng khách, ánh mắt khựng , dừng bước.

Lương Chiêu Nguyệt khoanh chân tấm t.h.ả.m phòng khách, tay cầm một tờ giấy, đầu gối thì đặt một túi đồ, lúc cô đang tập trung đối chiếu cái gì đó. Có lẽ là quá nghiêm túc hoặc nhập tâm, một lọn tóc rủ xuống trán, cô cũng buồn vén tai.

Nhà lát sàn gỗ, ánh đèn chiếu lên , phản chiếu cả căn phòng một cảm giác yên tĩnh ấm áp, mà cô giữa đó, một vẻ dịu dàng trầm lắng.

Châu Vân Xuyên động thanh sắc một lúc, bất giác bước nhẹ đến quầy bar rót nước, uống vài ngụm, thấy cô vẫn đang say sưa bận rộn, qua, lúc mới phát hiện cô đang dọn dẹp vali của .

Lương Chiêu Nguyệt đối chiếu danh sách t.h.u.ố.c một hồi, cuối cùng cũng gỡ rối , cô ngẩng đầu định xem tình hình bên phòng sách, bất ngờ liền thấy Châu Vân Xuyên đang ở đầu của sofa, lập tức ngây .

Châu Vân Xuyên đến mặt cô : “Đã dọn dẹp xong hết ?”

Một câu hỏi bình thường, lọt tai Lương Chiêu Nguyệt vô cùng hổ, dọn vali là hỏi , thì , cô : “Em thấy đang bận, nên dọn giúp .”

“Ừm, cảm ơn em.” Anh .

“Không ạ.” Giọng cô bất giác nhỏ nhiều.

Châu Vân Xuyên liếc tờ giấy trong tay cô : “Có vấn đề gì ?”

Lương Chiêu Nguyệt lúc mới nhớ hỏi: “Anh cảm ?”

Thuốc cảm trong vali là cô dọn dẹp giúp t.h.u.ố.c mới, đối chiếu danh sách t.h.u.ố.c, phát hiện t.h.u.ố.c cảm dùng qua, sợ còn tình trạng khác, cô đối chiếu tình hình sử dụng của các loại t.h.u.ố.c khác.

May mà, trong mười mấy loại t.h.u.ố.c chỉ t.h.u.ố.c cảm dấu hiệu dùng.

Châu Vân Xuyên : “Chỉ là cảm nhẹ thôi, gì to tát.”

Cô cuối cùng vẫn yên tâm, lập tức căng thẳng, nhíu mày hỏi: “Thật ạ?”

Anh khỏi cô một cái: “Nếu nghiêm trọng, lẽ em gặp ở đây .”

Vẻ mặt cô càng hoảng hốt hơn : “Lời thể bừa .”

Nói xong, hai tay chắp , miệng lẩm bẩm điều gì đó, giữa chừng liếc một cái.

Châu Vân Xuyên hỏi: “Em tin thần Phật?”

Quê hương của Lương Chiêu Nguyệt một phong tục, nếu sai, thể nhanh ch.óng xin thần linh, chuyện cũng sẽ qua. Cô thể tin điều , chỉ là khoảnh khắc , trong tiềm thức cô là tin.

: “Có lúc tin lúc tin.”

Anh thấy bất ngờ với câu trả lời .

Lương Chiêu Nguyệt sợ hỏi gì nữa, liền giục : “Muộn , tắm rửa .”

Châu Vân Xuyên liếc phòng ngủ của , nhớ điều gì đó, hỏi: “Đồ của em chuyển ?”

Lương Chiêu Nguyệt đang cất t.h.u.ố.c vali thấy lời : “…”

đầu , cứ yên tại chỗ như , Châu Vân Xuyên mấy giây, lẽ đang ngại ngùng, tiếp tục chủ đề nữa, phòng ngủ tắm rửa.

Đợi tiếng bước chân của biến mất, Lương Chiêu Nguyệt từ từ thở phào một , cô lau sạch vali, xách đến phòng sách của Châu Vân Xuyên đặt xuống, lúc ngoài, cô ngang qua phòng của Châu Vân Xuyên, cô trong một cái, , trở về phòng ngủ của .

Vừa dọn dẹp xong vali, thể dính bụi bẩn, cô phòng tắm rửa một , một bộ đồ ngủ mới.

Châu Vân Xuyên tắm rửa xong , thấy Lương Chiêu Nguyệt trong phòng ngủ, sấy xong tóc, cũng thấy bóng dáng cô , nhưng những thứ đồ xuất hiện thêm trong phòng, đang lên điều gì đó.

Anh đến phòng cô xem , ai, liền nghĩ đến phòng khách, lúc Lương Chiêu Nguyệt đang t.h.ả.m sách, vẫn là vị trí ban nãy. Khác ở chỗ, cô đang bận việc của , hơn nữa tóc cũng buộc lên .

Không đổi là, vẻ dịu dàng trầm lắng cô vẫn còn đó.

Châu Vân Xuyên lặng lẽ cô, trong đầu lóe lên những lời của Liễu Y Đường.

Anh khỏi nghĩ, so với tương lai lâu dài, đầy rẫy những điều và biến , vẫn xem trọng hiện tại ngắn ngủi hơn.

Anh bao giờ đấu tranh với bản tính vốn của con .

Châu Vân Xuyên qua, : “Đến giờ nghỉ ngơi .”

Lương Chiêu Nguyệt ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, ngơ ngác một lúc, : “Anh xong hết ?”

Xong hết ư?

Anh , cũng thể cho một câu trả lời rõ ràng, nhưng lúc quả thực chuẩn xong cả .

Lương Chiêu Nguyệt theo Châu Vân Xuyên phòng ngủ.

Ga giường mới, một bộ màu kem sáng, chứ màu xám như , rõ ràng là mới .

Lương Chiêu Nguyệt chút kinh ngạc.

Châu Vân Xuyên : “Còn sách nữa ?”

Trong lòng cô nghĩ là, còn cần sách nữa ?

Ban nãy ở ngoài cô vốn dĩ cũng sách, cuốn sách cầm tay chỉ là để ngụy trang mà thôi.

Cô suy nghĩ một lát, : “Anh thì ? Trước khi ngủ thói quen sách ?”

Anh : “Không .”

Cô lập tức theo nhịp của : “Vậy em cũng .”

Một chữ “cũng” thể hiện rõ ràng tâm tư của cô, Châu Vân Xuyên cô đầy ẩn ý hai giây, về phía giường.

Nằm giường, Lương Chiêu Nguyệt dám động đậy, ngay cả mắt cũng chỉ dám lên trần nhà, nhưng một mảng tối đen, chẳng thấy gì cả.

Đột nhiên, trong bóng tối vang lên một giọng lạnh lùng: “Không ngủ ?”

Lương Chiêu Nguyệt cuối cùng cũng dám về phía : “Đang nghĩ một chuyện.”

“Chuyện gì?”

Cô do dự lâu, lấy Mạnh An An cái cớ: “Anh An An thích là ai ?”

Châu Vân Xuyên trả lời thẳng, mà hỏi: “Sao thế?”

“Không gì, chỉ là buổi tối bọn em chuyện một lúc, em đều chịu đó là ai, nhưng nhắc đến đó em tràn đầy vui vẻ” Lương Chiêu Nguyệt dừng một chút, chậm “Anh cảm thấy em như là một việc ý nghĩa ?”

Châu Vân Xuyên với giọng nhàn nhạt: “Mỗi một chí hướng riêng, ý nghĩa , tự hổ thẹn với lòng là .”

Anh quá đỗi bình tĩnh, hơn nữa Lương Chiêu Nguyệt chút bất ngờ khi như , luôn cảm thấy lời giống với ấn tượng mà thường cho khác.

Lương Chiêu Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y, tự đấu tranh một lúc, cô đưa tay sờ tay , tay cô nóng, ngược càng nổi bật tay chút lạnh. Cô nắm c.h.ặ.t một lát, thấy gì cũng đẩy , chắc là bài xích sự tiếp xúc , thế là sự rục rịch đè nén đáy lòng cô giống như một đốm lửa nhỏ, càng cháy càng dữ dội.

Cô di chuyển cơ thể, dừng ở vai , cô dùng khuỷu tay chống lên giường : “Thật ?”

Châu Vân Xuyên gì, đưa tay sờ về phía tủ đầu giường, bật đèn tường lên.

Phòng ngủ vốn tối đen lập tức phá vỡ, đó là tông màu vàng ấm áp.

Châu Vân Xuyên nghiêng mắt , vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ánh mắt đầy ẩn ý.

Lương Chiêu Nguyệt một thoáng hoảng loạn, nhưng cũng nhanh ch.óng cô che giấu , cô cúi thấp , dựa sát hơn một chút, cứ thế chớp mắt.

Châu Vân Xuyên nhàn nhạt mở lời: “Câu trả lời quan trọng lắm ?”

Cô gật đầu: “Rất quan trọng.”

Anh : “Bản gì thì đó, cần quá để tâm đến ánh mắt của khác.”

Ai cũng hiểu đạo lý , nhưng ai cũng thể việc phớt lờ ánh mắt của khác, sống cho một mảnh trời riêng, con chính là một sinh vật phức tạp như .

Ví dụ như Lương Chiêu Nguyệt của lúc .

Cô đang đấu tranh tư tưởng.

Một bên là câu của Liễu Y Đường “đừng cả ngày chỉ yêu đương”, một bên là câu Châu Vân Xuyên “mỗi một chí hướng riêng”.

Suy nghĩ , cô ngẩng mắt . Anh cũng đang cô, mang theo một tia dò xét.

Cũng chính trong khoảnh khắc , cán cân đang d.a.o động của Lương Chiêu Nguyệt nghiêng về một phía.

Thứ cô từ đến nay đều là tình yêu nồng cháy, nóng bỏng, nếu cần che giấu một chút, thì đó là cô nữa.

Tình yêu cuộn trào mới là thứ cô theo đuổi, giống như cô hết đến khác đuổi theo bước chân của Châu Vân Xuyên, cần hoài nghi, cần che giấu.

Cô từ đến nay đều thẳng thắn và trực diện.

Cô cúi đầu, bóng của cô đổ xuống khuôn mặt , khiến đôi mắt vốn sâu thẳm của càng thêm đen tối sâu thẳm.

Cô nghĩ, cô yêu nay chính là của dáng vẻ .

, gần như thì thầm: “Đây là đó.”

Chưa đợi Châu Vân Xuyên phản ứng, cô cúi hẳn đầu xuống, cơ thể áp sát , đó hôn lên môi .

Do dự cả một buổi tối, , cuối cùng cô cũng còn một chút chần chừ nào nữa, chút do dự mà lao về phía vị thần của .

 

Loading...