Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 83: Chiêu Nguyệt, chúng ta hẹn hò lại từ đầu được không?
Cập nhật lúc: 2026-04-25 13:12:07
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi chiều hôm đó, Lương Chiêu Nguyệt Châu Vân Xuyên đưa về nhà cũ, cùng về với cô còn hành lý của cô.
Xe sân thấy Liễu Y Đường ở cửa ngóng trông.
Châu Vân Xuyên đỗ xe xong, nghiêng mặt qua : “Bà nội cứ hỏi bao giờ em về, em về là bà an tâm .”
Lương Chiêu Nguyệt ngoài cửa sổ, Liễu Y Đường từ bậc thang xuống, đang về phía , cô nắm lấy tay nắm cửa : “Anh đừng lúc nào cũng dùng bà nội để ép em thỏa hiệp, em đồng ý sẽ lành với , nhưng bao giờ gật đầu thì còn xem mức độ cố gắng của .”
Nói xong, cô mở cửa xe bước xuống.
Châu Vân Xuyên bóng dáng ngoài cửa sổ xe, lặng lẽ mỉm .
Quả nhiên dù bao nhiêu năm trôi qua, Lương Chiêu Nguyệt vẫn là Lương Chiêu Nguyệt của ngày xưa.
Thẳng thắn, nồng nhiệt, bao giờ che giấu bất kỳ tâm tư và tình cảm nào của , gì cũng đều thẳng thắn và quang minh chính đại.
Châu Vân Xuyên xuống xe xách hành lý, trong lúc đó, dù Lương Chiêu Nguyệt vẫn luôn chuyện với Liễu Y Đường, từng liếc một , cũng hề thất vọng, khóe miệng vẫn luôn nở một nụ nhàn nhạt.
Từ khi mang thai, Mạnh An An trở nên ham ngủ, đây cô bao giờ ngủ trưa, bây giờ ngày nào cũng ngủ hai tiếng, lúc cô dậy xuống lầu thì gặp Châu Vân Xuyên ở góc rẽ tầng một hỏi: “Anh, Chiêu Nguyệt ?”
Châu Vân Xuyên cô khá nghiêm túc, một cách đường hoàng: “Sau gọi là chị dâu.”
“Hì hì” Mạnh An An nể mặt mà phá lên “Anh bảo em gọi là em gọi ngay , giỏi thì theo đuổi về .”
Châu Vân Xuyên nhạt: “Chị dâu em đang ở sân , lên lầu dọn dẹp phòng cho cô , lát nữa em đừng phiền cô .”
Anh liền lên lầu.
Mạnh An An ngẩng đầu lên lầu, về hướng sân , chút mơ hồ, trai cô đang cái gì ?
Đây là vẫn theo đuổi về hẳn ?
Sao giống như mất trí ?
Chắc vẫn giống như đây, sống trong thế giới tự lừa dối đấy chứ?
Trước đây ly hôn mà còn thể là sống riêng ở hai nơi khác , bây giờ chẳng qua Chiêu Nguyệt về nhà ở thôi, mà cũng thể thêu dệt thành theo đuổi về thành công ư?
Mạnh An An nghĩ, lẽ nào thật sự dỗ dành cam tâm tình nguyện tái hôn với ? Nếu thì tại trai cô ba năm nay mấy khi , như thể cần tiền .
Mang theo đủ loại suy đoán, Mạnh An An về phía sân .
Lúc Lương Chiêu Nguyệt đang cùng Liễu Y Đường cho cá chép ăn.
Trong hồ ở sân , Liễu Y Đường đặc biệt cho nuôi mấy con cá chép, cũng mới nuôi hơn ba năm, con nào con nấy cũng béo núc ních, Lương Chiêu Nguyệt mà cứ thấy vui mắt.
Liễu Y Đường : “An An học ở ngoài, Vân Xuyên và cháu bận công việc, một già ở nhà cũng tự tìm chút việc để . Bạn bè bà nuôi mấy con cá chép, suốt ngày coi như bảo bối mà nuôi, cuộc sống cũng thêm động lực, bà nghĩ cũng nên theo nuôi mấy con.”
Lương Chiêu Nguyệt ý tứ trong lời của bà là gì cô : “Bà nuôi chúng thật ạ.”
Liễu Y Đường bóng gió: “Sau nếu cháu chịu ở nhà lâu dài, bà cũng thể nuôi cháu trở nên tròn trịa đầy đặn.”
Lương Chiêu Nguyệt : “Xem bà vẫn chê cháu gầy quá .”
“Vậy cháu để bà tẩm bổ cho ?”
Lương Chiêu Nguyệt mím môi, rắc một ít thức ăn cho cá hồ : “Bà ơi, nuôi lớn phiền phức hơn nuôi động vật nhiều lắm ạ.”
Vừa lời , Liễu Y Đường liền hiểu cô thật sự buông bỏ những khúc mắc trong quá khứ, bằng lòng về, cũng bằng lòng tha thứ cho Châu Vân Xuyên, bà : “Xem tối hôm đó Vân Xuyên dối bà, thằng bé ở những chuyện khác vận may gì, nhưng trong chuyện tình cảm và hôn nhân vận may đến lạ.”
Hiểu câu “ở những chuyện khác vận may gì” mà bà là chỉ chuyện gì, Lương Chiêu Nguyệt nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang : “Cháu chỉ cảm thấy vì lãng phí thời gian, dây dưa đau khổ với , thà rằng chuyện rõ ràng, cho một sự lựa chọn.”
Liễu Y Đường kéo tay cô, vỗ nhẹ : “Bà Vân Xuyên cảm ơn cháu, cảm ơn cháu vẫn bằng lòng đầu nó.”
Mạnh An An chính lúc chen giữa hai : “Bà, Chiêu Nguyệt, hai đang chuyện thầm gì thế?”
Liễu Y Đường giả vờ vui trừng mắt cô một cái: “Bây giờ trong cháu còn thêm một nữa, hành động hấp tấp như đây , cẩn thận thể của .”
Mạnh An An cúi đầu, lè lưỡi : “Cháu , mấy lời mấy ngày nay bà bao nhiêu .”
Liễu Y Đường “ừm” một tiếng “Chê bà lắm lời chứ gì.”
“Không dám ạ.”
Mạnh An An cúi đầu thấp hơn nữa.
Lương Chiêu Nguyệt thấy, nhịn , Mạnh An An trông thấy, cô nũng chạy đến khoác tay Lương Chiêu Nguyệt, “Chiêu Nguyệt, chị còn em.”
Lương Chiêu Nguyệt quan tâm hỏi cô : “Gần đây thế nào ?”
Mạnh An An : “Chẳng cả, ngày nào cũng chỉ ngủ thôi.”
Nói cô còn ngáp hai cái cho hợp cảnh.
Lương Chiêu Nguyệt và Liễu Y Đường bộ dạng của cô , .
Mạnh An An thấy hai , liền hỏi Lương Chiêu Nguyệt: “Vừa nãy trai bảo em gọi chị là chị dâu, gọi tên chị nữa” Cô dừng một chút, liếc tầng 2 một bóng phía , lập tức yên tâm “Chiêu Nguyệt, chị và trai thật sự lành ?”
Lương Chiêu Nguyệt trả lời.
Mạnh An An sốt ruột như kiến bò chảo nóng : “Thật ? Rốt cuộc chuyện ?”
Lương Chiêu Nguyệt vẫn im lặng, Mạnh An An đành sang Liễu Y Đường bên cạnh, Liễu Y Đường giả vờ thấy, vốc một nắm thức ăn cho cá rắc xuống hồ.
Trong nháy mắt, mấy con cá chép béo núc ních trồi lên, tiếng nước gợn sóng, vô cùng vui tai.
Mạnh An An như thầy tu Trượng Nhị sờ tới đầu, sốt ruột vòng quanh, còn Lương Chiêu Nguyệt và Liễu Y Đường thì vô cùng bình tĩnh.
Thầy tu Trượng Nhị sờ tới đầu*: Thành ngữ Trung Quốc chỉ sự mơ hồ, hiểu chuyện gì đang xảy
Buổi chiều, gió nhẹ thổi qua, khung cảnh ba bên ấm áp và đến lạ.
Châu Vân Xuyên trong phòng ngủ ở tầng hai, từ xa cảnh tượng , trong lòng một sự yên tĩnh từng .
Tựa như, chờ đợi khoảnh khắc nhiều năm .
Và bây giờ Lương Chiêu Nguyệt cuối cùng cũng giúp lấp đầy mảnh ghép còn thiếu .
Lúc ăn tối, Từ Minh Hằng cũng về, thấy cô, liền nhiệt tình chào một câu: “Chị dâu về .”
Lương Chiêu Nguyệt như thấy, tiếp tục gắp thức ăn cho Mạnh An An, Từ Minh Hằng cũng giận, rửa tay xong, bếp lấy cho một bộ bát đũa, định xuống bên cạnh Mạnh An An thì cô chặn , ấm ức: “Bảo bối, kiếm tiền mua sữa bột cho con gái cưng của chúng về, đói c.h.ế.t, em đến bữa cơm cũng cho ăn ?”
Mạnh An An : “Không thấy em đang chuyện với Chiêu Nguyệt ? Đi chỗ khác chơi .”
Từ Minh Hằng liếc cô đầy bất mãn, đó cầm bát đũa chỗ trống bên cạnh Châu Vân Xuyên.
Vừa xuống, : “Đồng bệnh tương liên, chúng đều là những kẻ đáng thương vợ đuổi .”
Tiếng dứt, thấy Châu Vân Xuyên dậy, bếp, một lát từ trong bếp , đồng thời tay thêm hai thố canh hầm.
Anh tiên đặt thố bên trái sang phía Mạnh An An, khẽ một câu cẩn thận nóng, đặt thố còn bên cạnh tay Lương Chiêu Nguyệt, lúc đặt xuống, chỗ trống bên cạnh Lương Chiêu Nguyệt, : “Canh còn nóng, để múc cho em một bát nhé?”
Lương Chiêu Nguyệt : “Không phiền , em tự .”
Nói , cô định tự lấy muỗng múc canh, nhưng Châu Vân Xuyên nhanh hơn cô một bước, mở nắp thố canh , đó dùng muỗng cỡ múc một bát đặt mặt cô, đồng thời quên nhắc nhở: “Thịt dai quá thì em đừng ăn, nấm bụng dê múc cho em hai cái, ăn quen bếp múc cái khác cho em.”
Lương Chiêu Nguyệt bất lực một cái, cũng gì, bưng bát canh lên uống từng ngụm. Mà Châu Vân Xuyên thì cứ cô uống, thỉnh thoảng còn hỏi cô mùi vị như thế nào, canh mặn nhạt.
Từ Minh Hằng ở bên cạnh mà ngây như phỗng.
Ủa, Lương Chiêu Nguyệt hôm nay mới về Bắc Thành ? Trước đó, hai cũng gần nửa tháng gặp mà? Sao tình cảm phát triển thần tốc như ? Lẽ nào trong đó xảy chuyện gì mà ?
Anh Mạnh An An, nháy mắt với cô .
Mạnh An An bực bội : “Mắt co giật ?”
Từ Minh Hằng: “…”
Sau bữa cơm, Mạnh An An bám lấy Liễu Y Đường và Lương Chiêu Nguyệt trò chuyện trong phòng , còn Châu Vân Xuyên và Từ Minh Hằng thì từ chối ngoài cửa tham gia.
Từ Minh Hằng trong lòng cay đắng, với Châu Vân Xuyên: “Sao thế , vợ mới đến ngày đầu tiên bắt cóc vợ ?”
Châu Vân Xuyên : “Cậu và An An định giữa tháng tổ chức đám cưới, nhận con bé đang lo lắng ?”
Từ Minh Hằng đầu óc thông suốt, một câu là hiểu ngay: “Cậu họ ở trong đó bàn chuyện cưới xin ?”
Châu Vân Xuyên cho một ánh mắt tự lĩnh hội.
Từ Minh Hằng vỗ đầu một cái : “Thảo nào lúc nãy cứ thấy gì đó đúng, rõ ràng sáng nay khi ngoài , An An đối với vẫn .”
Ngay đó vui mừng ngại ngùng : “Cuối tuần và An An định thử váy cưới, còn thấy cô mặc váy cưới trông như thế nào, cũng thấy mong đợi.”
Nghe thấy câu cùng, Châu Vân Xuyên chút thất thần.
Anh cũng từng thấy Lương Chiêu Nguyệt mặc váy cưới trông như thế nào, năm đó hai kết hôn quá qua loa, một lòng chỉ phận kết hôn để đối phó với Liễu Y Đường, vì hôn lễ và váy cưới đều chuẩn , hỏi đến thì thời gian sẽ bù . cho đến khi và Lương Chiêu Nguyệt ly hôn, những việc vẫn từng thực hiện.
Từ Minh Hằng lời của chạm nỗi lòng của Châu Vân Xuyên, : “Cậu xem hôn lễ kiểu Trung kiểu Tây thì , nhẫn thì vàng ngọc phỉ thúy kim cương thì ?”
Châu Vân Xuyên nghĩ, năm đó còn từng nghiêm túc chọn những thứ cho Lương Chiêu Nguyệt, đến hỏi ?
Anh lạnh mặt định .
Từ Minh Hằng vội vàng giữ : “Người em của , trai của , sắp em rể của , thể thỉnh thoảng đối xử với một chút ?”
Châu Vân Xuyên : “Cậu hỏi nhầm .”
Từ Minh Hằng buột miệng: “Sao thể, kết hôn , những quy trình đều hiểu ?”
Cậu, đều, , hiểu, ?
Gân xanh trán Châu Vân Xuyên lúc cùng giật giật theo từng từ phát từ miệng Từ Minh Hằng, nhắm c.h.ặ.t mắt , lúc mở nữa, đáy mắt một mảng lạnh lẽo.
Ánh mắt đó khiến Từ Minh Hằng rùng , nhưng như đứt một dây thần kinh, ngây ngô hỏi: “Chẳng lẽ năm đó và Lương Chiêu Nguyệt kết hôn đều bỏ qua những bước ?”
Không chứ?
Châu Vân Xuyên nhẹ nhàng phun một chữ: “Cút.”
Từ Minh Hằng thấy sắc mặt , cũng hỏi tới cùng nữa, vội vàng cút cho nhanh.
Lúc cút , còn quên : “Vết xe đổ phía , An An vì chuyện mà gây sự với , nhanh ch.óng hỏi Diêu Sùng Cảnh mới .”
Cuối cùng, lúc sắp bước khỏi cửa lớn, đầu hỏi: “Cậu ?”
Cậu ?
Thật là một câu đầy khiêu khích.
Châu Vân Xuyên chỉ lạnh lùng .
Từ Minh Hằng , phòng khách rộng lớn ở tầng một lập tức yên tĩnh trở .
Ba ở tầng vẫn đang trò chuyện, ý định kết thúc, Châu Vân Xuyên tại chỗ một lúc, lát , về hướng Từ Minh Hằng rời .
Sau khi ăn tối xong, Lương Chiêu Nguyệt và Liễu Y Đường Mạnh An An thần bí đẩy phòng .
Lúc đầu, Lương Chiêu Nguyệt tưởng Mạnh An An tìm họ pha , đang định với cô m.a.n.g t.h.a.i nhất nên uống, ai ngờ Mạnh An An thần bí lấy hai cuốn album từ ngăn kéo bàn .
Lúc mở , thấy hình ảnh bên , Lương Chiêu Nguyệt mới hai cuốn album liên quan đến chuyện kết hôn.
Một cuốn là váy cưới, một cuốn là trang sức đá quý.
Mạnh An An vô cùng ái ngại : “Đều tại đứa bé đến đúng lúc, bụng to tổ chức hôn lễ tiện, em và Từ Minh Hằng định giữa tháng tổ chức hôn lễ.”
Lương Chiêu Nguyệt : “Thời gian xác định là ngày nào ?”
Cô lắc đầu: “Đợi mấy hôm nữa bà nội tìm tính.”
Liễu Y Đường lúc mới : “Đại sự cả đời thể qua loa, chúng vẫn nên theo quy củ của tổ tiên.”
Thế là, ba bắt đầu xem váy cưới và trang sức.
Mạnh An An tổ chức hai buổi lễ, một buổi theo kiểu Trung Quốc và một buổi theo kiểu phương Tây.
Liễu Y Đường đều chiều theo ý cô , nhưng dặn dò cô lúc nào cũng đặt sức khỏe của lên hàng đầu, theo sức , Mạnh An An , hỏi cô nên chọn váy cưới nào.
Lương Chiêu Nguyệt bộ dạng ngọt ngào e thẹn của cô , trong lòng cũng mừng cho cô .
vẻ mặt của cô lọt mắt Liễu Y Đường và Mạnh An An, thành cô là tức cảnh sinh tình, nghĩ đến chuyện quá khứ, nên đau lòng .
Lúc đầu Lương Chiêu Nguyệt còn hiểu, tại hai họ nghĩ như , cho đến khi Mạnh An An : “Lúc đó trai còn cho chị một đám cưới, bây giờ để chị cùng em chọn những thứ , là quá tàn nhẫn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-83-chieu-nguyet-chung-ta-hen-ho-lai-tu-dau-duoc-khong.html.]
Lương Chiêu Nguyệt ngược nghĩ nhiều : “Lúc đó bọn chị cũng mới quen , cũng chẳng tình cảm gì, trai em và chị thể tổ chức hôn lễ gì chứ, tổ chức cũng lúng túng.”
Nói thì , nhưng Mạnh An An : “Vậy cũng thấy trai bù cho chị một cái, rõ ràng lúc đó tình cảm của hai trở nên như .”
Nói xong, Mạnh An An Liễu Y Đường vỗ nhẹ một cái.
Lương Chiêu Nguyệt thấy : “Bà ơi , bà đừng trách An An.”
Liễu Y Đường đau lòng cô : “Lần đợi tình cảm của hai đứa , bà sẽ tổ chức cho cháu một thật đàng hoàng, con gái lấy chồng là chuyện trọng đại như , thể qua loa cho xong, là nó hồ đồ, bà trông chừng, thể để nó gì thì .”
Lời Mạnh An An thích , cô : “Bà ơi, lúc khác lúc xưa , chừng bây giờ nôn nóng tổ chức đám cưới để rước Chiêu Nguyệt về nhà chính là trai đấy ạ.”
Liễu Y Đường nhẹ nhàng điểm trán cô : “Chỉ cháu là nhiều lời.”
Giọng điệu đó vô cùng hài lòng.
Mạnh An An vội vàng với Lương Chiêu Nguyệt: “Thật đấy, chị đừng bộ dạng lãnh cảm của trai em, lúc ph*ng đ*ng lên cũng gì và nọ đấy.”
Liễu Y Đường vỗ vỗ cánh tay cô : “Càng càng thể thống gì.”
Mạnh An An nháy mắt với Lương Chiêu Nguyệt một cái, cùng Liễu Y Đường chọn trang sức.
Khoảng chín giờ, Liễu Y Đường ngáp, Lương Chiêu Nguyệt và Mạnh An An đưa bà về phòng nghỉ ngơi, đó, hai về phòng của Lương Chiêu Nguyệt.
Bước nhà cũ hơn 6 tiếng, Lương Chiêu Nguyệt còn phòng ngủ, lúc , đột nhiên thấy phòng ngủ dọn dẹp vô cùng ngăn nắp, trong lòng khỏi kinh ngạc.
Mạnh An An cũng : “Chiêu Nguyệt, cũng thấy chị lên lầu, chị dọn dẹp xong từ lúc nào thế? Còn dọn dẹp ngăn nắp như nữa?”
Tất cả đồ đạc trong hai vali của cô đều lấy , đặt những nơi cần đặt trong căn phòng .
Ví dụ như quần áo treo bằng móc áo đặt trong tủ quần áo, đồ lót thì đặt trong hộp đựng chuyên dụng, đồ dùng vệ sinh và dưỡng da của cô thì đặt ở phòng tắm và bàn trang điểm, còn những đồ dùng văn phòng thì đặt ở phòng sách bên cạnh.
Căn phòng thoạt , cảm giác như ở lâu , dù đồ đạc đều đặt ở nơi cần đặt, hề nhận hôm nay mới là đêm đầu tiên Lương Chiêu Nguyệt ở .
Lương Chiêu Nguyệt : “Anh trai em dọn dẹp đó.”
Mạnh An An “a” một tiếng: “Em mà, lúc đó trai ở lầu lâu như , thì là đang loay hoay với những thứ ” Ngay đó cô một cách mập mờ,“Anh trai em bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong thì nồng nhiệt đúng ? Con luôn nhiều hơn .”
“Lại cho trai em ?”
“Đâu , em chỉ sự thật thôi” Mạnh An An hề chút lúng túng nào khi vạch trần, cô “Không đều , vì đàn ông gì, thì hãy xem đàn ông gì, chị xem bữa tối thịnh soạn tối nay đều là do , điểm thì cần em cho nhỉ.”
Lương Chiêu Nguyệt mỉm .
Mạnh An An liền kéo tay cô xuống giường hỏi: “Chiêu Nguyệt, khi nào chị và trai tái hôn?”
Lương Chiêu Nguyệt hỏi: “Sao ?”
“Không em tháng kết hôn ? Em cứ thấy là trai nên kết hôn em gái ?”
Lương Chiêu Nguyệt: “Anh trai em kết hôn , em cần gánh nặng tâm lý .”
“…”
Mạnh An An nghĩ, Lương Chiêu Nguyệt chắc chắn là cố ý.
Rõ ràng cô thật sự gì, Lương Chiêu Nguyệt còn giả vờ hiểu.
Mạnh An An : “Anh trai thật sự tái hôn với chị, mỗi bà nội nhắc ly hôn , đều , và chị là sống riêng ở hai nơi khác thôi.”
Mạnh An An một cách khinh bỉ: “Thật là tự lừa dối , một thời gian em còn sợ bệnh tâm thần nữa.”
Lương Chiêu Nguyệt liền : “Ai về trai như thế?”
“Chính vì là trai của em nên em mới chứ.”
Thấy cô mong đợi , Lương Chiêu Nguyệt cũng nỡ trả lời qua loa nữa : “Điều trai em và chị là một tương lai lâu dài, bọn chị bỏ lỡ một , bỏ lỡ nữa, cho nên đối với việc kết hôn bọn chị sẽ lên kế hoạch cẩn thận, nhưng dù nhanh thế nào cũng đợi đến nửa cuối năm .”
Mạnh An An đến thời gian , lập tức ngẩn : “Lúc đó con em đời lâu .”
Lương Chiêu Nguyệt : “Chị khá mong chờ đứa bé đấy.”
Mạnh An An liền : “Vậy chị tự sinh một đứa?”
Lương Chiêu Nguyệt nhẹ nhàng xoa bụng cô : “Chuyện vội, kế hoạch của chị là 30 tuổi sinh con cũng muộn.”
Mạnh An An bẻ ngón tay tính toán : “Vậy còn hơn hai năm nữa, chị định để trai đợi lâu như ?”
Lương Chiêu Nguyệt cho là đúng: “Tính chị cũng đợi trai em hơn bốn năm , để đợi chị hai năm thì ?”
Ơ.
Mạnh An An nghĩ, thôi, trai vẫn là nên tự cầu phúc , cô cũng chỉ thể đến đây thôi.
Mười giờ rưỡi tối, Mạnh An An về phòng nghỉ ngơi.
Lương Chiêu Nguyệt tiễn cô về phòng ngủ , cô ở phòng khách trong phòng một lúc, cảm nhận từng chút một những kỷ niệm mỗi cùng Châu Vân Xuyên về nhà cũ, ở đây năm đó.
Thời gian thật sự tàn nhẫn bao dung, bốn năm trôi qua, thứ trong căn phòng bàn tay của Châu Vân Xuyên, trở về dáng vẻ quen thuộc của năm đó.
Cô trong phòng, đồ đạc trong phòng, quả thật đổi nhiều.
Không chỉ căn phòng đổi, cũng đổi.
Căn phòng vẫn là căn phòng đó, mà vẫn là cô và Châu Vân Xuyên.
Lương Chiêu Nguyệt đến tủ quần áo, tìm một bộ đồ ngủ phòng tắm gội.
Cô ở trong phòng tắm nửa tiếng, lúc ngoài, cô dùng khăn tắm quấn mái tóc ướt sũng, đang định đổi một chiếc khăn khô để lau, ngẩng đầu thấy Châu Vân Xuyên đang dựa bàn trang điểm, tư thế lười biếng cô.
Phản ứng đầu tiên của Lương Chiêu Nguyệt là: “Anh nhầm phòng đấy?”
Châu Vân Xuyên cầm chiếc khăn khô bên cạnh, về phía cô : “Anh tình cờ ngang qua, nghĩ rằng em thể cần , nên đợi ở đây.”
Anh đến mặt cô, cúi đầu, gương mặt ửng hồng vì tắm rửa của cô, cúi đầu xuống, ngang tầm mắt với cô : “Anh lau tóc cho em nhé?”
Lương Chiêu Nguyệt chút tự nhiên, đặc biệt là lúc khí chất của hai giống , so với sự thoải mái của cô, đầy tính công kích.
Cô : “Đã muộn , cũng về tắm rửa .”
Anh cố chấp : “Anh vội, tắm nhanh lắm, tốn bao nhiêu thời gian .”
Thật ?
Lương Chiêu Nguyệt , đây cứ hở là phòng tắm gần một tiếng đồng hồ là ai.
lời thể , tỏ cô quá nhớ nhung quá khứ.
Và Châu Vân Xuyên chắc chắn sẽ dùng điều để khoe khoang với cô.
Lương Chiêu Nguyệt khoe khoang.
Ít nhất là bây giờ thì .
Cô : “Nam đơn nữ chiếc, muộn thế còn ở chung một phòng thích hợp.”
Anh suy tư : “Một đàn ông theo đuổi một phụ nữ, mà phụ nữ dường như cũng ý với đàn ông, tiền đề như , cho đàn ông một cơ hội để thể hiện sự ân cần cũng ?”
“…”
Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, từ khi nào nhiều lý lẽ cùn như , đều học từ ai thế.
mà, Châu Vân Xuyên cho cô cơ hội suy nghĩ nhiều, ngay lúc cô đang trầm tư, Châu Vân Xuyên ấn vai cô dẫn đến bàn trang điểm, đó tháo chiếc khăn đầu cô , dùng khăn khô mới lau mái tóc ướt cho cô.
Đợi đến khi đuôi tóc lau nửa khô, lấy máy sấy tóc sấy cho cô.
Tiếng máy sấy tóc tuy lớn, nhưng phòng ngủ quá yên tĩnh, tiếng “ù ù” tần thấp vẫn chút rõ ràng.
Lương Chiêu Nguyệt gương, qua gương đôi bàn tay da trắng, khớp xương đều đặn đang luồn qua trong mái tóc , cần phân định rạch ròi mối quan hệ tiến thoái của hai hiện tại, vẫn chút ấm áp và .
Tóc của Lương Chiêu Nguyệt nhiều, sấy sấy sáu phút, Châu Vân Xuyên mới tắt máy sấy tóc, đặt lên bàn. Anh chải tóc cho cô xong, đặt chiếc lược bên cạnh máy sấy tóc, đó Lương Chiêu Nguyệt.
Một vô cùng dịu dàng và trầm tĩnh.
Và , từ bây giờ trở , đều là của .
Nghĩ đến chuyện , cả l.ồ.ng n.g.ự.c Châu Vân Xuyên liền nóng lên.
Anh nhớ hơn một tiếng ở nhà Diêu Sùng Cảnh, hỏi Diêu Sùng Cảnh năm đó kết hôn với Khương Dao tâm trạng thế nào.
Diêu Sùng Cảnh Khương Dao đang dạo cùng con gái một câu: “Chỉ cần nghĩ đến việc cả quãng đời của cô đều thuộc về , thì những lễ nghi hình thức cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa vì sự gắn kết về mặt tinh thần mới là quan trọng nhất.”
Bây giờ Châu Vân Xuyên Lương Chiêu Nguyệt, cuối cùng cũng hiểu sức hút và sự quyến rũ của câu đó mạnh mẽ đến nhường nào.
Anh cúi xuống, quỳ một gối mặt Lương Chiêu Nguyệt, nắm lấy hai tay cô : “An An định tháng kết hôn.”
Lương Chiêu Nguyệt : “Em , thế?”
Anh cô .
Trước đây và cô cũng kết hôn, nhưng vì đối mặt với nội tâm của , bỏ lỡ cô đồng thời cũng bỏ lỡ một đám cưới vốn nên dành cho cô.
Châu Vân Xuyên cô chăm chú : “Anh còn nợ em một đám cưới.”
Có lẽ đó cùng Mạnh An An và Liễu Y Đường về chủ đề , vì lúc nhắc , Lương Chiêu Nguyệt cũng cảm giác chua xót gì lớn, câu trả lời của cô và lúc trả lời Mạnh An An và Liễu Y Đường đó gì đổi: “Anh nợ em gì cả, lúc đó dù em thích , chúng cũng mới gặp vài , tổ chức đám cưới, thì cũng thực tế, ?”
Châu Vân Xuyên : “Khoảng thời gian mới quen thể như , nhưng thời gian chúng ở bên thì thể giải thích .”
Nghe , cảm giác chua xót trong lòng Lương Chiêu Nguyệt từ từ tan .
Cô : “Đều qua cả .”
Châu Vân Xuyên : “Anh thấy qua .”
“Vậy định thế nào?”
Lương Chiêu Nguyệt quả thực tò mò định thế nào.
Cũng xem thái độ bù đắp của .
Châu Vân Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô : “Chúng bắt đầu từ việc hẹn hò ? Lần đổi để từ từ theo đuổi em, chúng yêu một cách đàng hoàng, đến khi tình cảm chín muồi, sẽ đề nghị chuyện kết hôn với em.”
Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, chuyện chẳng nên để bất ngờ cho đối phương , thì hết chuyện.
Cô đang nghĩ như thì thấy : “Trong thời gian đợi em từ phòng tắm nghĩ, nên cứ thế cầu hôn em , nhưng nghĩ lâu, cảm thấy như tôn trọng em, tối hôm đó em đúng, thể chỉ cái , mà hề suy nghĩ đến cảm nhận của em, cứ thế áp đặt hết cho em, mà em ngoài việc đồng ý với thì còn lựa chọn nào khác, đó là đang ép em, hề chút tôn trọng nào.”
Châu Vân Xuyên cô, mặt nở nụ nhàn nhạt.
Anh : “Chiêu Nguyệt, chúng hẹn hò từ đầu ? Chúng định thời gian, hẹn hò đến khi nào em cảm thấy đến lúc , chúng sẽ tiến đến bước tiếp theo, vội như nữa, thời gian còn dài lắm, định cùng em từ từ hết.”
Lương Chiêu Nguyệt sống mũi cay cay, mắt ươn ướt.
Cô cúi đầu, sâu mắt : “Nếu em cứ mãi cảm thấy đến lúc thích hợp, hoặc trong lúc hẹn hò chúng phát hiện hợp thì ? Anh thể chỉ nghĩ đến mặt , mặt cũng nghĩ đến.”
Châu Vân Xuyên lắc đầu : “Anh từng nghĩ đến việc chia tay em, cũng từng nghĩ đến việc rời xa em, ngay cả lúc ly hôn năm đó, từng nghĩ đến việc dùng những thủ đoạn cao siêu nào đó để giữ em bên cạnh, cho dù em hận cũng , nhưng đó nghĩ, em ở bên cạnh vui vẻ như , nếu thật sự thế, chẳng trở thành loại mà chính căm ghét .”
Anh cúi đầu, gục xuống đầu gối cô, áp trán lên đôi tay cô : “Chiêu Nguyệt, lòng tin, sẽ cho em hài lòng, cho em còn bất kỳ lo lắng nào, mà cam tâm tình nguyện cùng bước lễ đường hôn nhân.”
Lương Chiêu Nguyệt đàn ông đang cúi đầu gục xuống mặt .
Năm đó đàn ông cao ngạo ai bì kịp, dường như thế gian bất cứ điều gì thể khiến cúi đầu.
Khi đó, Lương Chiêu Nguyệt cũng cảm thấy, dù cố gắng thế nào, đàn ông vẫn luôn cách với , thể một năm ở bên cạnh , đối với cô là viên mãn .
bây giờ, đàn ông cúi cái đầu kiêu ngạo của xuống, cúi đầu thần phục mặt cô, chỉ vì hy vọng một tương lai cùng cô.
Hơn nữa còn là một tương lai kỳ hạn là vĩnh viễn.
Nhiều năm cách biệt, Lương Chiêu Nguyệt một nữa cảm thấy, khoảnh khắc cô phiêu bạt nhiều năm, cuối cùng cũng thể tìm một con thuyền định để cập bến.
Không còn lúc nào cũng sóng biển vùi dập, trôi nổi chìm nổi.
Thấy cô mãi lên tiếng, Châu Vân Xuyên nhẹ giọng hỏi: “Chiêu Nguyệt, em bằng lòng cho cơ hội ?”
Trong phòng một mảnh tĩnh lặng, ngay lúc Châu Vân Xuyên cảm thấy tối nay lẽ sẽ câu trả lời.
Lúc đỉnh đầu truyền đến một tiếng “Được” nhẹ nhàng.