Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 85: Em có anh, sau này chúng ta đều là người thân của nhau
Cập nhật lúc: 2026-04-25 13:12:09
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối hôm đó Lương Chiêu Nguyệt tan bảy giờ tối.
Châu Vân Xuyên đến đón cô, đến nhà cũ, khi cửa, Châu Vân Xuyên nắm lấy tay cô, ý trong lắm.
Hiếm khi thấy do dự như , Lương Chiêu Nguyệt tò mò hỏi: “Sao ?”
Châu Vân Xuyên : “Bữa tối chúng thể giải quyết ở một nơi khác.”
Nếu là bình thường, Lương Chiêu Nguyệt cũng sẽ thuận theo ý , nhưng tối nay dù cũng khác, là ngày cưới của Mạnh An An, một bữa tiệc gia đình quan trọng như , lý do gì để vắng mặt.
Cô ít nhiều cũng đoán , lẽ bên trong mà gặp nhất, nên mới chống cự như .
Lương Chiêu Nguyệt : “Một tiếng trôi qua nhanh lắm.”
Châu Vân Xuyên : “Lát nữa đó những lời em thích , em cứ lờ ông là .”
Em gật đầu : “Biết .”
Trước khi cửa, Châu Vân Xuyên nắm lấy tay cô, năm ngón tay từ từ lướt kẽ tay cô, đó siết c.h.ặ.t, mười ngón tay đan .
Nếu là ngày hôm qua, lẽ cô hất tay , bảo chú ý đến sự khác biệt giữa nam và nữ, đừng nghĩ rằng mối quan hệ của hai dịu , thì thể động tay động chân với cô. Có lẽ lúc trong lòng đang chán ghét một nào đó, Lương Chiêu Nguyệt cũng từ chối sự dây dưa chủ động của .
Nhà cũ trang trí lộng lẫy, khắp nơi đều thể thấy chữ “Hỉ”, còn các loại đồ trang trí tượng trưng cho đám cưới, Lương Chiêu Nguyệt qua hành lang dài đến sảnh , nghĩ, đây lẽ là lúc náo nhiệt nhất của nhà cũ trong mấy năm nay, thấy Châu Tế Hoa đang trong đại sảnh.
Lúc ông đang nghiêng đầu chuyện với Mạnh Vọng Tịch, ông năng hớn hở, còn Mạnh Vọng Tịch thì vẻ mặt lạnh nhạt. Người ngoài liền Mạnh Vọng Tịch hứng thú gì, ông hề nhận , vẫn hăng say.
Lương Chiêu Nguyệt liền Châu Vân Xuyên một chút, thấy môi mím c.h.ặ.t, ánh mắt vô cùng lạnh lùng.
Đột nhiên, Lương Chiêu Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Anh như bừng tỉnh, nghiêng mặt, cúi đầu cô: “Sao ?”
Lương Chiêu Nguyệt : “Chúng thăm An An .”
An An đang ở lầu hai.
Đám cưới mệt nhất luôn là cô dâu, huống hồ cô còn đang mang thai.
Mạnh An An thấy Lương Chiêu Nguyệt, liền dang tay ôm lấy cô, vùi mặt bụng cô : “Chiêu Nguyệt, kết hôn thật sự mệt quá, chị và trai tổ chức cũng .”
Nghe , đợi Lương Chiêu Nguyệt , Châu Vân Xuyên lên tiếng : “Lời em nên với Từ Minh Hằng.”
Từ Minh Hằng bên cạnh hì hì, gì.
Mạnh An An : “Ai đó , em là thứ hai .”
Từ Minh Hằng : “Cái gì, em còn thứ hai ?”
“…”
Lương Chiêu Nguyệt cố nhịn , xoa xoa tó cô : “Nếu mệt thì lát nữa ăn cơm xong nghỉ ngơi sớm , đừng cố gắng quá.”
Mạnh An An : “Em cũng nghĩ .”
Bữa tiệc tối đều mời trong nhà.
Tuy phạm vi mời thu hẹp nhiều, nhưng vẫn đến mười mấy bàn trong và ngoài.
Xuống lầu đến phòng tiệc, khi qua hành lang yên tĩnh sáng sủa, Lương Chiêu Nguyệt đột nhiên Châu Vân Xuyên kéo , hình xoay một vòng, cô ép tường.
Bên cạnh là khung cửa sổ rỗng, một ngọn đèn gắn bên trong, bóng đèn lẳng lặng tỏa ánh sáng, một cách khó hiểu một cảm giác tuế nguyệt tĩnh hảo*.
Tuế nguyệt tĩnh hảo*: Năm tháng tĩnh lặng
Lương Chiêu Nguyệt : “Anh gì?”
Anh thích những hành động bất ngờ, khiến trở tay kịp.
Châu Vân Xuyên : “Đừng An An bậy.”
Cô sững sờ một lúc: “Em bậy gì cơ?”
Anh chút khó , cuối cùng : “Không tổ chức đám cưới.”
Ồ, thì là chuyện .
Lương Chiêu Nguyệt : “Em cũng cảm thấy tổ chức đám cưới thật sự mệt, đề nghị của An An cũng khá . Em sẽ nghiêm túc…”
Hai chữ “xem xét” còn , liền một bóng đen đổ xuống, lâu , môi cô chạm một cảm giác mát lạnh.
Châu Vân Xuyên ngậm lấy môi cô hôn một lúc, buông , chằm chằm mắt cô : “Em đám cưới của thì tổ chức cho , đến phá chuyện của , lý lẽ đó ?”
Lương Chiêu Nguyệt liền : “Anh kết hôn với ai?”
Anh cúi đầu, chạm ch.óp mũi cô, nhẹ giọng : “Với em.”
Lương Chiêu Nguyệt né tránh sự tiếp xúc của : “Em đồng ý.”
“Vậy thì đợi em từ từ đồng ý, đợi .”
“Nếu em cứ mãi đồng ý thì ?”
“Vậy cũng , kết hôn chẳng qua chỉ là một thủ tục giấy tờ, cho dù thủ tục , trong lòng cũng xác định em .”
Lương Chiêu Nguyệt mím c.h.ặ.t môi .
Hai im lặng tựa trán một lúc, cô nhắc nhở : “Đến giờ tiệc , các bậc trưởng bối đều đang đợi.”
Châu Vân Xuyên : “Lần qua đây em ở nhà. Lần giới thiệu em cho họ quen.”
Nói xong, nắm lấy tay cô, về phía phòng tiệc.
Rõ ràng là mấy phút , còn cố tình kéo dài chuẩn qua đó, lúc vội vàng.
Lương Chiêu Nguyệt bàn tay nắm, bóng dáng phía , hai len lỏi trong màn đêm tĩnh lặng, cảm giác như đang bỏ trốn.
Cuối cùng cô gì thêm, mặc cho nắm tay dẫn về phía .
Đến phòng tiệc, đợi đến giữa bữa ăn, bắt đầu , mời rượu trò chuyện với , Châu Vân Xuyên cũng nhân cơ hội đưa Lương Chiêu Nguyệt đến gặp những khác trong nhà họ Châu.
Lương Chiêu Nguyệt lúc mới phát hiện họ hàng trong nhà thật sự đông, hơn nữa ai cũng là nhân vật m.á.u mặt trong xã hội, trải dài khắp hai giới chính trị và kinh doanh là hiếm, nhưng những ngoại lệ nào ở Bắc Thành, mà phân tán khắp cả nước, một cũng định cư ở nước ngoài.
Năm đó khi chuẩn quà tân hôn cho họ hàng nhà , Lương Chiêu Nguyệt tất nhiên gia tộc của họ từ bên ngoài vẻ lớn, nhưng bên trong trống rỗng, chỉ một Liễu Y Đường chống đỡ.
Đi một vòng trở về, Châu Vân Xuyên rót cho cô một ly nước ấm: “Có mệt ?”
Lương Chiêu Nguyệt lắc đầu.
Anh liền : “Ngồi thêm một lát nữa, đưa em lên lầu nghỉ ngơi.”
“Vậy họ thì ?”
Cô đang chỉ những trong gia đình của các chú, bác, cô của .
Châu Vân Xuyên : “Vẫn còn một căn nhà khác, dọn dẹp xong , mấy ngày nay họ ở đó.” Lại “Ai quen, sắp xếp khách sạn cho họ .”
Lương Chiêu Nguyệt liền yên tâm.
Khoảng chín rưỡi, tiệc dần tan, cô cùng Châu Vân Xuyên tiễn các họ hàng đến cửa, khi tiễn từng một, cô trở về phòng lầu.
Châu Vân Xuyên còn chút việc, đưa cô về đến nơi, vài câu, liền xuống lầu.
Lương Chiêu Nguyệt thời gian bận rộn công việc, đột nhiên một lúc nghỉ ngơi, cô giường, thả lỏng bản một lúc, đó tìm quần áo phòng tắm tắm rửa.
Tắm xong, mặc quần áo xong, một cuộc điện thoại gọi đến, là Giang Bách gọi.
Nói là bản thiết kế nhà cửa mà cô phản hồi vấn đề, bên nhà thiết kế sửa xong, hỏi cô xem .
Năm đó Châu Vân Xuyên cho cô ba căn nhà, tuy đó bán , nhưng cách đây lâu cô mới mua lúc đó chính là Châu Vân Xuyên.
Khi đó cô một khách hàng mua nhà ở Bắc Thành cho con học, cô đây từng học và sống ở Bắc Thành vài năm, bây giờ đang công tác ở Bắc Thành, hỏi cô mối quan hệ nào đáng tin cậy , giúp họ liên hệ nhà ở khu vực trường học ở đây, tiền là vấn đề, quan trọng nhất là đáng tin cậy.
Lương Chiêu Nguyệt lập tức nghĩ đến ba căn nhà mà năm đó Châu Vân Xuyên cho cô, trong đó một căn vị trí địa lý đặc biệt , xung quanh gần như bao gồm mấy trường học nổi tiếng nhất của Bắc Thành.
Cô tìm Châu Vân Xuyên, mà tìm Giang Bách, nhờ giúp đỡ.
Lúc đầu Giang Bách tưởng cô tự mua nhà ở khu vực trường học, lập tức bộ sự việc năm đó.
Lương Chiêu Nguyệt giúp vị khách hàng đó giải quyết vấn đề nhà cửa, ngay đó cô cũng bắt đầu tính toán cho riêng .
Theo lời Giang Bách, ba căn nhà đó mấy năm nay Châu Vân Xuyên đều động đến, chỉ cho định kỳ đến dọn dẹp.
Cô chọn một căn gần Vọng Kinh Tân Cảnh nhất, bắt đầu tìm thiết kế trang trí.
Tất nhiên chuyện là giấu Châu Vân Xuyên.
Giang Bách cô lẽ cũng cho Châu Vân Xuyên một bất ngờ, hơn nữa căn nhà vốn dĩ là đợi khi Lương Chiêu Nguyệt bằng lòng trở về, sẽ trả cho cô, bây giờ cô chẳng qua chỉ là thực hiện quyền chi phối của , Giang Bách cũng vui vẻ phối hợp.
Lương Chiêu Nguyệt dùng iPad mở bản thiết kế gửi đến, khi xem kỹ, cô : “Cứ như , về phần vật liệu nội thất thì dùng của mấy nơi tìm đó, sở thích của , sẽ đ.á.n.h dấu mấy căn phòng thường dùng để bố trí theo phong cách của .”
Giang Bách nhịn : “Cô quá cưng chiều ?”
Lương Chiêu Nguyệt : “Lời đừng để sếp của thấy, cẩn thận trừ lương của đấy.”
Giang Bách cũng là miệng ngọt : “Vậy đến lúc đó xin cô đây thu nhận .”
Lương Chiêu Nguyệt mỉm : “ trả nổi lương của .”
Đùa xong, Giang Bách cầm bản thiết kế cô gật đầu phiền nhà thiết kế, Lương Chiêu Nguyệt cầm máy sấy tóc sấy tóc, sấy nửa khô, điện thoại vang lên, nhưng màn hình hiện lên là hai chữ “Miểu Miểu”.
Lương Chiêu Nguyệt bắt máy.
Giọng của Dư Miểu từ bên truyền đến: “Tớ thấy ở Bắc Thành vui về luôn nhỉ.”
Cô : “Tớ cũng lắm, nhưng công việc cho phép.”
Dư Miểu một lúc, tuyên bố với cô: “Tớ sắp kết hôn .”
Động tác lau tóc của Lương Chiêu Nguyệt dừng : “Chú dì hài lòng với Ứng Triệt ?”
“ , bố tớ thích kiểu đàn ông trầm tính , là chững chạc hơn, hơn nhiều so với dẻo miệng.”
“Vậy thì quá, thời gian đám cưới định ?”
Dư Miểu : “Tháng hai gia đình gặp mặt, đợi chính thức định ngày chắc sang năm.”
Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy cũng nhanh đấy, đến lúc đó định với tớ, tớ tặng một món quà lớn.”
“Quà lớn thì miễn , tớ phù dâu cho tớ.”
Lương Chiêu Nguyệt lập tức : “Phù dâu của đều tìm kết hôn .”
Dư Miểu : “Vậy thì , tớ quan tâm” Ngay đó , “Cậu thật phiền, kết hôn sớm hơn tớ gì.”
Lương Chiêu Nguyệt gì nữa.
Dư Miểu “ừm” hai tiếng: “Cậu và thế nào ?”
Lương Chiêu Nguyệt : “Còn thể thế nào nữa, vẫn như cũ thôi.”
“Chậc chậc, xem cái dáng vẻ vênh váo đang chìm trong lưới tình của kìa.” Dư Miểu “Được như ý nguyện nên đắc ý lắm ?”
Lương Chiêu Nguyệt cũng khách sáo, càng giấu giếm, cô đưa mắt liếc thấy chiếc iPad bên cạnh, cầm lấy, mở lên, lật xem bản thiết kế : “Hiện tại cũng tạm hài lòng, nếu tương lai thể khiến hài lòng hơn thì càng .”
“Ủa, răng sắp cho ê hết .”
“Không cần ê, bản cũng .”
“Cũng đúng ha.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-85-em-co-anh-sau-nay-chung-ta-deu-la-nguoi-than-cua-nhau.html.]
Lương Chiêu Nguyệt cúi đầu mím môi : “Cậu đúng là đồ ngốc.”
Dư Miểu : “Rõ ràng là hai kẻ ngốc lớn.”
Nói xong một lúc lâu, ở hai đầu điện thoại đều bật .
Dư Miểu : “Tớ sơ qua chuyện của ở bên đó với bố , họ mong đưa về, đợi khi thời cơ chín muồi, đưa qua cho bố gặp mặt nhé.”
Lòng Lương Chiêu Nguyệt khỏi ấm lên, cô : “Được, tớ định Tết sẽ đưa về.”
“Tết nào, là Tết dương lịch Tết âm lịch?”
Lương Chiêu Nguyệt : “Tết âm lịch , Tết âm lịch trang trọng hơn.”
Dư Miểu thật lòng vui mừng cho cô, : “Vậy tớ và bố ở nhà ngoan ngoãn đợi hai nhé.”
Cúp điện thoại, Lương Chiêu Nguyệt cúi đầu xem bản thiết kế iPad, cô nghĩ, sẽ ngày, những thứ mơ ước thời thiếu nữ sẽ từ từ trở thành hiện thực.
Cô xem xem mấy , đang định tắt màn hình, tiếp tục lau tóc, thì ngoài cửa truyền đến một trận tiếng gõ cửa dồn dập.
Cùng lúc đó, giọng lo lắng của Từ Minh Hằng từ ngoài cửa truyền .
“Chiêu Nguyệt, cô mau xuống lầu một chuyến, họ ở lầu cãi .”
Lương Chiêu Nguyệt ngay cả quần áo cũng kịp , khoác một chiếc áo khoác len mỏng xuống lầu.
Khác với vẻ khách khứa đầy nhà, náo nhiệt phi thường lúc nãy, lúc phòng khách rộng lớn, khí vô cùng căng thẳng.
Lương Chiêu Nguyệt xuống cầu thang, liền thấy phòng khách ngoài Liễu Y Đường và những khác , lúc mấy đứa con khác của bà, tức là các bác, chú và cô của Châu Vân Xuyên đều mặt.
sắc mặt ai cũng , ai cũng trầm mặt, xung quanh là mùi vị của khí đầy sự áp bức
Lương Chiêu Nguyệt lặng lẽ đến bên cạnh Châu Vân Xuyên, liền thấy má trái một vết tay đỏ, rõ ràng là tát một cái.
Cô , mày nhíu c.h.ặ.t, đang định hỏi , ai đ.á.n.h, thì lúc Châu Tế Hoa lên tiếng.
Ông : “Mẹ, quá đáng , năm đó con lời nhận An An, để nó theo họ Tiểu Tịch, cũng đối xử với nó như con ruột của , mấy năm nay con từng bạc đãi nó một chút nào ? Ngay cả tài sản, con cũng chia cho nó sáu mươi phần trăm, bây giờ con chỉ đứa trẻ trong bụng nó họ Châu, ?”
Liễu Y Đường lạnh lùng quát: “Con của là của riêng , dựa cái gì mà con đòi họ Châu.”
Châu Tế Hoa lập tức : “Trong lòng vẫn còn hận bố , mấy năm nay, từ khi ông cụ mất, cái nhà phá tan thành bảy tám mảnh, cả chị cả đuổi đến Thượng Hải sống, em trai em gái thì sắp xếp đến Tô Thành, hoặc là sắp xếp nước ngoài, ngay cả con, con còn nhận một đứa con của , con nhạo thì thôi, bố sai điều gì, mà đối xử với gia đình của ông như ?”
Bác cả của Châu Vân Xuyên bên cạnh lạnh lùng quát: “Tế Hoa, năng khách sáo một chút.”
Châu Tế Hoa lập tức : “Anh cả, trong lòng chút oán khí nào ?”
Bác cả : “Không , ông ban đầu dám bậy ở bên ngoài sinh con riêng, thì nghĩ đến cục diện bây giờ. Ngược là , lúc nhỏ thương nhất, thì , học một chút tính cách nào của , học bảy tám phần thói hư tật của .”
Châu Tế Hoa tức giận hừ một tiếng, ngay đó kéo Mạnh Vọng Tịch định , Mạnh Vọng Tịch ông kéo, hình lảo đảo, còn ông phía hề quan tâm.
Lương Chiêu Nguyệt cũng lúc đó đang nghĩ gì, đợi khi cô phản ứng , cô nắm lấy tay Mạnh Vọng Tịch, đó nhân lúc Châu Tế Hoa sững sờ kinh ngạc, cô lập tức kéo Mạnh Vọng Tịch qua, mặt Mạnh Vọng Tịch, che chắn bà ở lưng .
Rõ ràng là một dáng vẻ đang bảo vệ của .
Vị trí lúc cũng thật khéo léo.
Tất cả họ đều ở bên trong, còn Châu Tế Hoa thì ở phía đối diện, ở giữa một cách nhất định, cách lớn, nhưng , giống như cách một con sông, ranh giới rõ ràng.
Châu Tế Hoa chỉ Lương Chiêu Nguyệt : “Chuyện nhà của chúng , cô là ngoài, một phụ nữ ly hôn, liên quan gì đến cô.”
Lời dứt, liền thấy Châu Vân Xuyên mặt cô, che chắn cho cô khỏi những lời mắng c.h.ử.i của Châu Tế Hoa.
Lương Chiêu Nguyệt một bên nắm c.h.ặ.t t.a.y Mạnh Vọng Tịch, một bên kéo kéo góc áo của Châu Vân Xuyên, nhẹ giọng : “Đừng cãi với loại , ý nghĩa .”
Châu Vân Xuyên nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, ngay đó lạnh lùng Châu Tế Hoa : “Đây là đang theo đuổi, là coi trọng nhất trong cuộc đời , ông thể tôn trọng , nhưng ông dám đối xử với cô bất kỳ điều gì lễ phép, sẽ tha cho ông.”
Châu Tế Hoa sững sờ một lúc, ngay đó liền , ông chỉ Châu Vân Xuyên, những trong nhà,: “ là con trai của tao, tiên là vì mày mà tranh đấu với tao bao nhiêu năm, bây giờ vì một phụ nữ gì cả, mà chuyện với bố mày như , mày thật sự là… lúc đó …”
Ông còn xong, Lương Chiêu Nguyệt lập tức cầm lấy một chiếc bình hoa gần đó, hai lời, ném chân ông .
Cùng lúc thủy tinh vỡ tan tành, những lời còn của Châu Tế Hoa cũng nhấn chìm trong tiếng động lớn .
Châu Tế Hoa thật sự ngây .
Bao nhiêu năm nay, cho dù là những lúc ông khốn nạn nhất, cũng ai dám chuyện với ông như .
Mà bây giờ, một ngoài dám như .
Châu Tế Hoa định nổi điên, Liễu Y Đường bên cạnh lên tiếng, : “Tế Hoa, hôm nay là ngày vui của An An, mày bố tròn chức phận thì thôi, nhất định lúc đẩy sự việc đến một bước khó coi hơn ?”
Châu Tế Hoa cứng cổ: “Chuyện tối nay thể tính toán, vấn đề đứa trẻ trong bụng An An chúng cũng thể ngày khác thảo luận” ông Mạnh Vọng Tịch đang Lương Chiêu Nguyệt che chở phía “Tiểu Tịch, chúng về nhà.”
Ông đưa tay .
Mạnh Vọng Tịch định bước , Lương Chiêu Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, nhẹ giọng : “Dì, dì…”
Mạnh Vọng Tịch im lặng từ lâu với cô một cái : “Chiêu Nguyệt, tối nay cảm ơn con. Sau Vân Xuyên nhờ cả con.”
Nói xong, bà lấy tay Lương Chiêu Nguyệt , ôm cô một cái, về phía Châu Tế Hoa.
Châu Tế Hoa thấy bà về phía , giống như một vị tướng quân thắng trận, vô cùng oai phong, ông nắm lấy tay Mạnh Vọng Tịch, khi cửa, ông dừng : “Cô bé, một đàn ông dù thích cô đến , đó cũng chỉ là mây khói thoảng qua, điều cô nên rõ nhất là đang ở vị trí nào, nên những việc gì.”
Nói xong, ông lập tức bước nhanh ngoài, còn Mạnh Vọng Tịch bước chân chậm, thể yếu, chỉ thể ông kéo về phía , hình lảo đảo.
Lương Chiêu Nguyệt , trong lòng khỏi đau nhói.
Đêm khuya tĩnh lặng, một trận ồn ào như , ngôi nhà rộng lớn lập tức trở nên yên tĩnh.
Không lâu , mấy đứa con của Liễu Y Đường lượt tạm biệt bà rời , đến , chớp mắt, trong đại sảnh chỉ còn Lương Chiêu Nguyệt, Châu Vân Xuyên và Liễu Y Đường ba .
Liễu Y Đường tới, nắm lấy tay Lương Chiêu Nguyệt, v**t v* một lúc lâu : “Nó cháu ngã đau ?”
Lương Chiêu Nguyệt chút nỡ, vì một lúc bốc đồng vỡ một chiếc bình hoa vô cùng đắt giá, cô : “Bà nội, cháu xin .”
“Con bé , gì mà xin , nếu cháu ném một cái như , cái cảnh hoang đường còn ồn ào đến bao giờ.”
Lương Chiêu Nguyệt vẫn : “Đó là chiếc bình hoa bà thích nhất.”
Liễu Y Đường : “Bình hoa vỡ thể mua , thì khó lắm.”
Lương Chiêu Nguyệt khỏi liếc Châu Vân Xuyên.
Châu Vân Xuyên cũng cô, một lúc lâu : “Con đưa bà về phòng .”
Lương Chiêu Nguyệt suy nghĩ một chút: “Em cùng .”
Đưa Liễu Y Đường về phòng, hai đang định rời , Liễu Y Đường gọi hai , đó từ trong ngăn kéo lấy một chiếc hộp, giao tay Lương Chiêu Nguyệt : “Sau Vân Xuyên giao cho cháu. Đây là món quà chúc phúc bà tặng hai đứa, đợi hai đứa kết hôn, bà còn quà khác tặng.”
Lương Chiêu Nguyệt lấy.
Liễu Y Đường đùa: “Cháu lấy Vân Xuyên ?”
Sắc mặt Lương Chiêu Nguyệt liền chút tự nhiên.
Một lúc lâu , cô vẫn nhận lấy chiếc hộp Liễu Y Đường đưa qua, : “Cảm ơn bà nội.”
Liễu Y Đường : “Tối nay để cháuchê , bà sẽ gọi nó về nữa, để khỏi mất mặt.”
Lương Chiêu Nguyệt im lặng.
Sau khi khỏi phòng của Liễu Y Đường, Châu Vân Xuyên đóng cửa , hai im lặng qua hành lang, lâu đến phòng ngủ của Lương Chiêu Nguyệt.
Lương Chiêu Nguyệt bước phòng, đầu thấy bên cạnh theo, cô mặt , thấy Châu Vân Xuyên đang ở cửa, nhạt.
Không tại , mắt Lương Chiêu Nguyệt lập tức đỏ lên.
Anh rõ ràng đang , nhưng giống như sắp vỡ vụn.
Lương Chiêu Nguyệt : “Anh ?”
Anh : “Anh thể ?”
Cô .
Lương Chiêu Nguyệt đến cửa, nắm lấy tay , kéo , đó đóng cửa , ép cửa, ngẩng đầu một lúc, đưa tay chạm hờ vết đỏ má trái của , : “Em thể hôn ?”
Lời dứt, cô liền cảm thấy eo siết c.h.ặ.t, lâu , Châu Vân Xuyên bế cô lên, để cô ở một tư thế ngang tầm mắt với , đó hôn.
Cùng với nụ hôn rơi xuống, còn nước mắt của Lương Chiêu Nguyệt.
Hôn bao lâu, nước mắt của cô càng chảy nhiều hơn, Châu Vân Xuyên ôm lấy cô, đến chiếc tủ bên cạnh, để cô lên đó, còn thì cúi đầu gần cô, giọng trầm thấp vô cùng: “Em gì ?”
Lương Chiêu Nguyệt cũng đang vì cái gì, thể là cho chính , cũng thể là cho Châu Vân Xuyên. Những lời Mạnh An An đêm đó vẫn còn rõ mồn một, những gì cô , luôn khác với những gì tận mắt chứng kiến.
Cô nghĩ, thì thật sự bố yêu con , thật sự bố thể ngày ngày như một nguyền rủa con , cô cúi đầu, nước mắt càng chảy nhiều hơn.
Châu Vân Xuyên lau nước mắt cho cô, : “Em cứ tiếp tục như , sẽ suy nghĩ , sai điều gì, khiến em cứ với như .”
Lương Chiêu Nguyệt liền nghĩ, tại lúc vẫn còn nghĩ cho cô, chẳng lẽ nên nghĩ cho chính .
Cô , trong nỗi buồn vô hạn: “Ông dựa cái gì đối xử với như , lúc em tức giận nhất, phẫn nộ nhất với cũng từng đối xử với như , ông dựa cái gì, ông sinh , cũng nuôi dưỡng , ông dựa cái gì!”
Em cứ mãi lặp câu “Ông dựa cái gì”.
Dáng vẻ đau lòng đến tan nát cõi lòng đó, như thể gặp vấn đề khó giải quyết nhất, nan giải nhất trong cuộc đời.
rõ ràng là chuyện của , cô dù đau lòng đến cũng nên như .
Ngay lúc , Châu Vân Xuyên thấy cô .
“Người mà em đặt trong tim trân trọng, cùng nắm tay hết cuộc đời, dựa cái gì ông nguyền rủa như ?”
Châu Vân Xuyên lúc mới , thì thật sự yêu hơn yêu chính .
Lại phát hiện, thì cảm giác đặt đầu quả tim như thế , hương vị như .
Anh cúi đầu hôn lên mặt Lương Chiêu Nguyệt, vị mặn và chát đó, chính là liều t.h.u.ố.c an thần nhất của lúc , cần chúng, để thể kiềm chế những h*m m**n đang gào thét giải tỏa trong cơ thể.
Lương Chiêu Nguyệt : “Có ông đ.á.n.h ?”
Châu Vân Xuyên : “Không nặng .”
Sao thể nặng , Lương Chiêu Nguyệt : “Sau chúng thèm để ý đến ông nữa, những thứ cầu trong cuộc đời cầu xin cũng vô ích, em sẽ cùng .”
Cô : “Em cũng , họ cũng cần em, nhưng em hề đau lòng, em cũng mong họ sẽ đầu em, nhớ rằng họ còn một đứa con gái. Em nghĩ, sẽ quen thôi.”
Châu Vân Xuyên tựa trán trán cô : “Em , chúng đều là của .”
Lương Chiêu Nguyệt , cô hôn : “Vậy nhé, ai bỏ rơi ai.”
Châu Vân Xuyên cô, lau nước mắt cho cô, nhưng dù lau thế nào, vành mắt của cô, và xung quanh mắt, vẫn còn đỏ hoe, mà dáng vẻ của cô, đều là vì yêu đến cực điểm.
Anh là cô đặt sâu trong tim.
Châu Vân Xuyên nghĩ, may mắn đến mức nào, mới thể trong biển mênh m.ô.n.g năm đó chỉ một ánh chọn trúng cô.
Lại may mắn đến mức nào, thể cô tâm ý yêu thương như .
Vết nứt trong l.ồ.ng n.g.ự.c bao nhiêu năm, cuối cùng tự tay vá cho , và cuối cùng cũng còn chịu gió lạnh thổi nữa.
Linh hồn của trong khoảnh khắc lặng lẽ trở nên trọn vẹn.
Châu Vân Xuyên v**t v* khuôn mặt cô, : “Lần trừ phi em từ bỏ , nếu sẽ bám lấy em cả đời.”
Như thể cảm thấy gì đó đủ, : “Cho dù em từ bỏ , cũng sẽ bám lấy em cả đời.”
Nói xong hôn nên môi cô.