Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 89: Anh chưa từng biết rung động là gì, cho đến khi gặp cô

Cập nhật lúc: 2026-04-25 13:12:13
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , bảy giờ, Lương Chiêu Nguyệt tỉnh dậy.

Mở mắt , cô tiên lên trần nhà một lúc, đó mới dậy, cô vội rửa mặt, mà khoác một chiếc áo len cardigan, đến cửa sổ sát đất, cầm lấy điều khiển bàn nhấn một cái, tấm rèm cửa dày nặng kéo sang hai bên.

Chẳng mấy chốc, ánh nắng ch.ói chang và rực rỡ len lỏi phòng, cô giơ tay che , một lúc mới thích ứng bỏ tay .

Phòng ngủ của Châu Vân Xuyên hướng khu vườn của tiểu khu, chính giữa khu vườn thiết kế trang nhã là một hồ nước nhân tạo.

Nhiệt độ ở Bắc Thành vẫn xuống thấp đến mức mặt hồ đóng băng, lúc ánh nắng mặt trời, mặt hồ trong vắt sạch sẽ lấp lánh gợn sóng, còn con đường nhỏ ven hồ, ít đang tập thể d.ụ.c buổi sáng và dạo.

Mặc dù hoa cỏ cây cối xung quanh khô héo, còn một chút sắc xanh, nhưng khung cảnh mắt hề mang vẻ tiêu điều xơ xác.

Trước đây, mỗi khi Lương Chiêu Nguyệt thức dậy buổi sáng, hoặc những đêm chờ Châu Vân Xuyên về, cô đều thích kê một chiếc ghế đây ngắm cảnh.

Khác với khung cảnh thấy từ cửa sổ sát đất ở phòng khách, cảnh vật từ đây phần nhàn nhã và yên bình hơn.

Lúc , cô ở vị trí mà đây từng , ngắm khung cảnh xa xăm, một cảm giác bình yên và vững lòng.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Sau đó, cửa đẩy từ bên ngoài.

Lương Chiêu Nguyệt khoanh tay đầu , Châu Vân Xuyên về phía cô, đến gần bên cạnh, : “Rửa mặt ăn sáng, lát nữa đưa em thi.”

Trước khi ngủ tối qua, , cô thể tự bất cứ điều gì cô , còn chuyện trong nhà cần cô lo lắng, ngờ mới qua một đêm, sáng hôm thực hiện lời hứa của .

Lương Chiêu Nguyệt rửa mặt xong , chiếc bàn ăn rộng lớn bày đầy bữa sáng, nhiều món, cứ như đang mở tiệc Mãn-Hán Toàn Tịch.

Châu Vân Xuyên kéo ghế , chờ cô xuống.

bàn thức ăn, , chút nhịn , cô tới, vội xuống mà hỏi : “Anh dậy sớm lắm ?”

Anh cũng thành thật: “Dậy sớm hơn em một tiếng, nguyên liệu khác giúp chuẩn , cần lo lắng quá.”

Anh nhận hết công lao về , Lương Chiêu Nguyệt ngạc nhiên.

Châu Vân Xuyên : “Chuyện khác chúng , ăn sáng .”

Lương Chiêu Nguyệt xuống chiếc ghế sắp sẵn, còn thì vòng qua bàn ăn xuống vị trí đối diện cô.

Rõ ràng chỉ là một bữa sáng bình thường, hiểu , Lương Chiêu Nguyệt cảm thấy vô cùng long trọng và trang nghiêm.

Sự thật cũng là như , Châu Vân Xuyên tiên múc cho cô một bát cháo, đó hai tay bưng đến đặt bên cạnh tay cô, vô cùng trịnh trọng : “Chào mừng em trở về, hy vọng bữa ăn đầu tiên ở nhà em thất vọng.”

Nói xong, cũng tỏ vẻ mong chờ phản ứng của cô, dùng đũa chung gắp thức ăn cho cô.

Thức ăn đặt trong đĩa, mỗi thứ đều gắp một ít. Rất nhanh Lương Chiêu Nguyệt liền phát hiện, những món ăn cả món của Lâm Thành, cũng món của Thâm Thành và Bắc Thành, trong đó điểm tâm kiểu Quảng Đông tất nhiên là thể thiếu.

Càng trùng hợp hơn là, món nào cũng là món cô thích.

Xem dụng tâm chuẩn cho sự trở về của cô.

Chứ chỉ đơn giản là suông.

Suy nghĩ vài giây, Lương Chiêu Nguyệt : “Làm những việc cảm thấy nhàm chán vô vị ?”

Châu Vân Xuyên : “Vậy xem đối tượng phục vụ là ai, nếu là em, thì cam tâm tình nguyện.”

Thật là một câu “cam tâm tình nguyện”.

Lương Chiêu Nguyệt gì thêm, cầm lấy chiếc bát sứ tinh xảo, thưởng thức bữa sáng mà dụng tâm chuẩn .

Phải công nhận rằng, hơn ba năm trôi qua, tài nấu nướng của tinh thông hơn nhiều.

Cô ăn những món ăn , vài món khiến cô ngỡ ngàng như từ tay của đầu bếp hàng đầu.

Cô thoáng chút thất thần.

Châu Vân Xuyên đúng lúc : “Trước đây em vẻ thích những thứ , mấy năm nay rảnh rỗi việc gì liền ở nhà một ít, bây giờ xem thành phẩm khiến em khá hài lòng.”

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, thể hài lòng chứ?

Cô cúi đầu đồ ăn trong bát, trầm ngâm : “Ngoài thời gian việc, nên hẹn bạn bè ngoài uống rượu thư giãn ?”

Trước đây thỉnh thoảng cũng hẹn bạn bè, nhưng nhiều.

Lương Chiêu Nguyệt từng Mạnh An An phàn nàn rằng, cuộc sống của trai cô thật sự nhàm chán, khác ở địa vị và tuổi tác như , công việc nghiêm túc và hưởng thụ phóng túng nên là ảnh hưởng đến mới , trai cô thì , ngày thường cách thư giãn duy nhất chẳng qua là cùng bạn bè đến quán bar hoặc nhà hàng tư nhân yên tĩnh uống rượu, nhưng cũng sẽ uống quá nhiều, hai ba ly nhấm nháp chính là giới hạn của .

Anh mấy yêu thích việc buông thả bản .

Mạnh An An đ.á.n.h giá là một nhà tu khổ hạnh nhàm chán, cũng chỉ khi kết hôn với Lương Chiêu Nguyệt mới đổi tương đối một chút, chỉ là mấy năm ly hôn về với lối sống đây.

Lúc , Châu Vân Xuyên xong lời của cô, : “Không tự rước nỗi buồn .”

khơi dậy sự tò mò hỏi: “Là ?”

Châu Vân Xuyên cúi đầu mỉm , đó ngẩng đầu lên : “Mấy họ đều là nửa , ở cùng họ…”

Anh dừng , như đang đắn đo nên hình dung thế nào, Lương Chiêu Nguyệt đợi một lúc, mới : “Sẽ lạc lõng với họ, giống như một kẻ khác loài.”

Lương Chiêu Nguyệt nhịn mà bật thành tiếng.

Anh thấy cô , cũng theo, đó múc cho cô một bát hoành thánh nhỏ : “Em cũng nghĩ ?”

Lương Chiêu Nguyệt lắc đầu : “Trước đây hưởng thụ cảm giác lạc lõng ?”

Là đang về chuyện đây kết hôn, dính tình cảm.

Châu Vân Xuyên : “Là do quá tự tin, ngờ sẽ gặp em.”

Anh nghĩ, từng rung động là gì, cho đến khi gặp cô.

Lương Chiêu Nguyệt sững sờ một lúc lâu, một lát , nhiệt độ ở tai và má lặng lẽ tăng lên, cô bát canh hoành thánh trong bát, Châu Vân Xuyên : “Có lúc nào cũng đang tỏ tình thế?”

Anh chút do dự: “Vậy em thích ?”

Lương Chiêu Nguyệt trả lời câu hỏi của , mà : “Nói nữa là em kịp thi đấy.”

Nhận thấy cô lẽ ngại ngùng, Châu Vân Xuyên cũng ép buộc.

Hai đối diện , yên tĩnh thưởng thức bữa sáng, thỉnh thoảng, Châu Vân Xuyên thấy bát hoặc đĩa của cô trống, sẽ giúp cô thêm , động tác đó vô cùng thành thục.

Lương Chiêu Nguyệt , hoặc là với tư cách là đang tận hưởng sự phục vụ , l.ồ.ng n.g.ự.c cô đang dần lấp đầy.

 

Kỳ thi cấp chứng chỉ Người đại diện bảo lãnh phát hành bắt đầu lúc chín giờ, tám rưỡi phòng thi, tám giờ, Lương Chiêu Nguyệt xe của Châu Vân Xuyên đến tòa nhà A, trung tâm thông tin Dung Khoa.

Lần , cô đến đây thi, cũng là đưa . Bây giờ đến một nữa, đồng hành bên cạnh cô, tham gia một sự kiện đặc biệt quan trọng trong cuộc đời cô vẫn là .

Lương Chiêu Nguyệt phát hiện rằng, mối quan hệ gắn bó mật thiết , cô khá thích ở bên cạnh.

Cô thích những ngày ấm áp tươi sáng và đồng hành.

Như , con đường dài đằng đẵng và cô độc của cuộc đời, cô sẽ còn là một nữa.

Kỳ thi ở tầng sáu, lúc họ khỏi thang máy, hành lang ít , thang máy đến tầng sẽ âm báo tương ứng, vì lúc cửa mở, ít tiếng liền về phía .

Nếu là một bình thường, lẽ một cái sẽ việc của . mà, chính là Châu Vân Xuyên.

Có mấy dạn dĩ, để ý đến ánh mắt của khác, tới chào hỏi Châu Vân Xuyên.

Người dẫn đầu trong đó họ Triệu, 33 tuổi, trong giới ngân hàng đầu tư là một tay lõi đời tiếng. Cũng chính là một tay lõi đời như , vì qua kỳ thi tư cách đại diện bảo lãnh phát hành mà việc thăng tiến chức vụ luôn hạn chế.

Lương Chiêu Nguyệt đây từng việc với trong một dự án ở Thâm Thành, ấn tượng về chỉ thể dùng một chữ “ranh ma” để hình dung.

Lúc , Triệu tổng hì hì Lương Chiêu Nguyệt một cái, chào hỏi cô, ánh mắt lướt qua bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hai , lúc mới chuyển sang Châu Vân Xuyên, : “Châu tổng đây là đưa bạn đến tham gia kỳ thi ?”

Từ “bạn” đáng để suy ngẫm.

Cũng chừng mực, chừa gian cho đáp và tưởng tượng.

Châu Vân Xuyên liếc Lương Chiêu Nguyệt, siết c.h.ặ.t bàn tay đang nắm lấy tay cô : “Vợ thi ở đây, đưa cô đến.”

Lương Chiêu Nguyệt theo phản xạ rút tay khỏi lòng bàn tay , Châu Vân Xuyên cho, dùng sức siết c.h.ặ.t, Lương Chiêu Nguyệt đành bất lực, chỉ thể từ bỏ.

Cảnh lọt mắt khác chút đáng để suy ngẫm.

Ai cũng thành tựu trong sự nghiệp của Châu Vân Xuyên trong ngành là điều thể chối cãi, nhưng phương diện tình cảm luôn là một trống. Có tin đồn từng kết hôn một , nhưng vì từng vợ là ai, đều cho là tin vịt, đáng tin. Ngược , một thời gian ở Thâm Thành một thời gian, là đang theo đuổi ai đó.

Lúc , thấy Châu Vân Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y Lương Chiêu Nguyệt, bộ dạng căng thẳng mà mãn nguyện đó, so với Lương Chiêu Nguyệt đang tránh né một chút, ai quan tâm ai hơn, rõ ràng thể nào hơn .

Triệu tổng càng rạng rỡ hơn, : “Thì quản lý Lương là vợ của , năm ngoái việc với cô trong một dự án ở Thâm Thành, lúc đó cảm thấy phong cách việc của quản lý Lương chút quen mắt, bây giờ nghĩ thì là phong cách của Châu tổng.”

Cú tâng bốc đủ , Châu Vân Xuyên hưởng thụ, nhướng mày, rõ ràng là vui vẻ : “Vậy ?”

Triệu tổng , liền cơ hội của đến, lập tức dùng những lời ngắn gọn nhất kể sơ qua chuyện của dự án đó, đó quên đính kèm một câu: “Phong cách xử lý công việc định, chính xác và quyết đoán của quản lý Lương, học chân truyền của .”

Châu Vân Xuyên hề để tâm mà Lương Chiêu Nguyệt, như thể xung quanh ai, cúi đầu đến gần cô, khóe môi cong lên, : “Còn chuyện như ?”

Lương Chiêu Nguyệt thật sự tiết chế một chút, ở đây bao nhiêu , đều là đồng nghiệp, phô trương như , lát nữa chuyện của cô và sẽ lan truyền khắp giới, tiếp tục dự án ở Bắc Thành đây. Vốn dĩ vì một thời gian thường xuyên đến Ngân hàng Quốc Tân đón cô, gây ít lời bàn tán, bây giờ càng hề tránh né, thậm chí, còn mong cho đều mối quan hệ của hai .

So với bộ dạng hề quan tâm đây của , sự quan tâm bây giờ của , đúng là hiếm một cách lạ thường.

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, thôi kệ, thích gì thì .

Anh là chọn, gì, chỉ cần quá đáng, cô cũng đành mặc kệ mà thôi.

Lương Chiêu Nguyệt một cái hỏi: “Tin tức của nhanh nhạy như , mà chuyện cũng ?”

Trong mắt Châu Vân Xuyên tràn đầy ý : “So với những gì họ , càng từ miệng em hơn.”

Hì hì, đúng là cái nết đó.

Lương Chiêu Nguyệt Triệu tổng , đó kéo tay Châu Vân Xuyên, kéo về phía , nhẹ giọng : “Em lát nữa còn thi, yên phận chút .”

Châu Vân Xuyên ghé tai cô thì thầm: “Nghe họ đến chuyện của em, thêm vài câu cũng ?”

Lương Chiêu Nguyệt để ý đến nữa.

Châu Vân Xuyên đầu sang một bên, dáng vẻ như vạch rõ ranh giới với , cảm thấy ấm áp một cách khó hiểu, với Triệu tổng: “ đưa cô phòng thi , cơ hội sẽ chuyện tiếp.”

Triệu tổng tự nhiên đây là đang đuổi , vẻ đồng hồ : “Ôi chao, chuyện vui quá quên mất thời gian, sắp đến giờ thi , chúng phiền hai vị nữa, chúng chuyện.”

Triệu tổng liền hì hì rời .

Châu Vân Xuyên nắm tay Lương Chiêu Nguyệt sang một bên, cố ý chọn một vị trí nhiều , mở chiếc túi vải hoa của cô , kiểm tra một lượt : “Giấy tờ đầy đủ .”

Anh kéo khóa túi , đưa đến mặt cô : “Lúc tâm của em cũng đủ đầy ?”

!!!

Biết rõ còn cố hỏi.

Người chắc chắn là cố ý.

Lương Chiêu Nguyệt : “Nếu mà thì qua, về sẽ tính sổ với .”

Châu Vân Xuyên hỏi: “Không lòng tin như ?”

Cô đương nhiên lòng tin sẽ qua kỳ thi ngay đầu.

ai ở đây, còn vẻ công xòe đuôi*.

Công xòe đuôi*: Ý chỉ khoe khoang, màu.

Lương Chiêu Nguyệt : “Biết rõ sức ảnh hưởng của mạnh đến mức nào, cố ý em phân tâm ?”

Châu Vân Xuyên đến gần cô, cúi đầu áp trán trán cô : “Anh ảnh hưởng lớn đến em như ?”

Lương Chiêu Nguyệt cố ý nghiêng mặt, dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ : “Em thấy chính là cố ý, là đưa em đến đây thi, rõ ràng là mục đích trong sáng.”

Anh “ừm” một tiếng, : “Bị em .”

Anh còn áp trán trán cô nữa, mà chuyển sang ôm cô, cằm tựa vai cô : “Chỉ cần bất kỳ một dịp nào thể công khai mối quan hệ của và em, đều sẽ bỏ qua.”

Đây hình như đầu tiên với cô như .

Lương Chiêu Nguyệt : “Sợ khác mối quan hệ của em và đến thế ?”

Anh “ừm” một tiếng: “Rất sợ, cám dỗ bên ngoài nhiều như , em hình như cũng để ý đến tuổi tác của , chỉ thể nắm em c.h.ặ.t hơn một chút thôi.”

“…”

Đừng mấy lời thảo mai xanh một cách vô tội đáng thương như chứ.

Lương Chiêu Nguyệt cố tình thích kiểu , cô : “Vậy yên tâm, tạm thời ai vượt qua vị trí của trong lòng em .”

Anh nắm bắt từ khóa: “Tạm thời?”

Lương Chiêu Nguyệt nén , lờ những ánh mắt xung quanh, trêu chọc : “Tương lai dài như , lỡ một ngày nào đó đột nhiên cảm thấy cần em nữa thì ? Lần gì thì em cũng chuẩn sẵn đường lui.”

Anh ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút : “Vậy em yên tâm, cho đến khi em tóc bạc trắng, vẫn là cần em.”

Phải rằng, câu tình cảm của trúng tim đen của cô.

Lương Chiêu Nguyệt khỏi nghĩ, đến ngày cô và tóc bạc trắng, đại lộ Ngô Đồng ánh hoàng hôn, liệu bóng dáng và cô tay trong tay cùng bước .

: “Đó là việc nên nỗ lực, nhất là đừng nuốt lời.”

Anh : “Anh sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh tất cả những gì .”

Sắp đến giờ phòng thi, hai cũng nhiều thời gian chuyện, khi phòng thi, Châu Vân Xuyên ôm cô một cái, thì nghiêm túc hơn nhiều, : “Vừa thỏa đáng lắm, quả thực nên để em phân tâm lúc đó, lát nữa thi cho , nhưng cũng đừng áp lực quá, một rưỡi sẽ đúng giờ ở lầu đợi em.”

Lương Chiêu Nguyệt véo nhẹ tay : “Biết , em thi mấy tiếng lận mà, về nhà ngủ bù , lát nữa gặp.”

lưng về phía , thong thả bước phòng thi.

Ánh mắt Châu Vân Xuyên dõi theo cô đến khi cô xuống vị trí, gật đầu với cô, lúc mới xuống lầu rời .

Châu Vân Xuyên về Vọng Kinh Tân Cảnh ngủ bù, mà lái xe thẳng đến Hương Sơn Mi Viện.

Lúc đến, Liễu Y Đường và dùng bữa xong, vì là cuối tuần, Từ Minh Hằng , mà đang cùng Mạnh An An dạo trong sân, Liễu Y Đường thì để gian riêng cho hai , ở trong nhà kính trong sân chăm sóc hoa cỏ.

Châu Vân Xuyên ở cửa một lúc, đợi đến khi Liễu Y Đường thấy , mới bước nhà kính, nhận lấy chiếc kéo trong tay bà : “Xương sống của bà nên cúi lâu, những hoa cỏ để dì giúp việc .”

Anh đặt chiếc kéo lên bàn bên cạnh, đưa một chiếc khăn qua, Liễu Y Đường nhận lấy lau đất dính tay : “Nhân lúc còn thì vận động nhiều một chút, thì ngày nào đó nữa, lúc đó mới gọi là đau khổ.”

Ngay đó hỏi: “Hôm nay là cuối tuần ? Tối qua mới đưa về, sáng sớm thế đến tìm bà già chuyện gì ?”

Châu Vân Xuyên dìu bà khỏi nhà kính, qua hành lang trong sân, đến sảnh .

Anh : “Cháu đến đây để dọn dẹp hành lý cho Chiêu Nguyệt.”

Động tác xuống của Liễu Y Đường dừng , bà một cách nghiêm túc một lúc hỏi: “Nó cam tâm tình nguyện về với cháu ?”

Châu Vân Xuyên gật đầu: “Tối qua mới đồng ý, cô sợ bà trách, nên bảo chá tự về với bà.”

Liễu Y Đường nhịn , trêu chọc: “Cháu ép nó chứ?”

Châu Vân Xuyên rót nước ấm đun, : “Bà thấy cháu dám ép cô ?”

“Có gì mà dám, bà thấy cháu cái gì cũng dám .”

Châu Vân Xuyên : “Trước đây thì cái gì cũng dám, bây giờ chuyện liên quan đến cô thì gì cũng dám tự tiện quyết định, chuyện sự gật đầu của cô , cháu sẽ hành động thiếu suy nghĩ.”

Liễu Y Đường hỏi: “Thật lòng chứ?”

Anh gật đầu: “Vô cùng nghiêm túc.”

Nước sôi, ấm tự động ngắt điện, Châu Vân Xuyên cầm ấm lên, tráng bộ ấm chén , đó mở hộp Chính Sơn Tiểu Chủng mà Liễu Y Đường thích, pha cho bà một tách.

Trong hương lượn lờ, Châu Vân Xuyên : “Thái độ theo đuổi và nhận nên là như , đủ dụng tâm đủ chân thành. Nếu con bé bằng lòng về với cháu, thì lên lầu dọn hành lý .”

Nói , Liễu Y Đường nhấp một ngụm , chậm rãi : “Đừng dọn hết, để một ít ở đây, thỉnh thoảng con bé về ở cũng tiện hơn, hơn nữa lỡ hai đứa cãi , nó cũng nơi để .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-89-anh-chua-tung-biet-rung-dong-la-gi-cho-den-khi-gap-co.html.]

Châu Vân Xuyên : “Bà mong chúng cháu gây gổ ?”

Liễu Y Đường lắc đầu, : “Sống với chính là một quá trình hòa hợp lẫn , mối quan hệ đến nữa, sống chung lâu ngày, cũng lúc xích mích nhỏ. Đứa trẻ ở đây cũng nào khác, chẳng lẽ cháu để nó chịu ấm ức gì, nó đến một nơi để dựa dẫm cũng .”

Lời đúng, cũng chút ý như đang truyền dạy hết kinh nghiệm sống.

Châu Vân Xuyên đây cũng ít bạn bè kết hôn xung quanh, cãi vã hòa thuận với nửa ở nhà, xa, gần nhất là cặp của Diêu Sùng Cảnh và cặp của Mạnh An An. Tình cảm của hai cặp coi là , nhưng một khi xảy mâu thuẫn, một bên đập cửa bỏ hoặc nhà về cũng từng .

Trước đây, Châu Vân Xuyên sẽ cảm thấy họ việc gì gây sự, nếu tình cảm giày vò như , tại tự giam trong một mảnh trời đất nhỏ bé , khiến bản vô cùng vui vẻ.

lúc những lời của Liễu Y Đường, nghĩ kỹ về cuộc sống của và Lương Chiêu Nguyệt. Anh nghĩ, lẽ một cuộc hôn nhân vững chắc, quả thực như lời Liễu Y Đường , là dần dần hòa hợp với trong sự mài giũa của ngày qua ngày khác.

Anh : “Cháu sẽ cãi với cô .”

Liễu Y Đường đang định gì đó, Châu Vân Xuyên : “ đề nghị của bà cháu sẽ suy nghĩ kỹ.”

Liễu Y Đường liền tò mò: “Cháu suy nghĩ thế nào?”

Châu Vân Xuyên : “Cháu vẫn đang nghĩ, đợi xác định sẽ với bà.”

Anh và Liễu Y Đường ở phòng ở sảnh tầng một một lúc, mười giờ rưỡi, lên lầu dọn hành lý.

Đồ đạc thuộc về Lương Chiêu Nguyệt trong phòng ngủ nhiều lắm, dọn dẹp sơ qua một chút, một chiếc vali liền đựng hết, còn những thứ dọn , thì là do Liễu Y Đường và Mạnh An An chuẩn cho cô đến ở.

Châu Vân Xuyên quanh phòng một lượt, đóng cửa , xách vali xuống lầu.

Lúc Mạnh An An và Từ Minh Hằng dạo về, đang ở sảnh chuyện với Liễu Y Đường.

Ba đang về chuyện em bé trong bụng, bây giờ Mạnh An An m.a.n.g t.h.a.i gần sáu tháng, bụng bầu rõ ràng.

Họ đang bàn bạc nên chuẩn những gì cho em bé trong bụng.

Đồ cho trẻ sơ sinh cần chuẩn quá nhiều, Liễu Y Đường , Từ Minh Hằng cầm b.út ghi giấy, dáng một ông bố tương lai.

Châu Vân Xuyên một lúc, lúc họ chuyện gần xong, mới tới.

Mạnh An An thấy xách một chiếc vali đến, ngạc nhiên : “Anh trai, định bỏ nhà ? Anh cần Chiêu Nguyệt nữa ?”

Châu Vân Xuyên: “…”

Từ Minh Hằng nén : “Lúc em đừng chọc giận trai em, tiền sữa của con gái chúng còn nhờ sự ban ơn của trai em đấy.”

Mạnh An An cũng , dậy đến mặt Châu Vân Xuyên, kéo tay : “Anh trai, sờ thử nó ?”

Châu Vân Xuyên : “Lúc sờ thì thấy gì?”

Mạnh An An “chậc” một tiếng: “Anh hiểu , cũng thôi, và Chiêu Nguyệt còn con mà, hiểu cảm giác đầu cha , cái cảm giác chờ đợi bảo bối của lớn lên từng ngày .”

Châu Vân Xuyên : “Không cần kích động , và chị dâu em vội.”

Lời thực cũng gì, Từ Minh Hằng ở bên cạnh nổi đóa: “Châu Vân Xuyên, cứ cảm thấy đang chỉ dâu mắng hòe .”

Anh : “Vậy cảm thấy sai , đúng là đang chỉ dâu mắng hòe đấy.”

Từ Minh Hằng: “…”

Lúc Liễu Y Đường đang bên cạnh, Từ Minh Hằng tự đuối lý, nhỏ giọng : “ sắp bố , thèm chấp với .”

Châu Vân Xuyên nhướng mày gì.

Mạnh An An : “Anh đang dọn hành lý của Chiêu Nguyệt ? Chị bằng lòng về nhà với ?”

Châu Vân Xuyên hành lý tay : “Sau và cô thỉnh thoảng sẽ về nhà ăn cơm, bà nội phiền bà và Từ Minh Hằng chăm sóc An An nhiều hơn.”

Mạnh An An : “Hiểu , mấy tháng nay bí bách lắm, khó khăn lắm mới cơ hội thế giới hai , bọn em đều ủng hộ mà.”

Châu Vân Xuyên nhẹ nhàng điểm trán cô : “Vẫn là câu đó, chú ý sức khỏe của cho , nếu chịu ấm ức gì, lúc nào cũng thể đến tìm .”

Mạnh An An gật đầu thật mạnh : “Em mong chờ đến ngày danh chính ngôn thuận gọi Chiêu Nguyệt là chị dâu.”

Châu Vân Xuyên chào hỏi Liễu Y Đường, đó xách vali về Vọng Kinh Tân Cảnh.

Anh mất gần nửa tiếng đồng hồ, để xếp từng món đồ trong vali của Lương Chiêu Nguyệt phòng ngủ.

Đồ đạc thuộc về trong phòng ngủ vốn nhiều, từ năm đó Lương Chiêu Nguyệt dọn đồ của , phòng ngủ càng trống trải hơn, dù dựa theo trí nhớ để lấp đầy đồ đạc của cô , cũng vẫn trống rỗng. Lần lấp đầy thêm, đúng là khiến phòng ngủ đầy đặn hơn một chút, cũng thở của cuộc sống hơn.

Châu Vân Xuyên hài lòng với khung cảnh mắt.

Rồi nhớ đến dáng vẻ Lương Chiêu Nguyệt cửa sổ sát đất ngắm cảnh bên ngoài buổi sáng, gọi điện cho công ty nội thất, theo sở thích của Lương Chiêu Nguyệt, đặt một bộ sofa nhỏ.

Lúc cúp điện thoại, mới phát hiện, sắp một rưỡi , Lương Chiêu Nguyệt sắp thi xong, phòng ngủ cuối, nhẹ nhàng khép cửa , thang máy xuống lầu rời .

Xe lái tòa nhà A, trung tâm thông tin Dung Khoa, đỗ xe xong, điện thoại reo lên một tiếng.

Là tin nhắn của Lương Chiêu Nguyệt.

Sau một thời gian nỗ lực ngừng của , Lương Chiêu Nguyệt cuối cùng cũng chịu chấp nhận lời mời kết bạn Wechat của , cuối cùng cũng cần liên lạc với cô qua tin nhắn nữa.

[Mặt Trăng: Em xuống , gửi vị trí của , cần lên , cứ trong xe đợi là .]

Như sợ lọt tai, cách đó lâu, cô gửi thêm một tin nữa.

[Mặt Trăng: Anh mà dám lên, em sẽ tiếp tục ở nhà bà nội.]

Lời đe dọa đủ mạnh, quả thực ngăn chặn ý định ban đầu của Châu Vân Xuyên là lên đón cô.

Anh đoạn văn , cúi đầu mỉm .

thật sự tha thứ cho những hành vi quá đáng trong quá khứ của , bây giờ giọng điệu cô chuyện với cuối cùng cũng chút tính cách của riêng cô . Sẽ nũng với , sẽ hung dữ với , cũng sẽ trêu chọc , cô từng chút một thể hiện tất cả những tính khí nhỏ của mặt , chút giữ .

Châu Vân Xuyên mở vị trí thời gian thực và chia sẻ với cô.

Ảnh đại diện Wechat của Lương Chiêu Nguyệt vẫn là một vầng trăng, màu nền vẫn là màu tím nhạt, Châu Vân Xuyên vầng trăng đó từng bước tiến gần , gương chỉnh trang phục một chút, đó mở cửa xe bước xuống.

Biết cô cho qua đón, lẽ là để tránh những phiền phức cần thiết.

Như hứa với cô, cứ thế bên cạnh xe đợi.

Ở cửa tòa nhà xa, tấp nập.

Châu Vân Xuyên , cũng tìm thấy bóng dáng của Lương Chiêu Nguyệt.

Khoảng năm phút trôi qua, một bóng dáng màu xanh ô liu cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt của .

Sáng nay, Lương Chiêu Nguyệt cố ý mặc một chiếc áo khoác màu xanh ô liu, rằng điều đại diện cho việc thuận buồm xuôi gió qua kỳ thi.

Thỉnh thoảng cô cũng những chấp niệm nhỏ của riêng , sự chấp niệm trong mắt Châu Vân Xuyên, giống như đang thêm cho nền tảng tính cách của cô một chút chân thực, cũng khiến con cô trông đáng yêu hơn.

Quan trọng hơn là, cô sợ thể hiện từng chút chấp niệm nhỏ của mặt .

Cùng lúc Châu Vân Xuyên thấy cô, cô cũng thấy .

Khoảnh khắc đó, mắt cô dường như sáng lên, mày mắt cũng rạng rỡ hơn nhiều, cô vẫy tay với , đó chạy lon ton về phía .

Châu Vân Xuyên tiến lên hai bước, dang tay , đón cô lòng .

Cô ôm c.h.ặ.t lấy , úp mặt n.g.ự.c th* d*c.

Châu Vân Xuyên cũng ôm c.h.ặ.t cô.

Anh nhớ rõ, năm đó cô thi xong, đến đón cô, vốn định lên đón, nhưng vì thấy cảnh cô chuyện với một bạn học nam, nội tâm chút xao động, theo tiềm thức chọn cách trốn tránh.

Anh về xe đợi cô.

Và cô tự nhiên rằng thực lên xuống.

Trong mắt cô, lẽ việc trong xe đợi càng phù hợp với tính cách của hơn, cũng càng phù hợp với nhận thức của về mối quan hệ hơn.

, chính cũng .

Tình ý của dành cho cô, từ một nơi ai , ai , giống như măng mọc mưa, điên cuồng sinh trưởng.

Châu Vân Xuyên : “Thi xong ?”

Lương Chiêu Nguyệt “ừm” một tiếng, cố ý trêu : “Không thi xong em xuống tìm ?”

Anh : “Vậy lời còn tính chứ?”

“ừm” một tiếng : “Cũng , cũng coi là lời.”

Anh áp tai cô, nhẹ giọng : “Vậy em xem lời như thế, thể cho một chút phần thưởng ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Phần thưởng gì?”

Châu Vân Xuyên , ôm eo cô mở cửa ghế xe, tiên đưa cô lên xe, đó cũng tự .

Lương Chiêu Nguyệt chớp mắt, chỉ ghế lái : “Anh nhầm chỗ đấy?”

Anh trả lời, đưa tay nhẹ nhàng ôm một cái, bế cô lên, để cô đùi .

Không gian trong xe coi là rộng rãi, hai ở tư thế , ám khiến suy nghĩ miên man.

Lương Chiêu Nguyệt : “Có đắn ?”

Châu Vân Xuyên v**t v* eo cô, nhẹ nhàng xoa bóp : “Anh chỉ một chút phần thưởng thôi.”

Lương Chiêu Nguyệt đang định gì đó, trêu chọc vài câu, như đoán , tay từ eo cô di chuyển lên lưng cô, đó là vai, nhân lúc cô nhạy cảm tự , nhẹ nhàng ôm lấy cổ cô, ấn cô xuống.

Giây tiếp theo, một luồng khí tức nồng nàn mà dồn dập ập đến với cô.

Châu Vân Xuyên hôn vội vàng.

Nhân lúc hai đổi , Lương Chiêu Nguyệt cũng màng đến nhiệt độ cơ thể đang dần tăng lên, cũng màng đến cảnh hiện tại của hai bao nhiêu lúng túng.

: “Em cùng phạm ở đây .”

Châu Vân Xuyên : “Anh cũng nỡ để em cùng hồ đồ ở đây.”

: “Vậy gì?”

Anh tìm đến môi cô, nhẹ nhàng chạm , : “Anh đang đòi thứ bỏ lỡ năm đó.”

Năm đó?

cô tham gia kỳ thi CFA ?

Anh bỏ lỡ thứ gì ?

Tiếc là Châu Vân Xuyên cho cô cơ hội hỏi, tất cả âm thanh của cô đều nuốt chửng hết.

Trong gian xe chật hẹp, là hai linh hồn cô đơn đang nương tựa , cũng là Châu Vân Xuyên đang vì bản năm đó lòng mà chọn cách trốn tránh, vẽ nên một dấu chấm mới.

Những biểu đạt tình ý mà từng dành cho cô, đều sẽ ở những dịp thích hợp, bù đắp từng chút một.

Châu Vân Xuyên : “Ngay , giống như năm đó trong xe đợi em, thích dáng vẻ em kiên định chạy về phía .”

Anh hôn lên má cô : “Chiêu Nguyệt, em cũng tiếp tục như ?”

Lương Chiêu Nguyệt gì, nhưng cô hôn lên khóe môi .

Người , hôn khóe môi nghĩa là trân trọng.

Châu Vân Xuyên : “Đây là câu trả lời của em ?”

Lương Chiêu Nguyệt vẫn trả lời.

Anh liền tự với : “Anh cứ xem như em đồng ý.”

Lần Lương Chiêu Nguyệt mở miệng, cô nhẹ nhàng đẩy n.g.ự.c một cái : “Em đói bụng , mau về nhà ăn cơm .”

Châu Vân Xuyên nắm lấy tay cô, cầm trong tay nhẹ nhàng véo, : “Anh đưa em đến nơi nghỉ trưa lúc thi ăn cơm, ăn xong chúng về nhà.”

Lương Chiêu Nguyệt thoáng sững sờ, đó vẻ mặt cô nghiêm túc hơn một chút.

Cô nhớ năm đó hình như cô hỏi về chuyện gia đình, nhưng bao giờ , lúc đó cô liền với , cô bằng lòng đợi đến ngày chịu .

Nơi ăn cơm rõ ràng thể nhiều nơi để .

chọn nơi sống từ nhỏ, Lương Chiêu Nguyệt cảm thấy trực giác của là đúng.

Hoặc cách khác, trong việc đối xử với , trực giác của cô nay luôn chính xác đến đáng sợ.

, đó cúi đầu ôm lấy : “Những chuyện đó cũng , chúng tùy tiện tìm một nơi ăn cơm, đó về nhà nghỉ ngơi.”

Anh : “Anh đưa em xem nơi sống lúc nhỏ, đây em xem lúc đó ?”

Lúc đó , nhưng khi Mạnh An An xong chuyện gia đình , suy nghĩ của cô cũng nhạt nhiều.

Giống như cô đối xử với bố , đối xử với tuổi thơ của , chuyện qua, càng dây dưa, chẳng qua chỉ là tự giày vò lãng phí thời gian mà thôi.

Bạn để tâm đến chuyện thể vượt qua, nhưng ở chỗ khác, lẽ chỉ là một chuyện thể nhẹ nhàng lật qua mà thôi.

Bố cô chính là những “ khác” đó, vì Lương Chiêu Nguyệt từ sớm , cô nên buông tha cho chính , nên cầu xin sự yêu thương của bố nữa.

đối với Châu Vân Xuyên, cô thể thản nhiên như .

: “Cũng vội trong lúc , thời gian còn dài, thể từ từ.”

Cô vẫn tin rằng, thời gian sẽ xoa dịu thứ, chỉ cần cô bằng lòng ở bên .

Châu Vân Xuyên : “ chút vội, cho em xem lúc đó, để đáp một cách tương xứng, cũng xem em lúc nhỏ.”

“…”

Ơ, hình như sự lo lắng của cô là thừa thãi.

Lương Chiêu Nguyệt : “Tuổi thơ của em quý giá lắm, dễ dàng trao đổi như .”

Châu Vân Xuyên : “Vậy sẽ cố gắng hết sức để em hài lòng và trao đổi với .”

Xem .

Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy lái xe , em đường .”

Châu Vân Xuyên hôn cô một cái, chút kích động, Lương Chiêu Nguyệt bao dung , mặc cho thỏa mãn, mới : “Được , sắp 12 giờ .”

Anh : “Buổi chiều em còn sắp xếp gì ?”

: “Không, chỉ là giúp việc trong nhà vẫn là chú Lục và dì Lục ? Để đợi lâu quá cũng .”

Châu Vân Xuyên : “Em còn nhớ họ ?”

Lương Chiêu Nguyệt trả lời qua loa một lúc, Châu Vân Xuyên xuống xe ghế lái, lái xe đến khu nhà sống lúc nhỏ.

Xe chạy con đường rộng lớn, Lương Chiêu Nguyệt ngắm khung cảnh ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng cô cũng sẽ Châu Vân Xuyên đang chuyên tâm lái xe.

Thỉnh thoảng lúc ánh mắt giao , Châu Vân Xuyên mỉm với cô.

Lương Chiêu Nguyệt đáp .

Cô nghĩ, Châu Vân Xuyên chắc chắn sẽ , về chuyện của , dù lớn nhỏ, cô nay đều nhớ rõ ràng, còn rõ ràng hơn cả chuyện của chính .

đây là bí mật nhỏ thuộc về riêng cô, cần .

Anh cũng cần , cô để tâm đến , yêu đến nhường nào.

Đến mức thấy chuyện quá khứ của , cần thêm gì, gì, cô liền tính toán chuyện cũ, cùng bắt đầu một cách .

Anh nay cần cầu xin bất kỳ cơ hội nào.

Ở chỗ cô, vĩnh viễn đều cơ hội, đều là cơ hội.

cần , cũng nhất thiết .

 

Loading...