Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 95: Chỉ là lúc đó nó vẫn chưa hiểu, tại sao nó lại phải làm như vậy
Cập nhật lúc: 2026-04-28 20:03:05
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Lương Chiêu Nguyệt chạy đến cửa phòng bệnh, bên trong vọng tiếng gầm giận dữ của Châu Tế Hoa.
“Mày rốt cuộc giấu bà ở ?”
Giọng của Châu Vân Xuyên chút gợn sóng: “Mẹ gặp ông, ông cần đến tìm .”
Châu Tế Hoa khẩy hai tiếng: “Châu Vân Xuyên, mày vui nhỉ, phá hoại tình cảm của tao và mày bao nhiêu năm, cuối cùng cũng toại nguyện .”
Châu Vân Xuyên nghiêng mặt ông , vẻ mặt nhàn nhạt: “Ông một tay phá hủy hôn nhân và gia đình của , ảo tưởng hưởng cái phúc của Tề Nhân*, bây giờ nguyện vọng tan vỡ, đổ trách nhiệm lên khác ?”
Phúc của Tề Nhân*: Thành ngữ chỉ cảnh cả vợ cả vợ hai
Châu Tế Hoa như con chuột dẫm đuôi, lập tức nổi trận lôi đình, tiện tay vớ lấy chiếc cốc thủy tinh bàn định ném về phía .
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, Lương Chiêu Nguyệt dùng sức ném hộp cơm trong tay qua đó.
Bị đập một cái lưng, Châu Tế Hoa bất giác loạng choạng, chiếc cốc từ trong tay văng , rơi xuống đất vỡ tan tành khi còn cách Châu Vân Xuyên một .
Mà Châu Tế Hoa cũng vì cơ thể kiểm soát mà chúi về phía , chân của ông vô tình giẫm những mảnh vỡ thủy tinh đó.
Lực tiếp đất khi ngã xuống đủ lớn, mảnh thủy tinh xuyên qua đế giày của ông , chẳng mấy chốc, một tiếng kêu la đau đớn thấu xương vang vọng khắp phòng bệnh.
Lương Chiêu Nguyệt thuận thế chặn y tá và bảo vệ tiếng chạy đến .
Cô giải thích tình hình, đó với vẻ mặt vô tội chỉ Châu Tế Hoa đang co chân kêu la trong phòng bệnh, rằng họ quen ông , đồng thời nhờ bảo vệ mời ông ngoài, đừng phiền chồng cô nghỉ ngơi.
Bảo vệ lịch sự mời Châu Tế Hoa rời .
Châu Tế Hoa , nhưng thủy tinh đ.â.m thủng chân ông , vết m.á.u nhỏ giọt nền gạch men sạch sẽ, trông thế nào cũng thấy rợn , huống hồ là cơ thể thương, ông vẫn chút tự .
Lúc rời , ông tức tối chỉ Châu Vân Xuyên, chỉ Lương Chiêu Nguyệt với vẻ mặt vô tội : “Cứ chờ đấy, chuyện của mày dễ dàng trôi qua như , cho dù đào ba tấc đất tao cũng tìm bà . Tao giữ bà bao nhiêu năm nay, bà đừng hòng cắt đứt quan hệ với tao.”
Nói xong, sự dìu dắt của bảo vệ, ông nhảy lò cò rời , đồng thời tiếng Anh nhanh, yêu cầu y tá giúp ông tìm bác sĩ để băng bó vết thương ở lòng bàn chân.
Ngay khoảnh khắc họ rời khỏi phòng bệnh, Lương Chiêu Nguyệt sa sầm mặt, chút biểu cảm đóng cửa .
Cô dùng lực mạnh, cánh cửa ý như đóng sầm .
Cô khẽ lẩm bẩm: “Thứ xúi quẩy.”
Châu Vân Xuyên thấy, khẽ bật thành tiếng.
Lương Chiêu Nguyệt , bất mãn trừng mắt : “Ông đây gây sự, cứ để ông , gọi bảo vệ đuổi ngoài ?”
Châu Vân Xuyên : “Là do sơ suất.”
Nói thì , nhưng sự quan tâm mặt cô cũng là thật.
Cô tránh những mảnh vỡ thủy tinh đất, vòng sang phía bên của giường bệnh, tiên quan sát kỹ mặt và tay , bất kỳ vết thương mới nào, cô nhẹ nhàng lật chăn của lên, đó là áo của , cẩn thận xem xét cơ thể , bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Châu Vân Xuyên gì, vô cùng phối hợp với cô, thậm chí còn vài phần ý mặc cho cô tùy ý sắp đặt.
Lương Chiêu Nguyệt kiểm tra cẩn thận một lúc lâu, thấy cơ thể thêm vết thương ngoài da nào mới, bất giác thở phào một , đắp áo cho vuốt phẳng, : “Chúng đổi phòng bệnh , hoặc là em tìm cho mấy vệ sĩ cao to vạm vỡ canh ở cửa.”
Châu Vân Xuyên “ừm” một tiếng : “Nghe lời em, em sắp xếp thế nào thì cứ sắp xếp thế đó.”
Lương Chiêu Nguyệt nhẹ nhàng véo eo một cái : “Chỉ dỗ em, thể để tâm đến bản hơn một chút . Nếu ông thật sự ném cái cốc đó trúng , nếu như…”
Anh nắm lấy tay cô, cúi đầu hôn một cái.
Những lời Lương Chiêu Nguyệt xong, cứ thế chôn vùi hết trong cổ họng.
Anh ngẩng đầu, cô: “Không em đến ? Em sẽ để xảy chuyện .”
Anh vô cùng chắc chắn, dường như thật sự cảm thấy cô ở đây, chuyện đều sẽ hóa nguy thành an. Hốc mắt Lương Chiêu Nguyệt hiểu đỏ lên, sống mũi cũng cay cay theo, cô : “Anh đừng những lời ho sự việc, cũng đừng lấy bản mạo hiểm, là của em , em cho phép như .”
Dừng một chút, cô : “Năm ngoái đến Thâm Thành tìm em, lúc em tức giận như , còn nỡ véo một cái, để ông ném cốc .”
Châu Vân Xuyên : “Được , là đúng. Sau chuyện như sẽ xảy nữa.”
Anh thì sẽ , nhưng ai cũng thể đảm bảo Châu Tế Hoa tiếp theo sẽ chuyện hoang đường quá đáng gì.
Vì , khi dọn dẹp sạch sẽ mảnh vỡ thủy tinh đất, Lương Chiêu Nguyệt lập tức liên lạc với Từ Minh Hằng nhờ tìm vệ sĩ, đó là tìm bác sĩ hỏi xem tình hình hiện tại của Châu Vân Xuyên thích hợp để chuyển phòng bệnh .
Bác sĩ đề nghị tạm thời nên, lúc nhận tin , bên Từ Minh Hằng cũng câu trả lời, vệ sĩ đang đường đến bệnh viện.
Vì yên tâm để Mạnh An An một ở trong nước, khi xác định bên Châu Vân Xuyên vấn đề gì lớn, chiều tối hôm qua Từ Minh Hằng về nước.
Lương Chiêu Nguyệt lời cảm ơn với , cúp điện thoại, cô gọi một cuộc cho giáo sư Tống.
Cô gọi cuộc điện thoại ngay mặt Châu Vân Xuyên, khi hỏi thăm đơn giản, cô liền về tình hình của Châu Tế Hoa và Mạnh Vọng Tịch, đó hỏi giáo sư Tống khi nào thì thích hợp đến chuyện với Mạnh Vọng Tịch.
Bên giáo sư Tống lúc nào cũng , Lương Chiêu Nguyệt liền định chiều mai sẽ chuyện, đến lúc đó cô sẽ đến khách sạn đón bà qua.
Lương Chiêu Nguyệt khi bận rộn xong việc, đặt điện thoại xuống , một ly nước ấm đưa đến mặt cô.
Châu Vân Xuyên hai tay cầm chiếc cốc thủy tinh, : “Mệt , uống chút nước nhé?”
Lương Chiêu Nguyệt nhận lấy, nhấp hai ngụm, cầm trong tay, : “Em vốn định đợi cơ thể hồi phục gần , sẽ để tự mặt giúp dì thành chuyện , nhưng ông quá đáng quá , em dám cược, xin hãy tha thứ cho sự tự ý quyết định của em.”
Châu Vân Xuyên : “Tại nghĩ sẽ trách em? Anh nên nhân dịp mà vui mừng ?”
Lương Chiêu Nguyệt siết c.h.ặ.t chiếc cốc trong tay, hỏi: “Anh vui mừng cái gì?”
Châu Vân Xuyên : “Có đặt vị trí của để suy nghĩ, lúc nào cũng lo lắng quan tâm đến , một bằng lòng để ý đến như , tự nhiên là vui mừng.”
“Vậy thể cũng em vui mừng một chút ?”
Biết cô câu ý gì, Châu Vân Xuyên đảm bảo với cô: “Sau sự cho phép của em, sẽ để rơi bất kỳ nguy hiểm nào.”
Chiều hôm , Lương Chiêu Nguyệt tiên đón Mạnh Vọng Tịch từ tầng tám đến tầng sáu. Cách ngày xảy chuyện nhiều ngày như , hai con vẫn chuyện với nhiều, Lương Chiêu Nguyệt để gian cho họ, đó đến trường King’s College thuộc Đại học Luân Đôn.
Lần giáo sư Tống đến đây để giao lưu hội thảo học tập, lịch trình của bà sắp xếp khá thoải mái, trông giống như đến để học tập, mà ngược càng giống như đến để nghỉ dưỡng hơn.
Lương Chiêu Nguyệt đón bà , khi chào hỏi, liền đưa một tài liệu về Mạnh Vọng Tịch và Châu Tế Hoa qua.
Bà xem, mà cầm lấy cân nhắc trong tay một lúc lâu, mới : “Thoắt cái bao nhiêu năm , Tiểu Tịch cũng thật là nhẫn nhịn.”
Xem bà chuyện từ lâu, Lương Chiêu Nguyệt chút bất ngờ.
Giáo sư Tống nhận sự ngạc nhiên của cô, giải đáp cho cô: “ và Tiểu Tịch quen từ lâu , chỉ là những năm nay trọng tâm cuộc sống của chúng chút khác biệt, nên liên lạc ít nhiều.”
Vừa lời , Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy chuyện của dì phiền giáo sư dốc lòng lo liệu .”
Bà , Lương Chiêu Nguyệt từ xuống vài giây, ngay lúc Lương Chiêu Nguyệt đang thắc mắc tại bà như , thì bà : “Nói cũng thật trùng hợp, năm đó Vân Xuyên vì chuyện của hai đứa, còn đến tìm một chuyến.”
Bà là chuyên gia về phương diện ly hôn, mục đích Châu Vân Xuyên tìm bà là gì, quả thực quá rõ ràng.
Xét thấy Châu Vân Xuyên và Mạnh Vọng Tịch chuyện một lúc lâu lẽ cũng xong, Lương Chiêu Nguyệt suy nghĩ một chút : “Cháu tiện chuyện với giáo sư một lát ?”
Giáo sư Tống hề ngạc nhiên khi cô đột nhiên mời , thậm chí là đoán , chỉ chờ cô đề nghị.
Hai tìm một quán cà phê gần đó.
Quán cà phê bên lề đường, ngoài cửa sổ, xe cộ và qua tấp nập ngớt.
Cảnh tượng khỏi khiến Lương Chiêu Nguyệt nhớ năm đó, cô một mực cố chấp đuổi theo đến Philadelphia, chỉ để gặp Châu Vân Xuyên một . Chiều hôm đó, họ hẹn gặp ở một quán cà phê gần trường kinh doanh Wharton.
Những quán cà phê ven đường, phần lớn đều cảnh sắc tương đồng.
Cũng trách Lương Chiêu Nguyệt tức cảnh sinh tình.
Sau khi xuống, Lương Chiêu Nguyệt khuấy ly cà phê trong cốc, lâu lên tiếng, mà giáo sư Tống đối diện cũng vội, tựa lưng ghế, cầm ly cà phê nhanh chậm nhấp từng ngụm, thỉnh thoảng bà sẽ ngoài cửa sổ, ánh mắt dừng .
Sự im lặng như lẽ kéo dài năm phút.
Lương Chiêu Nguyệt như quyết định điều gì đó, cô đặt chiếc thìa nhỏ xuống, hai tay đan c.h.ặ.t đặt đầu gối, đó hỏi: “Năm đó tìm giáo sư là vì chuyện ly hôn của cháu và ?”
Giáo sư Tống mỉm , gật đầu, nghiêng đặt ly cà phê lên bàn, bà tựa lưng ghế : “Những năm nay nó ít tìm , nhưng mỗi đều là vì chuyện của nó, đó là đầu tiên nó trong văn phòng của lâu, đó hỏi , nên ly hôn như thế nào mới thể đảm bảo một phụ nữ chịu bất kỳ tổn thất nào trong hôn nhân.”
Vì câu , Lương Chiêu Nguyệt thể tránh khỏi việc nghĩ đến bản thỏa thuận ly hôn mà cho đến bây giờ cô vẫn cho là vô cùng hoang đường.
Giáo sư Tống như cô đang nghĩ gì : “Lúc đó vô cùng kinh ngạc, đứa trẻ vì ảnh hưởng của bố , bao nhiêu năm nay vẫn luôn hứng thú với hôn nhân, cũng từng qua chuyện nó kết hôn, hơn nữa nếu nó thật sự kết hôn , đáng lẽ nhận kẹo cưới của nó mới , vì lúc đó nó hỏi như , tưởng là chuyện của bạn nó.”
Giọng Lương Chiêu Nguyệt nhẹ: “Cháu và , nguyên nhân chúng cháu kết hôn ban đầu chút…” cô dừng , suy nghĩ một lúc lâu mới tìm một từ tương đối nhẹ nhàng hơn “ chút khiến thể tưởng tượng nổi.”
Giáo sư Tống ,: “Nó kể với , quả thực cảm thấy thể tưởng tượng nổi, nhưng mà trẻ tuổi mà, luôn những suy nghĩ khác , điều gì lạ.”
Lương Chiêu Nguyệt mím môi, gò má ửng hồng.
Giáo sư Tống : “ cảm thấy chuyện đơn giản như , nó đối phó với bà nội nó, nhiều cách. Để tiết kiệm công sức và phiền phức, nó còn những lựa chọn hơn để rút lui.”
Lương Chiêu Nguyệt hiểu lắm ý của câu .
Giáo sư Tống : “Nếu tiết kiệm công sức, những mà bà nội nó sắp đặt cho là đủ . Đến địa vị của họ, chọn một phương diện đều tương đương, dù xảy chuyện gì, là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén là đồng sàng dị mộng, họ đều sẽ giải quyết mồi lửa ban đầu một cách hòa bình.”
Thấy cô cúi mắt, mày nhíu , giáo sư Tống cô hiểu lầm ý của , giải thích : “ cho rằng phận của hai cháu chênh lệch quá lớn, mặc dù đây là sự thật, nhưng thứ quá thế tục, cách về vật chất thể xa, nhưng sự xa cách về tinh thần càng khiến bất lực hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-95-chi-la-luc-do-no-van-chua-hieu-tai-sao-no-lai-phai-lam-nhu-vay.html.]
Lương Chiêu Nguyệt phản ứng chậm chạp đến , cũng bà đang khen , liền : “Năm đó tìm đến cháu, là để tiết kiệm công sức, chuyện trở nên quá phiền phức.”
Giáo sư Tống liền , trong nụ đầy vẻ trêu chọc thú vị: “Cháu lúc đó nó với về chuyện của hai đứa như thế nào ?”
Lương Chiêu Nguyệt tự nhiên , nhưng đây cũng chính là lý do cô mời đến quán cà phê.
Giáo sư Tống : “Thực lúc học còn học thêm chuyên ngành tâm lý học, thầy giáo của đây từng với , bất kể ngành nghề nào, học một chút tâm lý học luôn sai.”
Lương Chiêu Nguyệt gì, chờ đợi câu tiếp theo của bà.
Sau khi đùa giỡn, giáo sư Tống thu vẻ mặt, nghiêm túc hơn một chút: “Nó một thời gian trạng thái tinh thần lắm, thời gian đó đến Philadelphia xử lý chút chuyện, vì chuyện của nó mà chúng chuyện lâu. Trước đây lúc nó với về chuyện của nó, tuy lo lắng, nhưng bao giờ thất thần như , mấy suy nghĩ của nó lơ đãng đó, thấy nó dường như ngủ cũng ngon lắm, liền hỏi nó gặp chuyện gì .”
“Lúc đầu nó chịu , cách đó nửa năm, nó về thăm bà nội, chúng gặp , thấy tinh thần của nó dường như còn tệ hơn. Nó lòng tự trọng cao, tuy chuyện của bố gây ảnh hưởng lớn cho nó, nhưng đó cảm giác nó mang cho khác là lạnh lùng, chứ trầm uất. và nó chuyện lâu, nó mới cho , thực nó khám bác sĩ tâm lý một năm .”
Đôi tay đặt đầu gối của Lương Chiêu Nguyệt đột nhiên siết c.h.ặ.t.
Giáo sư Tống : “Lúc đó để tâm lắm, vì con ít nhiều cũng vấn đề tâm lý, huống hồ nó vẫn luôn tự tạo áp lực quá lớn cho , áp lực cảm xúc cao chút vấn đề là thể tránh khỏi. một năm đó đến gặp nó, phát hiện cảm xúc của nó hình như còn tồi tệ hơn, và nó chuyện lâu, mới , nó vì câu lựa lời của bố nó, mà lâu ngủ một giấc yên .”
Lương Chiêu Nguyệt đúng lúc hỏi: “Là câu lúc đứa con riêng của đó xảy chuyện ?”
Giáo sư Tống gật đầu: “Bố nó những năm đầu vẫn là một tồi, đối với nó cũng yêu thương, ai biến thành như , đối với nó chán ghét đến mức đó.”
Có lẽ khác khó thể hiểu sự đổi của Châu Tế Hoa, nhưng Lương Chiêu Nguyệt hề xa lạ.
Lúc ông nội còn tại thế, với cô, thực những năm đầu bố cô Lương Minh Khải vẫn là một tồi, nếu ông tuyệt đối sẽ yên tâm giao con gái cho Lương Minh Khải.
Chỉ là lòng khó đoán, hoặc là do bản tính xa bẩm sinh ẩn giấu trong xương cốt của những đàn ông hưởng lợi tác oai tác quái, khi họ những thứ hơn, luôn còn cầu xin những trải nghiệm k*ch th*ch hơn.
Và họ dám vượt qua ranh giới đạo đức như , chẳng qua là vì bất kể họ quá đáng đến , xã hội, cách khác là hệ thống hình thành hàng ngàn năm qua, luôn sẽ biện minh cho tội của họ.
Tương tự, sự ưu đãi chỉ dành cho nam giới sử dụng, điều đó tạo nên sự tự phụ sợ của họ.
Sống mấy chục năm, một đàn ông ngưỡng mộ, một ngày nọ trở nên đáng ghê tởm và đáng hận, những ví dụ như Lương Chiêu Nguyệt thấy quá nhiều , khi cô suy ngẫm và rõ logic trong đó, cô liền cảm thấy, gì là kỳ lạ cả.
mặc dù , Lương Chiêu Nguyệt vẫn vô cùng hiểu, tại Châu Tế Hoa thể những lời độc địa như .
Người hổ dữ ăn thịt con, huống hồ ông từng còn yêu quý Châu Vân Xuyên như .
Giáo sư Tống : “Có lẽ là vì đàn ông sinh con, nên thể hiểu cảm giác đó.”
Lương Chiêu Nguyệt : “ ông vẫn quá đáng quá , nếu năm đó ông buông tha cho dì, bây giờ cảnh của họ sẽ khó xử như , đều sẽ sống .”
Mạnh Vọng Tịch cần đau khổ, Châu Vân Xuyên cũng cần ngày qua ngày khác chìm đắm trong quá khứ, họ đều cần mãi thể giải thoát cho .
Giáo sư Tống : “Đây chính là chỗ phức tạp của lòng . Có vướng mắc ích kỷ mới tạo nên nhân tính, mới tạo nên cuộc sống.”
Lương Chiêu Nguyệt im lặng một lúc hỏi: “Những năm nay còn khám bác sĩ tâm lý ?”
Giáo sư Tống suy nghĩ kỹ một lúc lâu, : “Cũng túc tắc, đây tần suất cao hơn một chút, năm nó kết hôn thì gần như khám. Sau hai đứa chia tay, nó khám vài .”
Vẻ mặt Lương Chiêu Nguyệt đột nhiên trở nên căng thẳng.
Giáo sư Tống nhận , tiếp tục xuống: “ ba năm nay tần suất nó tìm bác sĩ tâm lý so với đây vẫn ít hơn nhiều.”
Bà : “Có lẽ trong lòng nơi ký thác, sự mong đợi, tình hình sẽ luôn hơn một chút.”
Lương Chiêu Nguyệt thở phào một , đồng thời nghĩ đến câu bà đó —— trong năm Châu Vân Xuyên kết hôn, gần như khám bác sĩ tâm lý.
Cô đột nhiên nghĩ, thì đoạn tình cảm ngắn ngủi đó, cuộc hôn nhân ngắn ngủi đó, đối với mà , là đôi bên cùng lợi như vẫn nghĩ.
Ngược , cũng giống như cô, mang theo hy vọng nhiều hơn và xa hơn đối với nó. Chỉ là chuyện của bố cuối cùng cũng gây ảnh hưởng đến , chút rụt rè.
Lương Chiêu Nguyệt Châu Vân Xuyên lúc đó nghĩ gì.
cô nghĩ, chuyện qua, ngay từ đầu khi cô quyết định tha thứ cho , cô định nhắc chuyện cũ, lật sổ cũ.
Cô : “Cảm ơn bà, sẽ để ý đến tình hình của hơn.”
Giáo sư Tống cô với vẻ ngưỡng mộ, : “Năm đó hỏi Vân Xuyên tại đột nhiên kết hôn, lúc đầu nó trả lời , là lúc sắp rời , mới với , nó ngay từ cái đầu tiên cảm thấy hai là đồng loại, nó cảm thấy cháu sẽ hiểu nó, ở bên cháu sẽ thoải mái, đây cũng là lý do nó cho rằng kết hôn với cháu là một việc tiết kiệm công sức.”
Sợ cô hiểu, giáo sư Tống thẳng một cách rõ ràng hơn.
“Ngay cả là để đối phó với bà nội nó, trong lòng nó vẫn tìm một sự cộng hưởng về mặt tinh thần. nó mắc kẹt trong chuyện quá khứ quá lâu, lâu đến mức chính nó cũng quên mất mục đích thực sự ban đầu khi tìm đến cháu. Nó đến hỏi về chuyện ly hôn, mỗi một câu hỏi đều xây dựng cơ sở thế nào để giảm thiểu tổn thương cho cháu đến mức thấp nhất. Chỉ là lúc đó nó vẫn hiểu, tại nó như .”
Gần năm giờ chiều, Lương Chiêu Nguyệt đưa giáo sư Tống đến phòng bệnh của Châu Vân Xuyên.
Vì là bạn bè, nên chuyện cũng quá cứng nhắc và gò bó, mấy đến chuyện ngày xưa, trong phòng bệnh khỏi vang lên tiếng .
Lương Chiêu Nguyệt nhiều, chuyện quá khứ của họ, cô thể xen , huống hồ lúc tình hình đặc biệt, cô cũng cần gì, điều cô cần chính là lặng lẽ một lắng .
Châu Vân Xuyên nhận sự im lặng của cô, rót một ly nước ấm, nắm lấy tay cô, thấy cô qua, đưa ly nước qua, đồng thời đến gần tai cô, nhẹ giọng hỏi: “Sao thế?”
Lương Chiêu Nguyệt tìm một cái cớ, thì thầm với : “Bên công việc chút chuyện, đang nghĩ xem giải quyết thế nào.”
“Phiền phức lắm ? Nói thử xem. Anh giúp em tham khảo.”
“…”
Lương Chiêu Nguyệt ấp úng một lúc, thấy Mạnh Vọng Tịch và giáo sư Tống chuyện nhập tâm, để ý đến tình hình bên của họ, liền : “Chuyện của ngân hàng Quốc Tân, em ký thỏa thuận bảo mật , với , chẳng là vi phạm , đừng bậy.”
Anh : “Sao bên đó gặp vấn đề gì khó giải quyết.”
Lương Chiêu Nguyệt chớp mắt : “Anh…”
Châu Vân Xuyên : “Em ở đây chậm trễ lâu như , thấy áy náy, nên để Giang Bách theo dõi tình hình bên đó.”
Thì là lo lắng cho công việc của cô.
Trong lòng Lương Chiêu Nguyệt như rót một dòng nước ấm, khiến cô ấm áp hẳn lên, cô : “Chỉ là một chuyện nhỏ thôi, giải quyết trong nội bộ của chúng em, còn báo cáo lên Quốc Tân, nên mới .”
Anh vẫn tin lắm hỏi: “Thật ?”
Lương Chiêu Nguyệt hỏi : “Em sẽ lừa ? Em nỡ lừa ?”
Câu cùng trực tiếp đ.á.n.h tan lo lắng của Châu Vân Xuyên.
Anh : “Không là nhất , chuyện gì cứ với kịp thời, tuy bây giờ tiện, nhưng khác xử lý.”
Cô : “Biết ” “Chúng đừng chuyện riêng nữa, giáo sư Tống về phía chúng mấy .”
Châu Vân Xuyên : “Bà thích em, nên mới em mấy cái.”
“…”
lời Lương Chiêu Nguyệt thích .
cuộc chuyện riêng của hai cũng dừng ở đây.
Nói chuyện đến gần bảy giờ tối, chuyện mới bàn xong.
Lương Chiêu Nguyệt đặt cơm, ăn xong, cô đưa giáo sư Tống về khách sạn, khi cửa thang máy đóng , cô định rời khỏi khách sạn trở về bệnh viện, đột nhiên, phía vang lên tiếng cửa thang máy mở , đó là giọng của giáo sư Tống.
Lương Chiêu Nguyệt , chỉ thấy giáo sư Tống đưa qua một chiếc túi tài liệu bằng giấy kraft : “Nói chuyện say sưa quá, quên mất còn một thứ giao cho cháu.”
Chiếc túi cầm tay nặng trĩu, Lương Chiêu Nguyệt hỏi: “Đây là gì ạ?”
Giáo sư Tống vẫn mang vẻ mặt bí ẩn, vỗ vai cô : “Ai đó nhờ chuyển cho cháu… một món quà? Cháu về từ từ xem, chúng gặp.”
Lần giáo sư Tống thật sự lên lầu , Lương Chiêu Nguyệt con màn hình thang máy dừng ở tầng 12 của bà, một lúc, Lương Chiêu Nguyệt rời .
Sau khi lên xe, cô chiếc túi tài liệu đó, lúc mở , đó cảm thấy bây giờ mở , nhỡ Châu Vân Xuyên tặng một thứ gì đó ngoài sức tưởng tượng của cô, thì cô đối mặt thế nào.
Suy nghĩ , cô nhờ tài xế tiên lái xe về bệnh viện.
Nửa tiếng , xe đến bệnh viện, Lương Chiêu Nguyệt cầm túi tài liệu lên lầu.
Lần cô vẫn thang máy, mà lối thoát hiểm.
Lối thoát hiểm yên tĩnh, ngay cả mùi cũng thơm tho cho lắm, cảm giác khí lưu chuyển chậm chạp, hơn nữa mỗi một bước , âm thanh đều vang.
Lương Chiêu Nguyệt chính trong một môi trường tĩnh lặng như , mở chiếc túi tài liệu mà Châu Vân Xuyên nhờ giáo sư Tống chuyển giao.
Thứ bên trong Lương Chiêu Nguyệt hề xa lạ, ngay từ năm hai ly hôn, Châu Vân Xuyên từng tặng cô một thứ tương tự như .
so với lúc đó, thật sự trao bộ gia sản của cho cô.
Tất cả những thứ sở hữu tên , động sản và bất động sản, đều liệt kê một cách rõ ràng, đó công chứng tặng cho tài sản.
Lương Chiêu Nguyệt xem kỹ hai , cuối cùng ánh mắt dừng ở ngày tháng của thủ tục tài sản.
Ngày ký là ngày thứ hai khi tỉnh .
Thì chuẩn việc từ lúc đó , còn sớm hơn cả lúc cô đề nghị hai con.
Lương Chiêu Nguyệt dựa tấm cửa, tay từ từ buông thõng xuống.
Cô ngẩng đầu chằm chằm ô cửa sổ trong lối một lúc lâu, lâu đến mức hốc mắt cô cay cay, nước mắt kìm mà tuôn rơi.