Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 97: Lương Chiêu Nguyệt, quãng đời còn lại xin được chỉ giáo nhiều hơn

Cập nhật lúc: 2026-04-28 20:03:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện Châu Vân Xuyên gặp t.a.i n.ạ.n giấu bà Liễu Y Đường.

 

Trước đây dù Châu Vân Xuyên công tác bận rộn đến , cũng luôn dành thời gian để gọi video cho bà. , chỉ gọi thoại suốt hơn một tháng liền. Cộng thêm việc Lương Chiêu Nguyệt đột ngột nước ngoài một thời gian dài như , bà Liễu Y Đường tự đoán đại khái sự việc.

 

Chỉ là bà thể ngờ rằng, Châu Tế Hoa thể nảy sinh ý định g.i.ế.c vợ con .

 

Người thường hổ dữ ăn thịt con, nhưng câu ở chỗ Châu Tế Hoa hề đúng.

 

Ngày Lương Chiêu Nguyệt và Châu Vân Xuyên về nước, bà Liễu Y Đường cho tài xế trong nhà đến đón. Khi hai đến nhà cũ, bà Liễu Y Đường Châu Vân Xuyên xe lăn, khắp đầy thương tích, còn vẻ hăng hái như đây nữa, khỏi cảm thán, cũng một nỗi thất vọng.

 

Bà đưa tay , vỗ nhẹ vai Châu Vân Xuyên, : “Cháu , cháu chịu khổ .”

 

Châu Vân Xuyên : “Cháu cả, những vết thương so với việc rời thì là gì.”

 

Bà Liễu Y Đường : “Chuyện của cháu và cháu, hãy kết thúc . Nếu nó chịu ly hôn trong hòa bình, bên bà đủ bằng chứng để tống nó tù.”

 

Sự tàn nhẫn của bà Liễu Y Đường, những năm qua Châu Vân Xuyên chứng kiến tận mắt. Đầu tiên là ông nội, bây giờ là bố. Người phụ nữ nhẫn nhịn cả đời luôn giáng một đòn chí mạng những đàn ông những thời khắc quan trọng nhất, cho dù những đàn ông đó là chồng, là con của bà, bà vẫn tay tàn nhẫn như thường.

 

Châu Vân Xuyên : “Bên cháu cũng thu thập một bằng chứng khác, thời điểm quan trọng, cháu sẽ tung một cách thích hợp.”

 

Việc xác định ranh giới của bạo lực gia đình trong quan hệ vợ chồng thường tỏ yếu ớt và vô lực. So với việc bắt đầu từ phương diện , Châu Vân Xuyên vẫn thiên về việc giáng một đòn mạnh bố từ tội phạm kinh tế hơn.

 

Lương Chiêu Nguyệt bên cạnh, hai bàn bạc xem thế nào để Châu Tế Hoa nhanh ch.óng nhận lấy sự trừng phạt thích đáng, cô cảm thấy chút kinh hãi.

 

Không vì điều gì khác, chỉ là phận của Châu Tế Hoa dù cũng đặc biệt. khi nghĩ đến những hành động quá đáng của ông trong những năm qua, và việc ông đồng quy vu tận với vợ con ở Luân Đôn, Lương Chiêu Nguyệt phần hiểu quyết định của họ.

 

Buổi tối, họ tất nhiên ở nhà cũ.

 

Nói chính xác hơn, từ giờ cho đến Tết, hai đều sẽ sống ở nhà cũ.

 

Thương cân động cốt một trăm ngày*. Dù là đội ngũ y tế chăm sóc mức độ thoải mái của môi trường, nhà cũ đều thiện hơn so với bên Vọng Kinh Tân Cảnh.

 

Thương cân động cốt một trăm ngày*: Ý chỉ thương nặng cần thời gian dài để hồi phục

 

Hơn nữa, vì chuyện của Châu Vân Xuyên, Lương Chiêu Nguyệt xin nghỉ hơn một tháng, công việc trì trệ nhiều. Nếu tiếp tục xin nghỉ để chăm sóc Châu Vân Xuyên, cô sẽ thực sự rút khỏi dự án . Bà Liễu Y Đường và Châu Vân Xuyên đều đồng ý để cô . Giai đoạn đầu cô bỏ nhiều công sức cho dự án , hơn nữa mức độ thành của dự án liên quan đến việc năm thể tự lực thực hiện dự án . Vì , bà Liễu Y Đường quyết định, Châu Vân Xuyên sẽ ở nhà cũ dưỡng thương, còn Lương Chiêu Nguyệt thì bận rộn với công việc của .

 

An An tối nay cùng Từ Minh Hằng về nhà họ Từ, ngày mai mới .

 

Buổi tối, khi ba ăn cơm xong, họ trò chuyện ở phòng khách một lúc. Khoảng chín giờ, bà Liễu Y Đường về phòng nghỉ ngơi, Lương Chiêu Nguyệt và Châu Vân Xuyên cũng về phòng.

 

Bây giờ Châu Vân Xuyên thể tự tắm rửa , nhưng Lương Chiêu Nguyệt lo lắng sẽ gặp t.a.i n.ạ.n gì đó, ví dụ như va chạm, để bản lo lắng lung tung, nên cô sẽ theo sát bộ quá trình tắm rửa của Châu Vân Xuyên.

 

Lúc đầu, ít nhiều cũng chút quen.

 

Mặc dù hai những chuyện mật nhất, cũng ít, nhưng việc thành thật đối diện ánh đèn, Lương Chiêu Nguyệt ít nhiều cũng cảm thấy hổ.

 

Châu Vân Xuyên lúc đầu còn thể tự giữ bình tĩnh, theo thời gian, thỉnh thoảng cũng sẽ trêu chọc cô, những lời đắn.

 

Ví dụ như tối nay.

 

Sau khi tắm xong, phòng tắm bật máy sưởi, vết nước nhanh ch.óng khô . Lương Chiêu Nguyệt cầm quần áo, giúp mặc .

 

Trước đây vẫn phối hợp, nhưng tối nay cực kỳ đắn.

 

Phòng tắm ấm áp, hai gần . Sau vài thất bại, Lương Chiêu Nguyệt ít nhiều cũng nhận đang cố ý, khỏi ngẩng đầu lườm : “Anh gì?”

 

Anh như thể âm mưu thành công, cúi đầu xuống, kéo cô , để cô dựa hỏi: “Có thể ?”

 

Tư thế hiện tại của hai chỉ thích hợp để tiến về phía , tuyệt đối thể lùi .

 

nếu tiến về phía , với tình hình sức khỏe hiện tại của , liệu chịu nổi vẫn là một vấn đề.

 

Lương Chiêu Nguyệt dụi dụi trong lòng , tránh những nơi nhạy cảm cơ thể , nhỏ giọng cảnh cáo: “Đã lúc mà đầu óc còn nghĩ đến chuyện đắn gì .”

 

Giọng trầm xuống, đầy vẻ quyến rũ: “Là ai , trong trường hợp sức khỏe của cho phép, gì cũng .”

 

!!!

 

Quả nhiên, bây giờ đúng là voi đòi tiên.

 

Đâu còn vẻ đạo mạo chính nhân quân t.ử như đây nữa.

 

Lương Chiêu Nguyệt khẽ nghiêng mặt , để ý đến thở ấm nóng của đang nhẹ nhàng phả lên má : “Lúc khác lúc khác, hơn nữa xúc động là ma quỷ. Anh đừng vì một phút vui vẻ mà hành hạ bản nông nỗi .”

 

Anh chậm rãi : “Hóa em nghĩ đến việc h**n ** một chốc.”

 

Chẳng lẽ ý ? Lương Chiêu Nguyệt đỏ mặt : “Phản ứng của cái ?”

 

Anh tiếp tục cọ cọ bên má cô, đồng thời : “Vậy thể ?”

 

“Anh chắc là thể ?”

 

Châu Vân Xuyên bật trầm thấp bên tai cô: “Đừng nghi ngờ đàn ông trong chuyện .”

 

Lương Chiêu Nguyệt : “Đã như , còn thể nghĩ đến mấy chuyện linh tinh .”

 

Sự trầm của , sự đắn của .

 

Châu Vân Xuyên : “Anh nhớ em, nhớ nhớ.”

 

Lời đến đây, Lương Chiêu Nguyệt còn thể gì nữa, chỉ dặn dò : “Đừng quá mức.”

 

Anh “ừm” một tiếng, đó ghé tai cô một câu.

 

Mỗi một câu đều vượt ngoài nhận thức của Lương Chiêu Nguyệt, đến cuối cùng mặt cô đỏ bừng.

 

: “Anh cũng quá đắn .”

 

Châu Vân Xuyên thản nhiên như : “Chuyện mà quá đắn thì chẳng còn gì thú vị nữa.”

 

Ha ha.

 

Cô lập tức phản bác : “Vậy đắn đây là ai?”

 

Anh tỏ thái độ nhận : “Tha thứ cho lúc đó mới nếm mùi vị, đầu óc còn khai sáng, cho chúng thêm những trải nghiệm khác.”

 

“…”

 

Lương Chiêu Nguyệt : “Anh im .”

 

Anh , hỏi: “Vậy ?”

 

Làm, ?

 

Lương Chiêu Nguyệt câu thẳng thắn của cho sững sờ một lúc lâu, một lát , cô giật lấy chiếc khăn tắm, vò thành một cục ném về phía .

 

Châu Vân Xuyên bắt lấy, tươi cô.

 

Như thể đang chờ đợi chuyện sắp xảy .

 

Lương Chiêu Nguyệt , nhịn cúi đầu bật thành tiếng.

 

Đêm đó, Lương Chiêu Nguyệt cho thoải mái, nhưng so với sự thoải mái về thể xác, một chuyện xảy đó còn khiến Châu Vân Xuyên như đang ở mây.

 

Sau một hồi tiếp xúc mật, Lương Chiêu Nguyệt mệt mỏi ngửa giường, ngơ ngẩn trần nhà.

 

Hơi thở của cả hai đều gấp gáp, trong phòng ngủ yên tĩnh, tần nhịp tim của rõ ràng.

 

Sau khi dư âm sinh lý qua , Lương Chiêu Nguyệt : “Sáng mai em xin nghỉ .”

 

Châu Vân Xuyên xoa eo cô, cảm nhận cơ thể cô khẽ run, hỏi: “Có việc đột xuất khác ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-97-luong-chieu-nguyet-quang-doi-con-lai-xin-duoc-chi-giao-nhieu-hon.html.]

“Ừm, việc đột xuất khác.”

 

“Phức tạp ? Anh cho cùng em.”

 

Lương Chiêu Nguyệt nghiêng , đối mặt với .

 

Vừa mới h**n ** xong, ấm mặt vẫn còn, làn da trắng ngày thường ửng hồng, trông vẫn hấp dẫn. Lương Chiêu Nguyệt yêu thích sự hấp dẫn , đồng thời cũng vui mừng vì sự hấp dẫn của chỉ dành cho cô.

 

Châu Vân Xuyên giơ tay lên, gạt lọn tóc mai má cô tai.

 

Lương Chiêu Nguyệt nắm lấy tay , : “Chuyện chút đặc biệt, thể cần cùng em.”

 

Anh : “Đặc biệt đến mức nào?”

 

Cô mím môi, giả vờ bình tĩnh : “Chuyện đăng ký kết hôn em một đúng ? Đủ đặc biệt ?”

 

Châu Vân Xuyên nheo mắt , chăm chú cô.

 

Cô nghĩ, lẽ cô dọa sợ .

 

đột ngột đăng ký kết hôn với , cô suy nghĩ hơn một tháng, cuối cùng khi sức khỏe của hồi phục , khi hai cuối cùng về nước, cô cho chuyện thành một cách nhanh nhất thể.

 

khẩn thiết, còn khẩn thiết hơn cả năm đó khi tình cảm của dành cho , từ đó bắt đầu theo đuổi .

 

Anh lên tiếng, ngược im lặng. Lương Chiêu Nguyệt , nhất thời chút đoán thái độ của là gì.

 

Hồi lâu, Châu Vân Xuyên : “Cầu hôn là em chuẩn , đăng ký kết hôn cũng là em đề nghị, em hết những chuyện , gì đây?”

 

Anh : “Vị trí của em và hình như đảo ngược .”

 

Hóa nghĩ đến chuyện .

 

Lương Chiêu Nguyệt : “Chuyện phụ nữ thể ? Em thể chờ đợi nữa để cùng xây dựng một gia đình, em chủ động một chút ?”

 

Không .

 

Chỉ là điều khiến Châu Vân Xuyên cảm thấy chút thiếu sót.

 

Anh : “Em sẽ khiến cảm thấy, quan trọng đối với em, quan trọng đến mức thể từ bỏ tất cả.”

 

Lương Chiêu Nguyệt mím môi: “Bỏ chữ ‘cảm thấy’ .”

 

Khóe môi Châu Vân Xuyên cong lên, trong mắt ánh lên sự dịu dàng, hỏi: “Cưng chiều như ?”

 

Cô lập tức kiêu ngạo : “Thế là gì, còn cưng chiều hơn nữa, mau ch.óng quen , đừng ngạc nhiên gì.”

 

Vì câu , Châu Vân Xuyên đưa tay trong chăn, một nữa sờ eo cô.

 

Eo là nơi nhạy cảm nhất của Lương Chiêu Nguyệt, huống chi Châu Vân Xuyên nắm lấy chỗ , khiến cô hết đến khác run rẩy cả tâm hồn. Cô né tránh tay , cầu xin: “Em chỉ lỡ lời thôi, đừng chấp nhặt, cũng đừng chạm chỗ đó của em nữa.”

 

Châu Vân Xuyên lọt tai lời của cô.

 

Mà Lương Chiêu Nguyệt cũng dám đẩy quá mạnh, dù thì bây giờ là bệnh nhân, một chút xô đẩy nhẹ cũng thể khiến cơ thể vốn thương của càng thêm tồi tệ.

 

Lương Chiêu Nguyệt đành chịu thua.

 

Một nữa mặc cho gì thì .

 

Lần thời gian chút dài, cố ý dày vò cô, giống như đang thử thách sức chịu đựng và giới hạn của cô.

 

Khi kết thúc, Lương Chiêu Nguyệt mệt lả .

 

Cô cố ý lưng với , nghiêng, nắm c.h.ặ.t chăn của : “Tối mai xuống phòng khách ở tầng ngủ .”

 

Anh từ phía áp sát , ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng cọ gáy cô, chút thảnh thơi hỏi: “Em nỡ ?”

 

Chính vì nỡ đối xử với như , mới nước lấn tới hết đến khác.

 

Lương Chiêu Nguyệt : “Nếu , thể thử xem, thử xem rốt cuộc em nỡ .”

 

Châu Vân Xuyên khẽ một tiếng, : “Vậy thì thôi, lỡ như thật sự đuổi xuống phòng khách ở tầng , sẽ cô đơn lắm.”

 

“Anh , tối nay quá nuông chiều , một tháng tới liệu mà yên phận .”

 

“Phải lâu đến một tháng ?”

 

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, chứ nữa, thể đùa giỡn với sức khỏe .

 

Đang định trả lời, : “Vậy em chịu một tháng chỉ thể ôm thể ?”

 

???!!!

 

Nếu bây giờ là bệnh nhân, đang thương, Lương Chiêu Nguyệt thật sự một cước đá xuống giường, để bạn với sàn nhà cả đêm.

 

Châu Vân Xuyên thấy tới thời điểm nên dừng trêu cô , : “Không trêu em nữa.” Lại “Sáng mai cần gì?”

 

Lương Chiêu Nguyệt : “Ăn mặc trai một chút, đến là .” Nói xong nhớ điều gì đó, cô : “Lần phép đến muộn đấy.”

 

Lần đầu tiên kết hôn đăng ký, vì chuyện công việc mà đến muộn một chút.

 

mà vẫn còn nhớ.

 

Châu Vân Xuyên : “Sáng mai chúng cùng xuất phát, sẽ chuyện đến muộn nữa.”

 

Lương Chiêu Nguyệt trêu : “Sẽ đến lúc đó hỏi em suy nghĩ kỹ đấy chứ?”

 

Châu Vân Xuyên : “Vậy em suy nghĩ kỹ ?”

 

Anh đúng là thuận nước đẩy thuyền, Lương Chiêu Nguyệt đang định trêu , bất ngờ một cách từ tốn.

 

“Cô Lương Chiêu Nguyệt, xin hỏi cô chuẩn sẵn sàng để cùng đàn ông gì trong tay, tình cảm chậm chạp chung sống cả đời ?”

 

Trái tim Lương Chiêu Nguyệt khẽ rung động.

 

Cô nắm c.h.ặ.t chăn, về phía cửa sổ lồi ở phía xa.

 

Đêm nay cửa sổ che bằng một lớp rèm voan mềm mại màu mơ, rèm cửa mỏng và trong suốt, ánh trăng mờ ảo xuyên qua lớp voan, chiếu sáng cả một sàn nhà.

 

Lương Chiêu Nguyệt chúng, cảm nhận ấm ngừng truyền đến từ phía , một lúc lâu cô mới .

 

Dưới ánh đèn màu cam ấm áp, Châu Vân Xuyên trông dịu dàng, sự sắc bén như ban ngày.

 

Trong một đêm yên tĩnh như .

 

Họ sẽ xác nhận lời hứa chung sống cùng .

 

Lương Chiêu Nguyệt : “Em suy nghĩ kỹ , cũng nghĩ rõ ràng , còn , suy nghĩ kỹ , chuẩn sẵn sàng để cùng luôn cầu mong sự ấm áp chung sống cả đời ?”

 

Châu Vân Xuyên : “Nhận thức của bao giờ rõ ràng như bây giờ.”

 

Lương Chiêu Nguyệt nắm lấy tay , đặt ở vị trí giữa hai , phía một chút, như một tín đồ thành kính, cô , ánh mắt vô cùng sáng ngời .

 

“Vậy chúc cho cặp đôi tân nhân lễ thành, những ngày tháng bình an vui vẻ, vạn sự thuận ý.”

 

Khoảnh khắc lời dứt, một bóng đổ xuống.

 

Ngay đó, trán Lương Chiêu Nguyệt một cảm giác ấm áp chạm .

 

Người mà cô yêu từ cái đầu tiên, cũng là sẽ cùng cô nắm tay hết cuộc đời , để một câu đỉnh đầu cô.

 

“Lương Chiêu Nguyệt, quãng đời còn xin chỉ giáo nhiều hơn.”

 

Loading...