Lâm Mặc hì hì một cái đem những đồ ăn đặt lên bàn, “Con và Hoa Công T.ử họ ăn ở bên ngoài , hôm nay chúng con ăn ở bên ngoài bộ đều là hai mời khách, những thứ đều là con tự bỏ tiền của mua, đều là mang về cho ăn đấy."
“Đa đồ ăn đều thể để , thể để mấy ngày liền, mai ăn cũng , nhưng con chim bồ câu nướng thực sự là ngon lắm, thơm giòn!"
Vừa nàng lấy con chim bồ câu nướng trong bọc giấy dầu .
Bạch Hiểu cũng phụ họa ở bên cạnh:
“ đúng , trong đó thì vị chim bồ câu nướng là ngon nhất, tay nghề của ông chủ đỉnh lắm!"
Hai xong còn quên l-iếm môi một cái, xem hương vị thực sự là .
Bữa cơm thực sự là ăn vô cùng phong phú, Lâm Mặc mua chim bồ câu nướng theo sức ăn của và Bạch Hiểu.
Nàng và Bạch Hiểu thể mỗi một con, nên nàng nghĩ chim bồ câu ngon như trong nhà chắc cũng thể mỗi một con, thế là nàng mua bốn con mang về.
Nhìn hai con chim bồ câu còn , Bạch Hiểu nhỏ giọng trong lòng:
【Họ ăn ít quá , mà bốn con chim bồ câu cũng ăn hết.】
Lâm Mặc tán đồng :
【 , nên thực sự hiểu họ ăn ít như tại thể lớn cao thế nhỉ.】
Bạch Hiểu:
【Không nữa, nhưng hai con còn chúng thể ăn ngày mai, sáng mai ăn bữa sáng!】
Ngày mai lên triều, Hoàng thượng thương xót hôm nay đường vất vả mệt nhọc nên ngày mai nghỉ một ngày, ngày mới lên triều.
Bốn Lâm gia họ sáng sớm ăn chim bồ câu nướng đều cạn lời , sáng sớm tinh mơ ăn đồ dầu mỡ như , cũng may mà hai đứa ăn nổi.
Để đề phòng hai cái đứa nửa đêm ăn vụng, buổi tối Lâm phu nhân đem đồ ăn bộ khóa , còn đặt cạnh giường .
Lâm Mặc:
!!!
Cái là yên tâm về đến mức nào chứ!
【Tiểu Bạch, tâm hồn tổn thương sâu sắc , nương mà tin tưởng , xem thể ăn vụng chứ!】
Bạch Hiểu:
【 đúng , giữa với còn chút tin tưởng nào !】
Hai đều đang lên án trong lòng, nhưng biểu cảm mặt thì vẫn giữ .
Phải là quản lý biểu cảm của hai ngày càng hơn , bất kể trong lòng đang gì thì biểu cảm của họ mãi mãi đều ngoan ngoãn như .
Lâm Thượng thư còn cố ý :
“Con chim bồ câu nướng đó ngày mai để cho trai con , trai con mấy bạn sắp qua đây, dùng để chiêu đãi họ."
Nghe thấy lời , Lâm Mặc trợn tròn mắt biểu cảm chút kìm nén , 【Muội chịu !
Chẳng lẽ thể đưa họ ngoài ăn tại cứ cướp chim bồ câu của !
Chim bồ câu nướng để cách ngày ăn là còn thơm nữa , cứ để họ ngoài ăn mà!】
Lâm Mặc về phía Bạch Hiểu, ánh mắt đáng thương vô cùng, Bạch Hiểu hắng giọng :
“Bác trai, đem chim bồ câu thừa cho khác ăn chút lắm, là chúng tự ăn , thể bảo mua thêm mấy con nữa, mới nướng xong mới là ngon nhất."
Lâm Thượng thư hừ một tiếng, cứ chiều hư nó !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-lam-cung-he-thong-hong-hot-ca-trieu-dinh-so-toi-mo-mieng/chuong-311.html.]
(Mọi :
Nói cứ như chiều hư nó .)
Chương 263 Lão Vương gia trong truyền thuyết
Lúc bạn của Lâm Thích qua đây Lâm Mặc đang ở trong thư phòng Lâm Thích ăn vạ.
“Mau trả thoại bản cho , trả sách cho !"
Bạch Hiểu cũng đất ôm lấy đùi Lâm Thích, vì bộ sách của hai đều tịch thu , Lâm Thượng thư đem sách tịch thu bộ để ở chỗ Lâm Thích bảo mặt trông coi.
Nhìn hai đất, đầu Lâm Thích sắp họ cho nổ tung .
Hèn chi cha để đồ tịch thu ở chỗ , cái chắc chắn cũng là sợ hai quấy rầy đây mà, nhưng tại nghĩ cho một chút chứ, cũng sợ hai quấy rầy mà!
Lâm Thích dùng lực đ-á đ-á chân, bất lực :
“Cái cũng cách nào mà, chuyện hai đứa nên cầu xin cha mới đúng, nếu tự ý trả sách cho hai đứa thì trừng phạt sẽ là , chỉ là mặt trông coi thôi, thực sự quyền hành gì ."
Lâm Mặc thực sự là đến nước mắt ngắn nước mắt dài, tối qua về đến phòng nàng đang định hớn hở lấy thoại bản, kết quả mở ngăn kéo những bảo bối lớn của nàng đều cánh mà bay, cần nghĩ cũng sách là ai lấy .
“Anh, thương xót mà, cũng chẳng sở thích gì khác, chỉ là thích ít sách thôi, chẳng các thường xuyên bảo nhiều sách , tại còn tịch thu sách của chứ."
Toàn là tinh hoa cả đấy, là những bản thảo độc nhất vô nhị thế gian đấy!
Có một thoại bản bên ngoài còn bán nữa , đó đều là một quyển là mất một quyển đấy.
Chúng là con nhiều sách nhưng bảo con mấy loại sách nha, Lâm Thích túm lấy cổ áo Lâm Mặc nhấc nàng sang một bên.
“Được hai đứa đừng ở chỗ quấy rầy nữa, ở chỗ quấy rầy bao lâu cũng chỉ một kết quả thôi, thời gian hai đứa thà tìm cha còn hơn, những đồng liêu của cũng sắp qua đây , đến lúc đó để thấy trò của hai đứa."
Mấy ở cửa toe toét vui vẻ hết sức, họ tới xem trò .
Những đều là những cùng đỗ đạt kỳ thi với Lâm Thích, quan hệ của mấy khá là .
Lâm Mặc và Bạch Hiểu lúc đuổi ngoài mở cửa liền thấy năm sáu đang ghé tai ở cửa lén.
Bạch Hiểu:
【Hổ!
Họ mà lén!
Họ thật hổ, sách đều hổ như !】
Lâm Mặc:
【Đương nhiên , từ xưa đến nay sách đều mặt dày cả, hai chúng da mặt cũng khá dày mà.】
Mấy ở cửa:
...
Da mặt hai đúng là dày thật, chúng đều thấy ngại mà hai vẫn thấy ngại.
Có một phản ứng nhanh nhất vội vàng chào hỏi Lâm Mặc:
“Tiểu Lâm đại nhân chào nha, thời gian thấy Tiểu Lâm đại nhân bên ngoài ."
Lâm Mặc mặt cảm xúc trả lời:
“Vì mới từ ngoài kinh thành về, ngày hôm qua mới về, đương nhiên là thể bên ngoài ."
【 mà thời gian bên ngoài dọa ch-ết các , ở biệt thự nghỉ mát hoàng gia, ở trong kinh thành còn thể thấy một , các xem dọa ch-ết các mới lạ.】