“Mẹ cô vẫn đang ở nhà đợi cô mang tiền về đấy!”
“Cố Thành Đống, hôm qua tại ?
với cha đợi mãi đến tận lúc trời tối mịt mà cũng tới, thật là nhẫn tâm quá!"
“Tiền ?
Anh đưa tiền đây, bên đó đang đợi tiền để chữa bệnh đấy!"
Phạm Nhị Ni túm lấy áo Cố Thành Đống, chất vấn.
Cố Thành Đống gạt tay Phạm Nhị Ni :
“Không tiền, vả cô cũng chẳng bệnh gì hết."
“ đ-ánh ch-ết cái đồ rùa rụt cổ nhà , liệt giường cử động mà còn bảo bà bệnh!
Anh chính là tiếc tiền!"
Phạm Nhị Ni tức giận lấy nắm đ-ấm liều mạng nện ng-ực Cố Thành Đống.
Cái khác hẳn với những lúc đùa giỡn bình thường, Phạm Nhị Ni thật sự dùng hết sức bình sinh.
Cố Thành Đống đau đớn hít một khí lạnh, đó nhanh ch.óng nắm lấy cổ tay Phạm Nhị Ni.
“Đừng đ-ánh nữa, cô bệnh , tự cô về mà xem thì , cú ngã đó mà ngày hôm còn thể ngoài buôn chuyện với , đến ngày thứ ba cử động , lừa ai chứ?"
“Phạm Nhị Ni, nếu cô tin thì thể về mà hỏi thăm xem."
Nhìn bộ dạng tin tưởng chắc chắn đó của Cố Thành Đống, Phạm Nhị Ni do dự.
Trong chốc lát, khuôn mặt của Phạm Hữu Tài, Vương Tú Anh, Phạm Hồng Vũ và Vương Quế Hoa lượt lướt qua tâm trí cô, một chi tiết cô bỏ qua cũng dần trở nên rõ ràng.
Nghĩ đến về nhà ngoại, thái độ của nhà ngoại đối với cô đổi cùng với những suy đoán của cô.
Phạm Nhị Ni trong lòng càng thêm hoảng loạn, cô nhà ngoại luôn nhắm tiền cô và Cố Thành Đống từ việc chia gia đình.
cô bao giờ nghĩ rằng họ vì tiền từ chỗ cô mà dám giả vờ bệnh?
Phạm Nhị Ni dùng sức gạt tay Cố Thành Đống , nhanh ch.óng chạy về phía cửa.
Cố Thành Đống bóng lưng Phạm Nhị Ni rời , thở dài một tiếng.
Hy vọng chuyện thể khiến vợ thấu nhà ngoại của cô , đừng để hễ đụng đến nhà ngoại là đầu óc như mụ mị .
Cố Thành Đống định phòng thì thấy ánh mắt đồng cảm của những khác dành cho .
Vương Xuân Thảo hừ lạnh một tiếng:
“Hừ, đây chính là vợ và nhà ngoại mà tự tìm cho đấy, cứ tự chịu đựng ."
Không lời già, thiệt thòi ngay mắt.
Nếu ban đầu thằng hai lời bà, lấy vợ mà bà ưng ý thì lắm chuyện thế ?
Chương 118 Phạm Nhị Ni ngất xỉu
Phạm Nhị Ni vội vã chạy về nhà ngoại.
Người nhà họ Phạm thấy Phạm Nhị Ni, vẻ mặt phấn khích đón lấy.
“Nhị Ni, tiền mang đến ?"
“Chị hai, tiền ạ?"
Phạm Nhị Ni liếc bọn họ một cái, chẳng lời nào, thẳng về phía phòng của Vương Tú Anh.
Vừa phòng lao thẳng đến Vương Tú Anh đang giường.
“Nhị Ni, con cái gì thế?"
“Cái đứa lớn nhỏ , buông tay cho !"
Vương Tú Anh tức nhẹ, đứa con gái thứ hai ?
Vừa lên lột quần áo của bà !
“Mẹ, ngã ?
Để con xem ngã ở ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-140.html.]
Trên bầm tím ?"
Hôm nay ai đến cũng , cô gì cũng tận mắt chứng kiến mới thôi.
Vương Tú Anh lời , liều mạng tránh né tay của Phạm Nhị Ni:
“Cút !
Đừng đụng !"
Bà căn bản ngã, gì vết bầm tím nào?
Không thể để con nhỏ ch-ết tiệt lột quần áo của bà .
Chắc chắn là ai gì , nếu con nhỏ ch-ết tiệt sẽ về nhà họ Cố một chuyến, về đây hành động như .
Phạm Nhị Ni thoáng thấy động tác của Vương Tú Anh, cũng tay nữa, thất vọng Vương Tú Anh.
“Mẹ, cử động ?
Vừa động tác của cũng nhỏ , thấy kêu đau?"
Vẻ mặt Vương Tú Anh cứng đờ, mải lo tránh né nên quên mất chuyện .
“Ai da!
Ai da!
Đều tại con nhỏ ch-ết tiệt , đau ch-ết , chắc chắn là vết thương chồng thêm vết thương !"
Vương Tú Anh kêu nhéo một cái đùi , quyết tâm cho màn biểu diễn của chân thực thêm một chút.
Lúc , bọn Phạm Hữu Tài cũng , Vương Tú Anh vội vàng nháy mắt với ba .
Phạm Hữu Tài gật đầu một cái, tỏ ý hiểu.
“Nhị Ni, con ?
Về nhà chồng một chuyến, về là hành hạ con, con là con khỏe đúng ?"
“Chị hai, đây là chị đúng , em nhé, mà vì chị hành hạ như thế mà chữa khỏi , chị về đây chăm sóc đấy!"
Vương Quế Hoa phụ họa.
Thực đây chẳng là suy nghĩ thật lòng của cô , nếu Vương Tú Anh mà liệt thật, cô mới chăm sóc !
Cô đến ruột còn từng hầu hạ, dựa cái gì mà hầu hạ một bà chồng nuôi nấng cô , quan hệ chẳng thiết gì.
bây giờ cũng chỉ là thôi, dù Vương Tú Anh liệt , cô chẳng lẽ ?
Bọn họ bày trò chẳng là để moi ít tiền từ chị hai .
Phạm Nhị Ni ba đang cô với vẻ thù địch, lạnh một tiếng:
“Mẹ, em dâu nguyền rủa như , ý kiến gì ?"
“Còn nữa, đừng giả vờ nữa, , là rõ nhất."
“Đều là do con ngốc, đáng đời lừa, lúc đầu con nên lời chị cả, con gái gả như nước đổ , như cũng đến nỗi coi như con lừa, lượt từ con vơ vét lợi lộc."
“Sau con sẽ giống như chị cả, ngoại trừ ngày Tết, những lúc khác sẽ về nữa."
Nói xong, Phạm Nhị Ni ngoảnh đầu chạy khỏi phòng.
“Cái con nhỏ ch-ết tiệt , nó cái lời gì thế!"
Vương Tú Anh tức giận bật dậy từ giường:
“Lão nương nuôi nó lớn chừng , đòi nó ít đồ thì ?"
“Còn về nữa, về thì thôi, nó ở nhà họ Cố chịu uất ức, cũng đừng hòng bọn lên cửa chống lưng cho nó!"
Phạm Hồng Vũ chút tiếc nuối theo hướng Phạm Nhị Ni rời .
“Chúng lên kế hoạch kỹ càng như , chị hai giả vờ?"
Vương Quế Hoa đảo mắt:
“Không chỉ chị hai , rể chắc chắn cũng , nên hôm qua mới đến đưa tiền đấy."