“Bà chính là cho những khác thấy bà già Vương Xuân Thảo thiên vị đến mức nào!”
Nếu thể khích bác thành công, khiến phòng lớn cũng ly tâm với bà thì là nhất.
Cố Ái Quốc nụ quái dị mặt thím hai, cảm thấy rợn thế nhỉ?
mà hình như sai lời , Cố Ái Quốc lén liếc bà nội và cô út, trong lòng thở phào một cái, may quá, may quá, tức giận.
Vương Xuân Thảo thản nhiên :
“Gà rừng là Hạ Hạ săn , xong múc riêng cho con bé một phần, vốn dĩ định để hết cho Hạ Hạ ăn, là nó nhớ đến các , cải thiện bữa ăn cho các nên mới để một ít đây, thế nên là, cái mà ăn là , đừng ở đó mà .”
Phạm Nhị Ni còn tranh luận vài câu, nhưng Cố Thành Đống ngăn .
Vợ , mắt thấy sắp chia gia sản , thể yên một chút ?
Cứ loạn đến mức ly tâm với bố mới chịu ?
Ngày tháng còn dài, sẽ gặp chuyện gì , ít nhiều gì cũng còn nhờ vả bố đấy!
Đặc biệt là cô em gái , Cố Thành Đống cảm thấy càng ngày càng thấu nổi.
Rõ ràng là một cô gái nhỏ nuông chiều từ bé, chẳng gì bao giờ, khi đề cập đến chuyện chia gia sản, đổi lớn như ?
Sáng sớm xuống ruộng việc còn giỏi hơn cả như , buổi chiều rừng một chuyến bắt hai con gà rừng về.
“Em gái, ngờ em còn bản lĩnh đấy, rừng dẫn hai theo với, dạy hai cách săn gà rừng.”
“Cả cháu nữa, cả cháu nữa, cô út, cháu cũng học.”
Mấy em Cố Ái Quốc cũng vẻ mặt tích cực Tri Hạ.
Tri Hạ liếc bọn họ một cái, cất tiếng :
“Thủ đoạn của em phù hợp với , cũng học , nhất cứ thành thật xuống ruộng kiếm điểm công .”
Mấy đứa Ái Quốc còn định thêm gì đó thì Vương Xuân Thảo ngắt lời:
“Được , , đừng bám lấy cô út các nữa.”
Trước uy lực của Vương Xuân Thảo, mấy em Ái Quốc chỉ thể tạm thời từ bỏ, dồn mục tiêu trở chậu thịt bàn.
Ăn cơm xong.
Mấy đứa nhỏ nhà họ Cố đều Cố Thanh Sơn yêu cầu về phòng đợi.
Trong nhà chính chỉ còn vợ chồng Tri Hạ và Cố Thanh Sơn, cùng vợ chồng Cố Thành Bách và vợ chồng Cố Thành Đống.
Cố Thanh Sơn là phá vỡ sự im lặng :
“Bà nó, lấy tiền bao nhiêu năm nay nhà tích cóp đây .”
“Biết .”
Vương Xuân Thảo đáp một tiếng, ngoài.
Phạm Nhị Ni chọc chọc khuỷu tay Cố Thành Đống, chút kích động nhỏ giọng hỏi:
“Anh bảo bao nhiêu tiền nhỉ?”
“Lát nữa cầm chẳng sẽ .”
Cố Thành Đống hạ thấp giọng .
Cố Thanh Sơn liếc vợ chồng thằng hai đang xì xầm gì đó ở , đầu dặn dò Cố Thành Bách:
“Thằng cả, cửa xem bác cả con với đội trưởng đến ?”
“Vâng bố, con ngay đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-20.html.]
Cố Thành Bách dậy ngoài.
Cố Thành Bách thấy bác cả Cố Trung và đội trưởng Triệu Kiến Quân đang từ xa tới.
Sau khi hai đến gần, liền vội vàng chào hỏi đưa hai nhà.
“Thành Bách, nhà các đang yên đang lành tự nhiên đòi chia gia sản thế?
Lúc cũng kịp hỏi kỹ, bây giờ thể rõ cho bác cả chứ.”
Cố Trung đầu Cố Thành Bách, đợi giải thích.
Cố Thành Bách nhất thời cũng bắt đầu từ , cân nhắc một chút, mở miệng :
“Bố cháu tuổi tác cũng còn nhỏ nữa, cháu với Thành Đống cũng kết hôn hai mươi năm , mắt thấy cũng đến tuổi sắp bế cháu , cũng nên chia gia sản thôi.”
“Được , cũng đại khái đoán , chia thì chia , cây lớn phân cành, con lớn chia nhà, cũng nên để bố bớt lo lòng .”
Cố Trung xua tay .
Nghe thấy động tĩnh, Cố Thanh Sơn dẫn theo Cố Thành Đống đón :
“Bác cả, Kiến Quân, hai đến ạ!”
“Ừ, với Kiến Quân cũng chỉ đến chứng cho các thôi, các định chia thế nào thì cứ chia thế .”
Cố Trung chống gậy trong nhà.
Lúc , Vương Xuân Thảo cũng cầm cái hộp đựng bộ gia sản của gia đình tới, Cố Thanh Sơn mở lời:
“Được , nhà chuyện.”
Sau khi định, Cố Thanh Sơn mới bắt đầu về tình hình trong nhà:
“Thành Khải ở rể , chuyện chia gia sản quyết định vội vàng, cũng kịp với nó, những thứ trong nhà sẽ chia cho nó nữa, nó mà ý kiến gì thì cũng là và các gánh vác.”
“Vợ chồng già chúng sẽ ở cùng nhà thằng cả, hiện tại hai chúng vẫn còn lụng , đợi đến khi nào nổi nữa, cần dưỡng lão , nhà thằng hai mỗi năm đưa cho hai già hai trăm cân lương thực và mười đồng tiền là , đương nhiên nếu ốm đau viện tiền thu-ốc men các thứ thì hai em vẫn chia đều.”
“Hai em các ý kiến gì chứ?”
Cố Thành Bách và Cố Thành Đống vội vàng lắc đầu:
“Không ý kiến ạ.”
Cố Thanh Sơn hài lòng gật đầu:
“Không ý kiến là , bây giờ về nhà cửa và tiền nong trong nhà, nhà cửa thì để cho thằng cả.”
Cố Thanh Sơn còn hết câu Phạm Nhị Ni ngắt lời:
“Không !
Bố, thể vì bố ở cùng cả mà nhà cửa đều chia cho cả , nhà thì phòng hai chúng con ở ạ?”
“Thằng hai, quản vợ cho , còn hết lời mà!”
Cố Thanh Sơn hài lòng liếc Cố Thành Đống một cái, đó tiếp tục :
“Tuy rằng nhà cửa phần của các , nhưng đều là con của và , chúng cũng sẽ để các chịu thiệt, lát nữa lúc chia tiền sẽ bù thêm phần tiền xây nhà cho các .”
“Trước khi nhà mới xây xong, các vẫn thể ở trong căn phòng hiện tại đang ở.”
Lời thốt , Phạm Nhị Ni cũng còn ý kiến gì nữa, thể ở nhà mới, ai còn thèm khát nhà cũ chứ!
Chương 18 Đây là phần thuộc về con
Cố Thanh Sơn mở cái hộp Vương Xuân Thảo mang tới, lấy từ bên trong một cuốn sổ nhỏ.
“Thu nhập và chi tiêu của gia đình những năm qua, các đều ghi chép, từng khoản đều rõ ràng, hiện tại tiền mặt trong nhà tổng cộng còn bốn trăm năm mươi tư đồng rưỡi, bỏ năm mươi đồng, tiền xây nhà cho phòng thằng hai như .”