[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:47:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đại ca, thể đạp nhanh một chút , sắp thấy bóng nữa , mất dấu thì tính ?"

 

Trương Nhị Cao ở yên , thúc giục.

 

Trương Đại Cao bực bội :

 

“Gần quá phát hiện thì ?

 

Khoảng cách , chú nếu ngã thì cứ yên cho , m-ông đừng động đậy mãi thế."

 

Vừa dứt lời, Trương Nhị Cao như cố ý ngược lời , nhích m-ông một cái, nhích xong mới ngượng ngùng giải thích:

 

“Đại ca, em cố ý , thật đấy!

 

Tại yên xe cứng quá, tự chủ nên mới động đậy chút thôi."

 

Trương Đại Cao hít sâu một , nghẹn khuất :

 

“Chú nếu chê thoải mái thì em đổi chỗ, chú lên đạp xe chở ?"

 

Câu thốt , lập tức Trương Nhị Cao thêm câu nào nữa.

 

Cậu đạp xe chở đại ca?

 

Đây chẳng mạng ?

 

Với cái hình nhỏ bé của , mà chở nổi chứ?

 

Đôi khi thật sự nghi ngờ và Trương Đại Cao em ruột ?

 

Đều là ăn cùng một loại cơm mà lớn lên, đại ca Trương Đại Cao đúng như cái tên, cao ráo to lớn thế?

 

Còn thì là một gã lùn b-éo chứ?

 

là điển hình một phát triển theo chiều ngang, một phát triển theo chiều dọc.

 

Chao ôi!

 

Trương Nhị Cao sờ sờ mặt , cũng chỉ cái mặt giống đại ca thôi.

 

Chỗ khác, nhắc đến nữa.

 

Đều là nước mắt cả!

 

Hai theo suốt chặng đường đến thôn Đại Hà, lúc mới dừng .

 

“Đại ca, trong thôn đông mắt tạp, nếu thấy thì ."

 

“Chú yên tâm, định bây giờ, ở nông thôn nhà mua nổi xe đạp nhiều , chỉ cần thăm dò một chút là nhà tên đó ở ngay."

 

Ánh mắt Trương Đại Cao liếc về phía những đứa trẻ đang chơi đùa đằng xa, tin tức thì chẳng chỉ là chuyện vài viên kẹo thôi !

 

“Đồ bảo chú mang theo mang ?

 

Mau ."

 

Trương Nhị Cao đại ca với vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc, “Thật sự ?

 

Có thể ?

 

trong thôn cũng ai quen chúng ."

 

“Không !

 

Cẩn thận vẫn hơn, cho chắc ăn, mau !"

 

Trương đại ca thúc giục.

 

Trương Nhị Cao hít sâu một , cầm bộ quần áo mang theo, với vẻ mặt coi c-ái ch-ết nhẹ tựa lông hồng trong rừng.

 

Đến khi trở nữa, là một phụ nữ thôn quê quấn c.h.ặ.t mít, trông dáng vẻ khá tròn trịa.

 

“Đại ca, xong ."

 

Đừng hỏi tại Trương Đại Cao , thực sự là cái chiều cao đó cho phép mà!

 

Trương Đại Cao đ-ánh giá Trương Nhị Cao một lượt, mặt che mất một nửa , kỹ chắc nhận là nam nữ.

 

“Lát nữa chú hỏi chuyện thì nhớ bóp giọng một chút."

 

“Là như thế ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-202.html.]

Đại ca~"

 

Tiếng “Đại ca" phía gọi xong, Trương Đại Cao thấy , mà tự Trương Nhị Cao rùng một cái.

 

Chương 169 Nhà ch.ó, chú ?

 

Trương Đại Cao xoa xoa lớp da gà cánh tay, Trương Nhị Cao bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Hóa chú là đứa em trai như đấy.

 

“Khụ!

 

Cái đó... quá đà , thu liễm một chút, mau , lát nữa mấy đứa trẻ chạy mất bây giờ."

 

Trương Đại Cao móc từ trong túi vài viên kẹo nhét tay Trương Nhị Cao.

 

“Anh đợi chú ở trong cánh rừng chú đồ , chú thăm dò đường xong thì mau , em bàn bạc xem khi nào hành động."

 

Trương Nhị Cao vỗ vỗ ng-ực , “Yên tâm đại ca, bảo đảm thành nhiệm vụ."

 

Nói xong, bước những bước tự tin trong thôn.

 

Sau khi rời , Trương Đại Cao dắt xe đạp trong rừng, để ở đường lớn vạn nhất ai thấy thì rắc rối to.

 

Nhà họ Cố.

 

Cố Thanh Sơn thấy Cố Thành Đống mua bánh bao về, nhịn lên tiếng :

 

“Lương thực trong nhà đủ ăn, ăn bánh bao thì chúng tự hấp, con đừng luôn tiêu tiền oan như thế."

 

Bánh bao ăn một thì còn , chứ ngày nào cũng ăn, tốn bao nhiêu tiền cho xuể?

 

Dù trong tay tiền cũng thể tiêu xài kiểu đó ?

 

Càng miễn bàn lão nhị trong tay vốn chẳng bao nhiêu tiền.

 

Hồi đó chia gia đình bấy nhiêu tiền, xây nhà xong chắc cũng chẳng còn dư mấy, chịu nổi cái kiểu tiêu xài ngày nào cũng thế ?

 

“Cha, tiền mua bánh bao con vẫn mà, chẳng dạo Hoa Đào hai giận , cha cứ coi như con cha nó tạ , hơn nữa con cũng hiếu kính cha và ."

 

Cố Thành Đống thành khẩn .

 

Thực , trong lòng Cố Thành Đống còn một chút ý nghĩ khác, đó là khoe khoang.

 

, chính là khoe khoang với cả Cố Thành Bách .

 

Để thấy đứa em trai giỏi hơn , lợi hại hơn , thể ngày nào cũng mua bánh bao ở tiệm cơm quốc doanh cho cha ăn.

 

Hai đ-ấm cả đ-ánh , vẫn còn nhớ rõ lắm!

 

Cố Thành Đống kín đáo liếc Cố Thành Bách ở cách đó xa một cái, ánh mắt đó như :

 

“Anh cả mà chẳng hiếu thảo với cha bằng em.”

 

Cố Thành Bách tính tình thẳng thắn bỗng nhiên hiểu ánh mắt đó của em trai , tức đến đỏ cả mặt.

 

“Lão nhị , ý gì đây?

 

cha theo chịu khổ ?"

 

Từ Chiêu Đệ kéo kéo áo Cố Thành Bách, “Anh đừng kích động, chúng hiếu thảo cha còn ?

 

Lão nhị nếu bản lĩnh thì cứ để ngày nào cũng tiệm cơm quốc doanh mua bánh bao cho cha ăn ."

 

Như họ còn tiết kiệm lương thực nữa kìa!

 

Và Cố Thanh Sơn với Vương Xuân Thảo cũng kiểu ăn mảnh, bánh bao đều mang cho cả nhà cùng ăn.

 

Nghĩ như , Từ Chiêu Đệ trái còn mong Cố Thành Đống ngày nào cũng mua bánh bao chứ!

 

“Hắn á?

 

Còn ngày nào cũng mua?

 

Ước chừng kiên trì một tháng là hết thôi."

 

Bánh bao hề rẻ, một ngày mười cái, kiên trì hết một tháng thì tiền bỏ cũng bằng hơn một tháng lương của một công nhân bình thường .

 

Cố Thành Đống công nhân, dù con gái trợ cấp thì cũng điều kiện để tiêu tiền vung tay quá trán như .

 

Anh là đứa em trai của âm thầm tích cóp tám trăm tệ , tiền tiết kiệm gấp năm gia đình nhỏ của bọn họ.

 

 

Loading...