[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:49:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc đầu Vương Xuân Thảo còn Cố Thanh Sơn phòng gì, khi thấy ông mặc một bộ quần áo mới , bà lập tức lườm một cái.”

 

Cái lão già ch-ết tiệt , quần áo mà cũng gọi bà một tiếng.

 

Chẳng lẽ chỉ ông cần , còn bà thì cần ?

 

Thông gia ô tô con đến đấy, bà cũng sửa soạn cho thật mới .

 

Phô trương bằng thì khí thế thua.

 

“Ồ!

 

Bác Cố, bác gái Cố, thật là đấy nhé, các bác tìm một con rể vàng mười ."

 

“Xuân Thảo, lát nữa bà với chồng của Tri Hạ một tiếng xem thể cho thử cái ô tô con đó một chút cho mở mang tầm mắt ."

 

“Còn cả nữa, còn cả nữa, bác gái Cố, bác quên cháu đấy!

 

Mẹ cháu hồi nhỏ bác còn bế cháu cơ mà."

 

Lời phát từ miệng một gã đàn ông gần bốn mươi tuổi, mà thấy kỳ cục vô cùng?

 

Vương Xuân Thảo kéo Cố Thanh Sơn chạy nhanh khỏi vòng vây, bọn họ còn gặp thì dám tùy tiện hứa hẹn chứ?

 

Phía bên , Tri Hạ mới về thôn lâu mấy vây quanh.

 

“Tri Hạ, chồng cô đến , đang cùng đại đội trưởng đến trường học , cô mau qua đó xem thử ."

 

“Mẹ chồng cô ô tô đến đấy, còn cả tài xế nữa, nhà thanh niên tri thức Lục rốt cuộc là ?"

 

“..."

 

Trong đầu Tri Hạ hiện lên hình ảnh chiếc ô tô gặp đường lúc nãy, hóa xe của Lục Húc Thần ?

 

Nghĩ đến hai bức thư mà bà chồng gửi đến dạo , Tri Hạ cảm thấy đến đây với ý đồ !

 

Tám chín phần mười là vẫn từ bỏ ý định can thiệp hôn sự của Lục Húc Thần.

 

Tri Hạ nghiến răng, thời khắc chồng nàng dâu đối đầu đến .

 

Muốn để Lục Húc Thần ly hôn với cô thì cũng xem cô đồng ý ?

 

Tri Hạ hùng hổ về phía trường học, chỉ sợ chậm chân một chút là Lục Húc Thần sẽ chịu thiệt trong tay bà .

 

Chương 197 Ba trăm đồng, bắt bọn họ ly hôn

 

Trong trường học.

 

Ánh mắt Nhiếp Thu Uyển rưng rưng Lục Húc Thần, “Húc Thần, mấy tháng gặp, con g-ầy nhiều thế ?

 

Có thể thấy là ở cái vùng nông thôn con chịu ít khổ cực ?"

 

Lục Húc Thần tự nhiên gạt bàn tay đang nắm lấy cánh tay của Nhiếp Thu Uyển , g-ầy thì là mở mắt điêu.

 

Lúc ở bên cạnh vợ, việc nhiều mà ăn uống theo kịp, đúng là g-ầy ít.

 

kể từ khi kết hôn với Tri Hạ, cơ bản là ngày nào cũng ăn thịt, sớm cân nặng mất đó .

 

Triệu Kiến Quân bĩu môi, dáng vẻ của thanh niên tri thức Lục lúc mới xuống nông thôn như thế nào ông vẫn còn nhớ rõ đấy!

 

So với lúc đó, thanh niên tri thức Lục ít nhất cũng tăng mười cân thịt, thế mà gọi là g-ầy nhiều ?

 

Quả nhiên, một kiểu g-ầy gọi là ruột thấy con g-ầy.

 

Còn cái gì mà ở nông thôn chịu ít khổ cực, thanh niên tri thức Lục mới đến mấy tháng chứ?

 

Nếu thế mà cũng gọi là chịu khổ, thì tổ tiên đời đời kiếp kiếp của bọn họ thật sự là ngâm trong hũ khổ .

 

“Cái đó, thanh niên tri thức Lục, cũng đưa tới nơi , trong đại đội còn ít việc đang đợi , xin phép ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-236.html.]

Triệu Kiến Quân sợ nếu còn ở nữa, ông sẽ tức đến mức nuốt trôi cơm mất.

 

“Đại đội trưởng, ông thong thả, phiền ông chạy một chuyến ."

 

Lục Húc Thần .

 

Về phần Nhiếp Thu Uyển, đến một cái liếc mắt bà cũng chẳng thèm cho Triệu Kiến Quân.

 

để ông dẫn đường là vinh dự của ông .

 

Sau khi Triệu Kiến Quân rời , Lục Húc Thần Nhiếp Thu Uyển với vẻ mặt vô cảm, :

 

“Ở đây chào đón bà, bà cũng đừng hòng đạt mục đích gì từ , mau về nhà họ Trương của bà ."

 

Trong mắt Nhiếp Thu Uyển lóe lên một tia giận dữ, nhưng nhanh ch.óng nén xuống.

 

“Húc Thần, con vẫn còn giận lúc đầu bỏ rơi nhà họ Lục để gả nhà họ Trương, nhưng cũng là do tình thế ép buộc mà!"

 

“Nhà họ Lục bước ngõ cụt , chẳng lẽ nhất định bắt nhà họ Lục để cùng chịu khổ chịu tội với các con ?"

 

Lục Húc Thần nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, lòng bàn tay sắp bấm đến chảy m-áu .

 

“Bà gả cho ai là tự do của bà, nhưng việc bà đ-âm lưng nhà họ Lục cũng là sự thật, nhận nổi!"

 

Nhiếp Thu Uyển thấy lời của Lục Húc Thần, trong lòng chợt nhói đau, dẫu cũng là đứa con mà bà mang nặng đẻ đau mười tháng trời.

 

Cho dù bà ích kỷ đến , thì đối với đứa con trai Lục Húc Thần , bà cũng từng thật lòng yêu thương.

 

“Húc Thần, cho dù con hận oán trách chăng nữa, thì cũng thể lấy tiền đồ của trò đùa ."

 

“Chẳng lẽ con thật sự cả đời ở cái thôn nhỏ rách nát khỉ ho cò gáy ?"

 

“Chỉ cần con gật đầu, chú Trương của con lập tức thể cho con về thành phố, sẵn một công việc và một gia đình thông gia , con gì mà bằng lòng chứ?"

 

Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo mới chạy tới nơi thì thấy câu cuối cùng của Nhiếp Thu Uyển.

 

Công việc gì?

 

Thông gia gì?

 

Hóa thông gia đến đây một chuyến là để đưa con rể về thành phố ?

 

Ngay cả hôn sự cũng tìm xong xuôi ?

 

Vậy con gái bà ?

 

Hạ Hạ trong bụng còn đang m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ nữa mà!

 

“Hay cho cái họ Lục , nếu dám bỏ rơi Hạ Hạ để về thành phố, sẽ bảo Hạ Hạ đ-ánh gãy chân !"

 

Lục Húc Thần thấy Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo đến, lập tức lo lắng giải thích:

 

“Bố, , hai đừng hiểu lầm, đó đều là ý đơn phương của bà thôi, con đồng ý , vợ con và con của con đều ở đây, con thể chứ?"

 

Nhiếp Thu Uyển thấy cách gọi của Lục Húc Thần đối với Cố Thanh Sơn và Vương Xuân Thảo, lông mày khẽ cau .

 

Cứ tưởng những lời trong thư đều là bịa đặt, hóa con trai thực sự kết hôn !

 

hai ông bà thông gia trông như thể bố của bà , chẳng lẽ con dâu mà con trai tìm là một lớn tuổi ?

 

Nhìn cách ăn mặc của bọn họ thì đúng là hơn những dân trong thôn bà gặp đó một chút.

 

trong mắt Nhiếp Thu Uyển, vẫn xứng với con trai bà .

 

Con trai bà Lục Húc Thần tướng mạo khôi ngô tuấn tú, thể xứng với một con nhỏ thôn quê chứ?

 

“Hai đến thật đúng lúc, Húc Thần là con trai , hôn sự của nó với con gái hai đồng ý, đến là để đưa Húc Thần về thành phố."

 

“Nếu hai điều thì mau bảo con gái hai thủ tục ly hôn với Húc Thần , nếu , hậu quả tự gánh lấy."

 

 

Loading...