“Nói thế mới nhớ , hôm qua hình như thấy con bé đó lên ban quản lý thôn thì ."
Cố Ái Quân nghĩ đến việc Hà Hoa đó từng cầu xin bọn họ cùng cô lên tỉnh tìm Trần Thiên Minh, lập tức đại ngộ.
Bỏ chạy , chắc chắn là bỏ chạy .
Lại còn vứt cả con cho ông họ là mà một bỏ chạy nữa chứ.
Cố Ái Quân đứa trẻ trong lòng với vẻ mặt đầy ngao ngán, đây là đứa trẻ, đây là cục nợ thì đúng hơn!
“Hai thím , cháu đại khái đoán con nhỏ đó , lát nữa đường về phiền các thím bế hộ cháu đứa trẻ một chút nhé."
“Không vấn đề gì, chuyện nhỏ mà."
Một bà thím vỗ ng-ực cam đoan.
Bà thím còn thì nhỏ giọng hỏi:
“Con nhỏ Hà Hoa là lên tỉnh tìm thanh niên tri thức Trần hả?"
Về chuyện Trần Thiên Minh khi đỗ đại học thì vứt bỏ vợ con, trong thôn bàn tán ít .
Chỉ là bàn tán mặt nhà họ Cố mà thôi.
Uổng phí một suất sinh viên công nông binh của đại đội họ, trao cho một kẻ thanh niên tri thức vong ân bội nghĩa như .
Cứ nghĩ đến là thấy lỗ vốn cho họ!
Cố Ái Quân thở dài một tiếng, gì.
Bà thím lập tức hiểu lẽ đoán đúng , ôi chao!
Con bé Hà Hoa cũng đúng là mắt mù, tìm cái loại như để kết hôn.
Quay về bà lải nhải với con gái bà vài câu mới , tuyệt đối để nó mấy tên thanh niên tri thức trong thôn mờ mắt.
Tìm một cái tên thanh niên tri thức rõ gốc gác ngọn ngành để đối tượng, rủi ro lớn lắm, khéo là hối hận cả đời đấy!
Nghĩ đến nhà họ Cố, nhà Tri Hạ cũng là thanh niên tri thức, vợ Ái Quân cưới về cũng là thanh niên tri thức.
Bà thím Cố Ái Quân đầy cảm thông, hy vọng đừng gặp chuyện vợ bỏ rơi nhé.
Cố Ái Quân đến mức nổi cả da gà, bà thím đang cảm thông cho ?
Chẳng lẽ bà cũng đoán , chuyến về chắc chắn sẽ cha “hỗn hợp song sát" đ-ánh cho một trận tơi bời?
Chỉ hy vọng ông bà cha thể tay nhẹ một chút.
“Oa oa ~"
Đứa trẻ thức giấc !
Cố Ái Quân vội vàng kiểm tra tã lót, ướt, hên quá hên quá, nếu cũng chẳng tã sạch mà cho nó.
Chương 273 Mang con về nhà
“Đứa nhỏ tám phần là đói ."
Cố Ái Quân dở dở bà thím nhắc nhở , cần nhắc cũng đoán .
đào sữa cho nó b-ú bây giờ?
Nhìn tiếng của đứa trẻ ngày càng lớn, Cố Ái Quân chỉ đành lấy bình nước quân đội mà em trai gửi về cho , cẩn thận đút cho đứa cháu ngoại hờ mấy ngụm nước để cầm .
Cố Thành Bách/
Cố Ái Quốc:
“Nhổ !
Đồ hổ, rõ ràng là gửi cho tụi mà?
Là chính tự cướp lấy đấy chứ.”
“Con bé Hà Hoa cái chuyện gì thế ?
Không mang con theo thì giao đứa trẻ cho nó chăm sóc là , việc gì bày cái trò chứ?"
“Nhìn đứa nhỏ đói đến tội nghiệp kìa, nếu ở nhà, dù sữa thì cũng nấu tí nước cháo mà đút chứ."
“Ôi dào, bà chẳng đấy thôi, vì chuyện suất học đại học mà Hà Hoa với nó đang xích mích đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-328.html.]
Cố Ái Quân thấy lời hai bà thím, trong lòng cay đắng, với cô em họ quan hệ cũng bình thường thôi mà!
Thím hai chăm sóc đứa cháu ngoại ruột , thì một họ ở nhà khác như chẳng lẽ chăm sóc chắc?
Hà Hoa đây là tiền trảm hậu tấu mà!
Đến một cơ hội từ chối cũng cho , vứt đứa trẻ cho mặc kệ .
Đây là chắc mẩm nhà bọn sẽ nhẫn tâm bỏ mặc đứa nhỏ đây mà!
Quay về giao cái cục nợ cho bà nội và xử lý mới .
Vương Xuân Thảo/
Từ Chiêu Đệ:
“Anh đúng là một đứa cháu/
đứa con chí hiếu đấy!”
Theo chân những thành phố mua đồ lượt về, chuyện Hà Hoa bỏ rơi con trai mặc kệ, chuyện cũng ngày một nhiều hơn.
Nhà họ Cố.
Vương Xuân Thảo thấy Cố Ái Quân bế một đứa trẻ đang ngừng về nhà, liền thắc mắc hỏi:
“Đây là con nhà ai thế, bế về nhà ?"
“Khóc đến thế mà cũng dỗ dành một chút!"
Cố Ái Quân vẻ mặt đầy lo lắng :
“Bà nội, bà nấu tí nước cháo , nó đói một lúc , để con phòng tã cho nó cái ."
Nói xong, Cố Ái Quân bế đứa trẻ vội vã chạy trong phòng.
Vừa mới về đến nhà thôi mà cái đứa cháu ngoại hờ kịp tặng cho một bãi “thủy mạn kim sơn" , hại cũng luôn bộ quần áo khác.
Cố Ái Quân tìm cái tã lót mà con gái Điềm Bảo từng dùng qua để cho đứa cháu ngoại , đó mới lấy từ trong tủ một bộ quần áo của để .
“Ba ơi ~"
Điềm Bảo lạch bạch chạy trong phòng, lúc nãy ba về mà chẳng thèm bế Điềm Bảo cái nào cả.
Cố Ái Quân vội vàng cài khuy áo, bế cô con gái r-ượu của lên, “Điềm Bảo, nhớ ba hả!"
Điềm Bảo ôm cổ Cố Ái Quân, tò mò về phía đứa nhỏ đang giường, “Em trai?"
“Điềm Bảo thật thông minh, một cái là nhận đây là em trai chứ em gái ."
Cố Ái Quân xoa xoa cái đầu nhỏ của con gái.
Lý Ngọc Phượng:
“Anh chắc vì cứ lải nhải bên bụng nhiều quá, nên con gái thấy nhớ kỹ đấy?”
Nếu thì đứa trẻ bé xíu thế , mà phân biệt đứa bé bốn tháng tuổi là trai gái chứ?
Điều nghĩa là Cố Ái Quân trọng nam khinh nữ, mà là con gái đương nhiên thêm đứa con trai nữa, cho đủ nếp đủ tẻ mà!
Đang trong bếp, Vương Xuân Thảo bỗng nhiên khựng .
Cái thằng lỏi Ái Quân , chỉ lo bảo bà nấu nước cháo, mà cũng chẳng thèm xem đó là con nhà ai nữa.
Đói thì bế thẳng về cho nó cho b-ú là chứ gì.
Nghĩ đến đây, Vương Xuân Thảo trút gạo đong trong bao, đó khỏi bếp.
“Ái Quân!"
“Ái Quân!"
Vương Xuân Thảo hướng về phía phòng của Cố Ái Quân gọi to hai tiếng, Cố Ái Quân thấy tiếng gọi, vội vàng bế đứa trẻ lên, dắt theo con gái ngoài.
“Bà nội, lúc nãy vội phòng quần áo quá, quên với bà, đứa trẻ chính là con của Hà Hoa sinh đấy ạ."
Nghe thấy cái tên Hà Hoa, mặt Vương Xuân Thảo thoáng hiện lên vẻ hài lòng.
“Sao bế nó về đây?
Mau mang trả về cho cái con nhỏ ch-ết tiệt đó !"