“Bạn nhỏ Lục Hạo Vũ gật gật đầu vẻ nghiêm trọng, hình như đúng là như thật!”
“Vậy lát nữa con sẽ hỏi xem thích loại hoa hoa như thế nào."
“Ba ơi~ đợi con hỏi xong sẽ cho ba , ba thể cùng con hái loại hoa hoa thích để tặng ."
“Cái tay ba tuy rằng nhưng chắc thích , nhưng mà Điềm Bảo nhất định là thích, chiều con mang tặng Điềm Bảo ."
Lục Húc Thần thành công lời của con trai cho nghẹn họng, cái bàn tính nhỏ gảy cũng giỏi thật đấy.
Suốt ngày tranh vợ với thì thôi , giờ còn lấy hoa tặng vợ để mang tặng khác!
Lục Húc Thần cũng chẳng buồn tranh luận với con trai nữa, sợ đến cuối cùng con trai những lời khiến tức điên hơn.
“Tiểu Vũ, ba bếp giúp nấu cơm, con tự chơi ở sân một lát nhé."
Lục Húc Thần xong liền sải bước về phía nhà bếp.
Lục Hạo Vũ nghi hoặc bóng lưng Lục Húc Thần, ba rốt cuộc là đồng ý đồng ý thế?
Không lời nào chắc là đồng ý nhỉ?
Hi hi~ Điềm Bảo nhận hoa hoa do chú út tặng nhất định sẽ đặc biệt vui vẻ.
Trong bếp.
Lục Húc Thần đến mặt Tri Hạ, đưa bó hoa giấu lưng .
“Vợ ơi, tặng em ."
Tri Hạ bó hoa đột ngột xuất hiện mắt, đúng là khá .
Tuy đều là hoa dại nhưng Lục Húc Thần phối hợp cao thấp đan xen, mang theo một phong tình riêng biệt.
“Đừng tưởng là em sẽ tính toán chuyện tối qua với nhé."
“Anh tuổi ch.ó , bao nhiêu , để dấu vết cổ, để dấu vết cổ."
Nghĩ đến tình cảnh ngượng ngùng hồi sáng, cơn giận của Tri Hạ bốc lên.
Lục Húc Thần liếc chiếc khăn lụa cổ vợ, nịnh nọt một cái.
“Vợ ơi, nhất định chú ý, đảm bảo để vết đỏ cổ nữa."
Cứ dỗ dành vợ , còn thì tính .
Tri Hạ trợn trắng mắt, câu cô mấy , nào cũng đảm bảo cho , y như rằng chẳng nhớ nổi gì.
“Hừ!
Em hứa với con , để nó buổi tối ngủ cùng chúng ."
“Tất nhiên, nếu bằng lòng thì thể sang phòng bên cạnh mà ngủ."
Nghe thấy ngủ riêng phòng, Lục Húc Thần lập tức :
“Bằng lòng, bằng lòng chứ, bằng lòng ?"
Cái thằng nhóc thối rốt cuộc còn em trai nữa đây?
Sao cứ quấn lấy vợ đòi ngủ cùng thế?
Lục Hạo Vũ nhỏ bé bĩu bĩu môi:
“Cậu bé em trai ngủ cùng ba .”
Hơn nữa chuyện ngủ cùng là đề nghị mà, bé !
Ba ơi, ba oán trách sai đối tượng !!!
Chương 283 Hổ tìm tận cửa
Buổi tối.
Lục Húc Thần đợi vợ và con trai đều ngủ , nhẹ nhàng bế con trai đang giữa và vợ lên, đặt nó trở chiếc giường thuộc về .
Sau đó, giường, ôm lấy vợ hằng mong nhớ mà bắt đầu ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-340.html.]
Anh tính kỹ , đợi sáng mai dậy sẽ bế con trai trở .
Thần quỷ .
Hoàn hảo!!!
Sáng sớm hôm , bạn nhỏ Lục Hạo Vũ cơn buồn tiểu cho tỉnh giấc, dụi dụi mắt dậy giường.
Ơ???
Hôm qua chẳng bé ngủ cùng ba ?
Sao chạy về giường ?
Bây giờ là lúc nghĩ chuyện , còn nghĩ tiếp là bé sẽ tè dầm mất.
Giải quyết xong việc lớn, Lục Hạo Vũ chu môi chạy về phía chiếc giường lớn.
Hừ!
Nhất định là ba bế bé sang chiếc giường bên !
Lục Hạo Vũ leo lên giường, dùng sức đẩy cánh tay của ba đang gác , đó chật vật lách giữa hai .
Cậu bé giày vò như , Lục Húc Thần và Tri Hạ mà còn thể ngủ tiếp thì mới là lạ đấy!
“Tiểu Vũ, dậy sớm thế con?"
Tri Hạ mở mắt, nhỏ giọng hỏi.
Bạn nhỏ Lục Hạo Vũ rúc lòng , “Bị buồn tiểu tỉnh dậy ạ, ơi, ba lắm, thừa lúc Tiểu Vũ ngủ say bế Tiểu Vũ sang chiếc giường bên !"
Ơ???
Ánh mắt Tri Hạ về phía Lục Húc Thần, Lục Húc Thần chột sờ sờ mũi.
“Chẳng Tiểu Vũ ngủ yên, cứ đ-ấm đ-á lung tung, sợ ảnh hưởng đến em nên mới bế con về giường ngủ thôi."
“Ba dối!
Tiểu Vũ ngủ ngoan nhất luôn, mới đ-ấm đ-á lung tung !"
Bạn nhỏ Lục Hạo Vũ tức giận đến mức thèm trong lòng nữa, trực tiếp dậy trừng mắt ba .
Hừ!
Lén bế bé rời xa thì thôi , còn bé ngủ ngoan nữa!
“Tiểu Vũ, giận nhé, dạy dỗ ba giúp con nha."
Nói Tri Hạ nhẹ nhàng vỗ Lục Húc Thần hai cái, đó ôm lấy con trai, khẽ :
“Tiểu Vũ, trời còn sớm, ngủ cùng thêm lát nữa."
Thấy ba đ-ánh, bạn nhỏ Lục Hạo Vũ đắc ý ba một cái.
Sau đó há miệng ngáp một cái, lúc mới xuống nữa, ôm lấy Tri Hạ, nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Lục Húc Thần chằm chằm cái đầu nhỏ của con trai hồi lâu mới dậy bắt đầu mặc quần áo.
Hôm qua đáng lẽ nên để nó uống thêm bát canh , hôm nay chẳng sẽ cái vụ buồn tiểu tỉnh giấc !
Sau khi thức dậy, Lục Húc Thần tập thể d.ụ.c buổi sáng ở trong sân gần nửa tiếng đồng hồ.
Vừa định bếp nấu cơm thì thấy ngoài cửa lớn truyền đến tiếng “rầm rầm rầm" va đ-ập cửa.
Sáng sớm thế là ai đến ?
Tiếng động cũng lớn quá , chỉ sợ bọn họ ngủ say thấy chắc?
Lục Húc Thần về phía cửa, mở cửa lớn , “Ch-ết tiệt!"
Tim Lục Húc Thần suýt chút nữa thì ngừng đ-ập vì sợ hãi!
Vừa mở cửa, một cái đầu hổ thò , đặt ai thì cũng sợ ch-ết thôi!
Lục Húc Thần vội vàng đóng cửa , nhưng con hổ cho cơ hội đó!