“Thậm chí nó còn trực tiếp chen qua , chạy về phía ngôi nhà.”
“Vợ ơi!
Có hổ!"
Lục Húc Thần gào to cổ họng mà hét.
Vợ thể một đ-ấm đ-ánh ch-ết lợn rừng, con hổ chắc đối thủ của cô chứ?
Lục Húc Thần dám lơ là, nhanh ch.óng cầm lấy cây cuốc dựng bên tường, chạy về phía con hổ.
Trong nhà Tri Hạ đang ngủ say thấy tiếng hét của Lục Húc Thần lập tức giật tỉnh dậy.
Cô vụt một cái bật dậy, ngay cả giày cũng kịp xỏ chạy ngoài nhà.
Chỉ sợ chậm một bước là cái mạng nhỏ của Lục Húc Thần sẽ còn nữa.
“Gâu gâu gâu~" Hắc Báo thu trong góc, ngừng sủa báo động.
Còn chuyện xông lên thì tuyệt đối là dám !
“Gào~"
Con hổ thấy Tri Hạ khoảnh khắc đó liền giống như thấy , kích động vồ tới.
Trái tim đang treo lơ lửng của Tri Hạ khi rõ con hổ xông nhà cũng hạ xuống.
Lo lắng vô ích , hóa là hổ quen!
Lục Húc Thần từng thấy con hổ khi thấy vợ đó bất động chờ hổ vồ tới, lo lắng đến mức mắt đỏ hoe.
“Vợ ơi, mau tránh !"
Lục Húc Thần vung cuốc đ-ánh về phía con hổ, con hổ né một cái, tránh đòn tấn công .
Sau đó, mặt đầy ủy khuất về phía Tri Hạ, cái tên con vô duyên vô cớ đ-ánh nó gì?
Nếu mùi của Tri Hạ thì nó bỏ qua dễ dàng như !
Cũng may hổ né nhanh, nếu là thấy m-áu .
Tri Hạ:
“Tuy hiểu ngôn ngữ động vật, nhưng hiểu sự ủy khuất của con hổ một cách kỳ lạ.”
“Húc Thần!
Bình tĩnh!
Đừng tay!
Con hổ em quen."
Lục Húc Thần đ-ánh hụt một đòn, định thêm một nhát nữa thì thấy lời của Tri Hạ.
Hả???
Quen ?
Vợ ơi, em chắc chắn là đùa chứ?
Lục Húc Thần bình tĩnh vợ một cái, con hổ một cái.
Chế độ chung sống đúng là khả năng quen thật.
“Gào~"
Con hổ kêu lên một tiếng, đó dùng miệng ngậm lấy quần áo Tri Hạ, lôi kéo ngoài.
“Ơ, đợi đợi ~ nhà mặc thêm quần áo giày mới theo chứ."
Con hổ đột nhiên xuống núi tìm cô, còn lôi kéo cô ngoài, chắc chắn là chuyện gấp gì đó.
Tri Hạ giật vạt áo khỏi miệng hổ, đó nhanh ch.óng phòng, cầm quần áo để ở đầu giường mặc .
Còn con hổ thì cứ thò đầu chằm chằm trong phòng.
Lục Húc Thần hít sâu một , thầm niệm:
“Đây là một con hổ, .”
Hổ hiểu nhân tình thế thái cũng là bình thường thôi.
Con nào dám ở cửa vợ mặc quần áo một cách quang minh chính đại như chứ!
Cũng vợ quen con hổ như thế nào nữa?
Tri Hạ giày , con trai vẫn đang ngủ, tiếng động lớn như mà cũng nó tỉnh giấc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-341.html.]
Có thể thấy ngủ say đến mức nào!
“Húc Thần, em ngoài một chuyến với nó, bữa sáng cần đợi em , xong thì cứ tự ăn ."
“Vợ ơi, là cùng em nhé?"
Lục Húc Thần yên tâm .
Tri Hạ lắc đầu, “Không cần , Tiểu Vũ vẫn đang ngủ trong phòng mà, em mà về thì khi nhớ đưa con đến chỗ nhé."
“Gào~"
Con hổ sốt ruột gầm lên một tiếng, đừng nữa, mau thôi.
Tri Hạ vạt áo ngậm lấy, tức giận vỗ một cái đầu hổ.
“Gấp gáp cái gì chứ!
Đi ngay đây!"
Một một hổ, nhanh ch.óng chạy ngoài.
Trong nháy mắt biến mất mắt Lục Húc Thần.
Haiz!
Lục Húc Thần thở dài một tiếng, vốn dĩ còn định dặn dò thêm gì đó nhưng cũng kịp .
lúc , Hắc Báo vốn dĩ vẫn thu trong góc chạy tới, bên chân Lục Húc Thần, sủa một hồi về phía cửa lớn.
“Gâu gâu gâu~ Gâu gâu gâu~"
Lục Húc Thần mặt đầy vạch đen đ-á đ-á con ch.ó , “Cái đồ vuốt đuôi , bây giờ mới chạy tới thể hiện, lúc nãy thấy mày dũng xông lên hả?"
Hắc Báo vô tội chủ nhân nam một cái, đó là hổ mà, nó mà xông tới thì chẳng đủ cho tát một cái !
Chương 284 Làm bạn với hổ
“Hổ ở ?"
“Vương lão nhị, chắc chắn là lầm chứ, thật sự thấy hổ chạy về phía nhà thanh niên tri thức Lục ?"
“Không lầm, thật sự là hổ, còn đặc biệt dụi dụi mắt đấy, chỉ sợ là hoa mắt lầm, kết quả đúng là một con hổ lớn, xông thẳng về phía nhà Tri Hạ luôn."
“Mọi cũng đừng quá lo lắng, bản lĩnh của con bé Tri Hạ chúng cũng thấy qua , con hổ chắc chịu nổi một đ-ấm của nó !"
“Không thể tâm lý may mắn , đó là hổ đấy!"
Một nhóm Vương lão nhị gọi đến, tay cầm đủ loại công cụ, cuốc, liềm, gậy gỗ đều .
Đợi khi bọn họ chạy đến cửa nhà Lục Húc Thần và Tri Hạ, thấy cánh cửa lớn đang mở toang, tim thắt một cái.
Con hổ chắc trong h-ành h-ung chứ?
“Thanh niên tri thức Lục?
Con bé Tri Hạ?"
Mấy cẩn thận trong sân...
Ơ?
Hổ ?
Sao thấy?
“Gâu gâu gâu~ Gâu gâu gâu~"
Hắc Báo sủa vang trời với nhóm xông nhà, cơ hội thể hiện đến , thể để chủ nhân nam coi thường nữa!
Nó tuyệt đối là một con ch.ó trông nhà dũng mãnh!
Lục Húc Thần đang nấu cơm trong bếp thấy tiếng sủa liền từ trong bếp .
“Chú Vương nhị, đây là?"
Người còn tưởng bọn họ đến đ-ánh cướp đấy chứ?
“Thanh niên tri thức Lục, thì quá ."
“ bảo mà, chắc chắn là Vương lão nhị lầm , hổ thể dễ dàng xuống núi như ?"
Một gã đại hán oán trách Vương lão nhị.
Sáng sớm thế , chỉ vì hoa mắt mà bọn họ cũng lo lắng đề phòng theo.
Vương lão nhị quan sát Lục Húc Thần một chút, vẫn còn nguyên vẹn, cũng giống như thương.